Nam thư ký của Chu Cảnh Dã gọi tôi gần nửa tiếng, tay suýt nữa thì vỗ sưng cả lên.
Anh ta lau mồ hôi trên trán: “Cô Giang, đến giờ ăn trưa ở căng tin rồi, cô ngủ ngon thật đấy.”
Tôi cười gượng hai tiếng, không chút dấu vết lau sạch vệt nước dãi trên bàn: “Hê, hê, cái bàn xịn này đúng là khác hẳn ha, thế mà lại dễ ngủ thế không biết.”
Nam thư ký biểu cảm kỳ lạ: “Cô Giang, chỉ có cô mới có thể ngủ ngon lành khi ở chung phòng với Chủ tịch Chu thôi đấy.”
Lúc này tôi mới phát hiện, trên người mình còn đang khoác áo vest của Chu Cảnh Dã.
Chắc là sợ tôi bị lạnh.
Nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Chu Cảnh Dã đâu.
Tôi không nhịn được hỏi: “Chủ tịch Chu đâu rồi ạ? Sao không thấy anh ấy?”
Nam thư ký càng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng m/ộ: “Chủ tịch Chu đi đàm phán dự án rồi, gọi cô mãi không dậy nên anh ấy tự đi luôn. Lúc đi, anh ấy còn dặn tôi đến giờ cơm nhớ gọi cô dậy ăn.”
Lời của nam thư ký khiến tôi sững sờ, chiếc áo vest trên vai vẫn còn vương vấn mùi hương của Chu Cảnh Dã.
Rất thơm, một mùi hương dễ chịu khiến người ta an tâm.
Chu Cảnh Dã dường như cũng không đ/áng s/ợ như lời đồn.
17
Ngoài dự đoán của tôi, Chu Cảnh Dã đặc biệt bao dung với tôi.
Nhưng tôi đúng là một kẻ gây rắc rối.
Ngoài vẽ tranh, tôi chẳng có sở trường gì cả.
Chuyện quản lý công ty lại càng m/ù tịt.
Tôi không hiểu tại sao Chu Cảnh Dã lại đồng ý cho tôi ở bên cạnh mình.
Rõ ràng trong lời đồn, anh là người vô cùng nghiêm khắc.
Tuyệt đối không bao giờ để kẻ không có năng lực lọt vào tầm mắt của mình.
Còn tôi, từ nhỏ đã được nuông chiều, ngay cả pha một tách cà phê cũng không xong.
Lần đầu tiên pha cà phê cho Chu Cảnh Dã, anh uống một ngụm, lông mày liền khẽ nhíu lại.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy kỳ vọng của tôi, anh lại thản nhiên uống cạn đến giọt cuối cùng.
Còn tôi thì cứ tưởng kỹ thuật pha cà phê của mình đỉnh lắm.
Cứ thế pha suốt một tuần.
Cho đến khi hí hửng để dành cho mình một ly, suýt chút nữa thì đắng đến ch*t khiếp.
Ánh mắt tôi rơi trên người Chu Cảnh Dã.
Lúc này anh đang nhấp từng ngụm cà phê nhỏ, đôi mắt thanh lãnh ẩn chứa sự tập trung.
Hình như, thứ anh đang thưởng thức là một món đồ rất quan trọng.
Ly cà phê đắng ngắt như vậy mà anh uống suốt một tuần.
Mỗi lần uống xong, đôi mắt đen láy lại khẽ cong lên, tự nhiên khen tôi: “Tiểu Nhân, pha ngon lắm.”
Người ta nói Chu Cảnh Dã trong công việc rất hung dữ.
Nhân viên tập đoàn Chu thị không ai là không sợ anh.
Phòng ban dưới quyền xảy ra sai sót, các quản lý bộ phận đứng đầy trong văn phòng Chu Cảnh Dã để báo cáo.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng không ai dám lau.
Chu Cảnh Dã ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo.
Giọng nói rõ ràng là bình thản, nhưng lại khiến người ta rùng mình.
“Phạm phải sai lầm kiểu này, các người càng sống càng thụt lùi rồi đấy.”
Quản lý bộ phận r/un r/ẩy, trong lòng ai cũng nghĩ: Toang rồi, xong đời rồi, lần này chắc chắn sẽ bị sếp ph/ạt nặng đây.
