Sau khi c/ứu rỗi thành công nam chính đi/ên cuồ/ng, tôi ngoan ngoãn nhường lại vị trí cho nữ chính theo đúng giao kèo. Tôi lấy thân phận mới để rời đi, vậy mà chưa đầy một ngày đã bị anh ta nhận ra.

Hệ thống vung tay đầy tự tin: "Không hoảng, nhận ra thì sắp xếp cho ngươi một thân phận khác là được."

Thế là, trong suốt một năm tiếp theo, tôi bị ép phải đóng vai từ đầu bếp, bảo mẫu, khỉ, thợ c/ắt tóc, thợ làm bánh cho đến bà cô b/án m/a lạt thang. Nhưng lần nào cũng bị nam chính nhận ra trong vòng một nốt nhạc, sau đó bị bắt về biệt thự và "xào nấu" tơi bời.

Lần cuối cùng, Tần Hứa Ngôn cúi đầu hôn lên ngón tay tôi, khàn giọng nói: "Chơi trò cosplay đủ rồi, ngày mai đi đăng ký kết hôn với anh."

Tôi sững người, dán mắt vào chiếc nhẫn trên tay mà không thốt nên lời, hệ thống thì đã không thể nhịn nổi nữa: "Mẹ kiếp, ta không tin là không trị được hắn, lần này ta sẽ khiến nam chính mất trí nhớ, như vậy chắc chắn hắn sẽ không nhận ra ngươi nữa. Lại còn cấy ghép ký ức rằng nữ chính là vị hôn thê của hắn, rồi cấy thêm ký ức hắn yêu sâu đậm nữ chính nhiều năm..."

Quả nhiên, khi gặp lại lần nữa, người đàn ông mới cầu hôn tôi vài ngày trước chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, anh ta bình thản lướt qua tôi: "Xin lỗi, cô gì ơi, cho tôi qua chút."

01

Sau khi trải qua hơn hai trăm lần thất bại, hệ thống cuối cùng cũng không còn chấp nhất vào việc sắp xếp các vỏ bọc cho tôi nữa. Nó chuyển mục tiêu sang Tần Hứa Ngôn và thề thốt với tôi rằng: "Ký chủ, ta đảm bảo với ngươi, lần này nam chính tuyệt đối sẽ không thể dễ dàng nhận ra ngươi như trước nữa."

Chậc, tai tôi sắp chai sạn vì nghe những lời này rồi.

Tôi ngáp một cái đầy thờ ơ. Những năm qua, dưới sự thao túng cưỡng ép của hệ thống, tôi từng đứng ở trung tâm thương mại dưới lòng đất để chào mời máy chạy bộ cho các cụ già tám mươi tuổi, từng đút những bát m/a lạt thang "thuần phụ gia không tự nhiên" cho sinh viên trước cổng đại học, thậm chí còn đóng vai con khỉ nhảy qua vòng lửa trong đoàn xiếc ở vườn thú.

Lần nào hệ thống cũng dùng giọng điệu y hệt như bây giờ để cam đoan với tôi. Kết quả là lời vừa dứt, Tần Hứa Ngôn liền dẫn theo một đám vệ sĩ xuất hiện. Kẻ đi/ên này chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu mọi ngụy trang, sau đó vung tay phá bỏ lớp vỏ bọc của tôi, rồi lại "xào nấu" tôi tới lui đến mức muốn g/ãy cả thắt lưng...

Lần trước, Tần Hứa Ngôn mất hai ngày để tìm ra và vạch trần tôi, nhanh hơn lần trước đó một ngày. Không biết lần này liệu có nhanh hơn nữa không...

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một tia mong chờ khó tả.

Hệ thống thấy tôi không nói gì, lại kiên nhẫn giải thích thêm một lần nữa: "Lần này thật sự khác biệt. Ký chủ, hôm nay ta đưa ngươi đến tham dự buổi tiệc này chính là để ngươi tận mắt chứng kiến..."

Lời chưa dứt đã bị c/ắt ngang. Đại sảnh tiệc vốn đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Tiếng ly tách va chạm dừng hẳn. Có người quay đầu nhìn lại, có người thì thầm to nhỏ, ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa ra vào. Dường như có nhân vật lớn nào đó vừa xuất hiện.

Tôi bị đám đông chen chúc đẩy lùi lại phía sau, đôi giày cao gót suýt chút nữa giẫm lên váy. Phải loạng choạng hai bước mới đứng vững. Ngước mắt nhìn lên, tôi thấy một gương mặt nam thần quen thuộc.

