Xin ngài đại nhân đại lượng, không chấp nhặt, đừng bắt con phải đi vòng quanh trong núi này nữa.
"Ngài để con đi đi, sau này con nhất định sẽ mang hương nến, lễ vật đến bái ngài, cả đời này con sẽ tín ngưỡng ngài, thưa thần linh đại nhân."
Nói xong, tôi dập đầu vài cái, đứng dậy bước ra khỏi miếu.
Trời tối sầm lại như mực đổ trên giấy trắng, những đám mây đen cuồn cuộn trên đỉnh đầu, tiếng sấm ầm ầm vang lên.
Tôi hít sâu một hơi, vòng qua ngôi miếu nhỏ đi về phía bên kia, lần này không còn gặp phải chuyện q/uỷ đả tường hay những sự kiện kỳ lạ nào nữa.
Khoảnh khắc cơn mưa lớn đổ xuống.
Tôi vạch những cành cây lộn xộn ra, tầm nhìn thoáng đãng, thành công đi đến con đường nhỏ lát đ/á xanh hẻo lánh kia.
Thế nhưng-- bức tượng thần đáng lẽ phải ở trong miếu, không biết vì sao lúc này lại xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Phôi sứ trắng bị nước mưa xối cho trắng bệch, sáng bóng, nó đứng trên phiến đ/á xanh, khóe môi nhếch lên nhìn chằm chằm vào tôi.
Một luồng hơi lạnh từ xươ/ng c/ụt chạy dọc lên sống lưng.
Tôi rùng mình, da đầu tê dại, cứng đờ tại chỗ.
"Quý Nhiễm--
"Em đang ở đâu?!
"Quý Nhiễm, em có nghe thấy tôi nói gì không?"
Dưới núi bỗng truyền đến giọng nữ gọi tên tôi.
Tôi bừng tỉnh thoát khỏi sự kinh hãi, nhấc đôi chân cứng đờ, đi/ên cuồ/ng chạy xuống núi, nhìn thấy người tới.
Tôi lao thẳng vào lòng cô giáo chủ nhiệm đang chống ô.
"Cô ơi, em muốn về nhà..."
"Quý Nhiễm, em..."
Tiết Anh thấy giọng tôi nghẹn ngào, những lời trách móc dừng lại bên môi, cuối cùng không thốt nên lời.
Cô thở dài một tiếng, ôm ch/ặt lấy tôi, vỗ về tấm lưng tôi, dắt tay tôi đi xuống núi.
"Haiz, cô cứ tưởng em bị lạc rồi.
"May mà không sao, nếu không, cô thực sự không biết phải ăn nói với phụ huynh của em thế nào."
Tôi với khuôn mặt tái nhợt nép vào người cô.
Cô nói đùa: "Đứa trẻ ngoan thế này, thật sự mất em thì cô cũng không nỡ đâu? À, cặp sách của em đâu?"
"Mất rồi..."
Nghe tôi nói vậy.
Cô im lặng một lúc, do dự nói: "Nếu xảy ra chuyện gì, nhất định phải kể với cô, đừng sợ."
Tôi gật đầu, không nói sự thật.
"Thật sự mất rồi, thưa cô."
Trong tiểu thuyết, Mạnh Vãn có thể ỷ thế hiếp người, b/ắt n/ạt kẻ khác hoàn toàn là dựa vào gia thế một tay che trời của cô ta ở Diệp Thành.
Không lâu trước đây, cô ta vừa đuổi đi một giáo viên tiếng Anh mà cô ta không vừa mắt, chuyển người đó từ thành phố tỉnh về vùng nông thôn.
5
Tuy cô chủ nhiệm nghiêng ô về phía tôi.
Nhưng trước đó tôi đã bị mưa làm cho ướt sũng toàn thân.
Trở lại xe buýt.
Mạnh Vãn và đám tùy tùng của cô ta liếc nhìn sang với ánh mắt hờ hững, cười nhạo một tiếng, rồi lại tự mình kể tiếp câu chuyện cười còn dang dở.
Những học sinh còn lại nhìn sang từ khắp mọi hướng với ánh mắt đồng cảm, tò mò hoặc thương hại, cúi đầu thì thầm to nhỏ.
Tôi cố gắng ưỡn thẳng lưng, ngẩng đầu đi về phía sau tìm chỗ ngồi trống, nhưng tầm mắt lại va phải một đôi mắt đen thẫm.
Thiếu niên có khung xươ/ng ưu tú, mái tóc đen lòa xòa che khuất mày mắt, khuôn mặt vốn luôn u ám lộ ra vài phần quan tâm sốt sắng.
Hệ thống im lặng từ lâu đột nhiên lên tiếng:
"Không thấy nam chính đang nhìn em à?
"Đứng ngây ra đó làm gì?
"Mau nắm bắt cơ hội ngồi vào ghế cạnh cậu ta đi!"
Tôi đặt tầm mắt vào dãy ghế trống ở hàng cuối cùng, không định làm theo ý hệ thống, nhưng khi đi ngang qua Phó Cảnh.
Cậu ta nắm lấy vạt áo tôi, ngẩng khuôn mặt tự ti mà đẹp trai kia lên, nói nhỏ: "Quý Nhiễm, cậu có thể ngồi cạnh mình."
Tôi cúi đầu, nhạt nhẽo nói: "Buông tay."
Cậu ta sững sờ, giải thích: "Trước khi về mình đã tìm cậu trên núi, tưởng cậu về trước rồi..."
Đồng phục trên người Phó Cảnh cũng đã ướt, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói mang theo âm điệu chua xót.
Tôi mất kiên nhẫn, lạnh lùng hất tay cậu ta ra.
Cũng không nhìn biểu cảm của cậu ta, ngồi ở hàng cuối cùng.
Suốt dọc đường, tôi đều nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Tôi nghĩ chắc chắn là mình học tập quá mệt mỏi rồi.
Mệt đến mức sinh ra ảo giác.
Nhưng khi về đến nhà, chìa khóa xoay chuyển, khoảnh khắc đẩy cửa ra.
M/áu trong người tôi đảo ngược, suýt chút nữa thét lên thành tiếng.
Trong nhà, người mẹ đang mặc tạp dề đang đút cơm cho đứa em trai tính tình nghịch ngợm-- bức tượng thần ngọc trắng đáng lẽ phải ở nơi núi hoang, trắng muốt không tì vết kia đang được đặt trên bàn thờ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào lưng họ mà không hề hay biết, lặng lẽ lạnh lẽo dõi theo mọi thứ.
"Về rồi à?
"Cơm trong nồi đấy, tự đi mà xới."
Mẹ ngước mắt nhìn tôi đang thảm hại toàn thân, định nói gì đó, đứa em trai ném món đồ chơi trong tay xuống bàn, khóc lóc ầm ĩ.
Bà chỉ có thể quay lại, dỗ dành:
"Bảo bối ngoan, ăn cơm nào, a--"
Tôi cắn răng, cố gắng phớt lờ bức tượng thần đó, tắm rửa thay quần áo, ngồi trước bàn, cố gắng duy trì tông giọng bình tĩnh.
"Mẹ, bức tượng thần trên bàn là mẹ mang về nhà à?"
Đứa em trai ăn xong cơm chạy vào trong phòng.
Mẹ đưa miếng th!t đã xào chín vào miệng:
"Tượng thần? Tượng thần nào? Không có nha."
Tôi định dùng tay chỉ, nhưng khi ngước mắt lên thì bức tượng thần không thấy đâu nữa, như thể biến mất vào hư không.
Cổ họng nghẹn lại, nói một câu "không có gì".
Là ảo giác sao?
Mẹ không vui, nhíu mày, đ/ập đũa xuống.
Toàn thân tôi run lên.
Tiếng cằn nhằn quen thuộc lại vang lên.
"Quý Nhiễm, con nói xem cái trạng thái này của con bây giờ là thế nào?
"Bố mẹ khó khăn lắm mới nhờ vả, c/ầu x/in khắp nơi người bạn cũ để đưa con vào ngôi trường quý tộc này, con không leo được cành cao thì thôi, sao cứ hay đắc tội người ta thế?
"Có thể học cách thay đổi bản thân một chút không? Cố gắng linh hoạt, hòa nhập vào đi? Ngày nào cũng làm mẹ bớt lo lắng chút đi..."
"A!"
Mẹ chưa nói hết câu, đứa em trai trong phòng đột nhiên hét lên, tiếp đó là tiếng khóc x/é lòng.
"Hu hu! Mẹ ơi!"
Sắc mặt bà thay đổi dữ dội, bật dậy khỏi ghế, hoảng hốt chạy vào phòng: "Bảo bối con sao thế? Để mẹ xem nào."
Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm chẳng lành, chạy theo sau.
Trong phòng, đứa em trai đang ôm khuôn mặt đầy m/áu khóc trong sợ hãi.
Một vết m/áu dài sâu hoắm kéo dài từ trán xuống cằm, bên cạnh là con d/ao gọt hoa quả đỏ rực dính m/áu.
Nó há miệng, không nói được lời nào.
Mẹ hoảng lo/ạn bế nó lên, đ/âm sầm vào tôi, r/un r/ẩy ôm em trai chạy xuống lầu: "Không khóc nhé bảo bối, mẹ đưa con đi bác sĩ."
Cửa phòng khách được mở ra.
Tiếng bước chân ở cầu thang dần dần xa đi.
Tôi học theo đứa em trai, quay người nhìn về hướng ánh mắt sợ hãi của nó-- bức tượng thần ngọc trắng dính đầy m/áu đang đối mắt với tôi.