Tôi chưa từng thấy Chu Cảnh Dã nổi gi/ận.
Trong văn phòng, tôi cũng bị anh như thế này dọa cho một phen.
C/ứu mạng với, thật sự rất hung dữ.
Mình không bị m/ắng lây đấy chứ?
Tôi đã hiểu tại sao lời đồn bên ngoài lại xuất hiện rồi.
Để giảm bớt sự hiện diện của mình, tôi rụt cổ lại, ngay cả hơi thở cũng không dám mạnh.
Chu Cảnh Dã ngồi ở vị trí chủ tọa nhận ra sự sợ hãi của tôi.
Anh khựng lại, đôi mắt đen tối đi, thoáng qua một cảm xúc khó hiểu.
Giây tiếp theo, áp suất thấp trong văn phòng hoàn toàn thu lại.
Chu Cảnh Dã hắng giọng, giọng nói không còn cứng nhắc: “Ai cũng có lúc sai lầm, sai thì sửa là được, các người cũng vất vả rồi, mang về sửa lại đi.”
Các quản lý bộ phận vốn đang chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ đều ngơ ngác.
Ai nấy đều nhìn Chu Cảnh Dã với vẻ không thể tin nổi.
Trong đó có một quản lý kỳ cựu của công ty nhìn tôi, rồi lại nhìn Chu Cảnh Dã đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Hình như họ đã phát hiện ra một bí mật động trời nào đó.
18
Tôi không còn sợ Chu Cảnh Dã như trước nữa.
Trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng, Chu Cảnh Dã rất chăm sóc tôi.
Không biết là do giáo dưỡng của anh vốn như vậy, hay thực sự chỉ là do được người ta gửi gắm.
Chỉ cần có anh ở bên cạnh, tôi chẳng phải lo lắng bất cứ điều gì.
Anh sẽ chăm sóc tốt mọi chi tiết của tôi.
Cơm trưa hằng ngày đều là món tôi thích, ống hút sữa chua luôn được cắm sẵn.
Chậu cây nhỏ tôi nuôi anh sẽ giúp tưới nước, những con búp bê đáng yêu trong văn phòng mỗi ngày lại tăng thêm một con.
Nhiệt độ điều hòa cũng luôn duy trì ở mức thoải mái nhất đối với tôi.
Phân tích dữ liệu, Chu Cảnh Dã dạy tôi hết lần này đến lần khác.
Khi đàm phán với các công ty khác, anh sẽ vỗ nhẹ vào lưng tôi.
Giọng nói lười biếng mang theo sự an ủi: “Đừng sợ Tiểu Nhân, anh ở sau lưng em. Cứ mạnh dạn mà đàm phán, có gì anh lo hết.”
Khoảnh khắc đó, tôi dường như quên mất ý định trốn chạy khỏi anh.
Chỉ nghe thấy tiếng tim đ/ập thình thịch.
Lịch thiệp, trưởng thành, nuông chiều, có thể trải cho tôi một con đường thênh thang.
Người đàn ông như vậy, ai mà không thích chứ?
Hình như có thứ gì đó đang dần trở nên mất kiểm soát.
Nhưng đầu óc tôi luôn tỉnh táo vào đêm khuya.
Khi nhận ra mình có thể lại một lần nữa lún sâu, không biết phải làm sao thì...
Phong cách bắt đầu thay đổi.
Chu Cảnh Dã bắt đầu không bình thường rồi.
Mấy ngày nay anh ấy cực kỳ, cực kỳ bất thường!
Đường đường là Chủ tịch tập đoàn Chu thị, không biết anh học được mấy kiểu thời trang “phong trần” ở đâu nữa.
Ngày nào cũng như con công đi catwalk, lượn lờ trước mặt tôi.
Quần áo bên trong bộ vest cao cấp ngày càng ít đi, vải vóc thì ngày càng kỳ quặc.
Khi chỉ còn hai chúng tôi, Chu Cảnh Dã nói giọng thanh lãnh: “Hơi nóng.”
Sau đó, như vô tình cởi bỏ áo khoác, chỉ còn lại lớp áo trong mỏng manh.
Những bộ đồ đó vừa lòe loẹt lại vừa gợi cảm.
Hoàn toàn không phù hợp với khí chất thanh lãnh quý phái của anh!
Anh ấy dám mặc, mà tôi còn chẳng dám nhìn!