Hôm nay Tần Hứa Ngôn mặc một chiếc áo sơ mi màu xám khói, bờ vai rộng nâng chiếc áo lên đầy cứng cáp, phần eo thon gọn tạo thành một đường cong hoàn hảo. Dáng người cao lớn, mày ki/ếm mắt sáng, cả người toát lên vẻ cao quý và xa cách, vô cùng nổi bật giữa đám đông.

Đẹp trai quá. Tôi không kìm được mà nuốt nước bọt.

Ánh mắt chuyển hướng, tôi nhìn thấy người phụ nữ đang đứng sát bên cạnh anh ta. Bên cạnh Tần Hứa Ngôn là một người phụ nữ xinh đẹp mà tôi chưa từng gặp bao giờ.

Tôi sững sờ. Người phụ nữ ấy cười tươi như hoa, trên vai khoác chiếc áo vest của Tần Hứa Ngôn, những ngón tay thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của anh. Tần Hứa Ngôn gh/ét nhất là người khác chạm vào mình, nhưng lúc này sắc mặt anh rất thản nhiên, không hề có chút kháng cự nào trước sự đụng chạm đó.

...Có lẽ do điều hòa ở đây mở quá lớn, tôi bỗng thấy lạnh. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tận xươ/ng tủy, khiến tôi mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn h/ồn lại được.

02

Hệ thống thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm: "Thành công rồi! Người bên cạnh nam chính chính là nữ chính Nhiếp Tô Tô. Ký chủ, lần này ta đã xóa sạch mọi ký ức về ngươi trong đầu nam chính, còn cấy vào đó ký ức rằng nữ chính là vị hôn thê của hắn và họ đã yêu nhau nhiều năm. Bây giờ trong mắt nam chính chỉ có duy nhất nữ chính, nên chắc chắn hắn không thể nhận ra ngươi nữa."

Tôi ngẩn người: "Nữ chính...?"

"Đúng vậy, đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, đã có nam chính thì đương nhiên phải có nữ chính rồi!"

"..."

Từ khi bị hệ thống ném vào bên cạnh Tần Hứa Ngôn, những nỗi đói khát, lạnh lẽo và sự cô đ/ộc không hồi kết vốn luôn đeo bám tôi đều bị chặn lại bên ngoài. Những ngày tháng ấy quá đỗi bình yên, bình yên đến mức khiến tôi quên mất rằng Tần Hứa Ngôn mới là nam chính của cuốn truyện này.

Hệ thống lại nói như vô tình: "Là nam chính thì đương nhiên phải có nữ chính định mệnh của hắn, đây là điều không ai có thể thay đổi, ký chủ đang nghĩ gì vậy?"

Tôi im lặng hồi lâu, cứng đờ kéo khóe miệng: "Thì ra là vậy sao? Thế thì tốt quá rồi. Nhiệm vụ cuối cùng cũng kết thúc, chúc mừng, chúc mừng..."

Hệ thống liên tục gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy, nhiệm vụ này thực sự đã làm lãng phí quá nhiều thời gian, hơn nữa diễn biến hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của chúng ta. Tần Hứa Ngôn vậy mà lại muốn cưới ngươi? Là nam chính mà lại muốn cưới một NPC, chẳng phải hắn đi/ên rồi sao?"

Tôi không đáp, cúi đầu, chậm rãi mở lòng bàn tay ra. Trên lòng bàn tay tôi đang nằm một chiếc nhẫn. Dưới ánh đèn, viên kim cương to như quả trứng bồ câu phản chiếu những đốm sáng li ti. Ở mặt trong của chiếc nhẫn, tên của tôi và Tần Hứa Ngôn vẫn còn hiển hiện rõ ràng.

Đêm đó, Tần Hứa Ngôn lại một lần nữa vạch trần lớp ngụy trang của tôi. Khi tôi bị anh đ/è trên giường, ngay lúc tôi sắp ngất đi, ngón áp út bỗng thấy siết lại. Một vòng kim loại lạnh lẽo trượt xuống theo khớp ngón tay, ôm khít lấy mà không để lại một kẽ hở nào.

Tôi mơ màng giơ tay lên, suýt chút nữa bị viên kim cương to như trứng bồ câu làm cho m/ù mắt. Chưa kịp phản ứng, Tần Hứa Ngôn đã nhanh chóng giữ ch/ặt tay tôi ép sang một bên, cúi đầu hôn lên trán tôi, giọng nói r/un r/ẩy: "Hứa Nhuế, em... Em có muốn cho anh một cơ hội để cho em một mái nhà không?"

Tôi là một đứa trẻ mồ côi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm