Bà ta tuyệt vọng nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào nữa.
10
Sau tiệc thưởng cúc, Lâm thị đổ b/ệnh liệt giường.
Trương Hổ dẫn người đến nhà họ Lâm một chuyến, không những mang hết những món đồ cổ, tranh chữ mà Lâm thị đã “mượn” đi trong bao năm qua về, mà còn lôi ra cả đống hóa đơn n/ợ nần hàng chục vạn lượng mà nhà họ Lâm đã v/ay mượn dưới danh nghĩa phủ tướng quân.
Nhà họ Lâm trong phút chốc trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ngày nào cũng bị chủ n/ợ chặn cửa, đến cả việc ra ngoài m/ua rau cũng phải lén lút trèo tường vào giữa đêm.
Còn Ôn Thanh Dương, dưới sự dạy dỗ của ta, cuối cùng cũng đã có dáng vẻ của một thiên kim tiểu thư phủ tướng quân.
Ta để nàng tiếp quản thẻ bài nội viện của phủ, mọi việc đối soát, m/ua sắm đều do nàng phụ trách.
Ban đầu, khi cầm cuốn sổ sách, tay nàng vẫn còn r/un r/ẩy.
Gặp những tên quản sự cậy thế Lâm thị mà ăn bớt ăn xén, nàng đến cả một câu nặng lời cũng không dám nói.
Ta bảo vệ được nàng nhất thời, chứ không thể bảo vệ nàng cả đời.
Nàng phải học cách tự mình trưởng thành.
“Ôn Thanh Dương, ta nói lại lần cuối, ngươi là tiểu thư phủ tướng quân, bọn họ chỉ là nô tài.”
“Bọn họ làm sai việc, ngươi m/ắng bọn họ là lẽ đương nhiên.”
“Nếu ngay cả một tên nô tài mà ngươi cũng không quản được, thì làm sao giúp ta quản lý phủ tướng quân này?”
Ta rút thanh trường đ/ao bên hông, cắm mạnh xuống bàn.
“Hôm nay cuốn sổ sách này, tra không ra một khoản nào, ta sẽ ch/ặt một cái chân của bọn chúng.”
Dưới sự u/y hi*p bằng vũ lực của ta, Ôn Thanh Dương cuối cùng cũng có lần cứng rắn.
Nàng vạch trần ba tên quản sự tham ô, trước mặt toàn bộ hạ nhân trong phủ, đá/nh mỗi tên hai mươi gậy rồi trực tiếp b/án đi.
Đêm đó, Ôn Thanh Dương ôm cuốn sổ sách, vừa khóc vừa cười.
“Tuế Ninh, ta chưa bao giờ cảm thấy hả hê đến thế.”
“Trước đây ta luôn nghĩ, chỉ cần mình lùi một bước, mẫu thân sẽ thích ta, biểu tỷ sẽ dung thứ cho ta.”
“Bây giờ ta mới hiểu, ta càng lùi, bọn họ càng được đằng chân lân đằng đầu.”
Ta nhét cho nàng một miếng bánh quế hoa, bảo nàng đừng khóc nữa.
“Mới thế đã là gì, đợi cha ta thắng trận trở về, ta còn dẫn ngươi đi cưỡi ngựa ở biên ải nữa.”
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi chúng ta thu xếp ổn thỏa phủ tướng quân, biên quan truyền đến tin khẩn.
Đại tướng quân trong một lần đột phá vòng vây đã gặp phục kích, bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh.
Địch quân nhân cơ hội tấn công mãnh liệt, biên quan nguy cấp.
Tin tức truyền về kinh thành, triều đình chấn động.
Phủ tướng quân trong phút chốc từ nơi xe ngựa tấp nập trở nên vắng lặng như tờ.
Những vị quý phụ từng lấy lòng nịnh hót trong tiệc thưởng cúc, giờ đây đến thiệp mời của phủ tướng quân cũng không thèm nhận.
Lâm thị sau khi biết tin, lập tức gượng dậy khỏi giường b/ệnh.
Khi ta và Ôn Thanh Dương chạy đến tiền viện, Lâm thị đang gào thét chỉ huy hạ nhân vận chuyển những vật quý giá trong phủ.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Lâm thị nhìn thấy ta, trong ánh mắt lóe lên vẻ đi/ên cuồ/ng.
“Làm gì ư? Cha ngươi sắp ch*t rồi, phủ tướng quân của chúng ta sắp sụp đổ rồi!”
“Ta không mang những thứ này đi, chẳng lẽ để lại cho triều đình tịch thu sung công quỹ sao?”
Bà ta chỉ vào ta, nghiến răng nghiến lợi.
“Đều tại ngươi, đồ sao chổi này! Ngươi vừa về là phủ tướng quân xảy ra chuyện lớn.”
“Ta bây giờ phải hòa ly để về nhà họ Lâm!”
11
Ôn Thanh Dương nghe vậy phẫn nộ lao lên.
“Mẫu thân, Đại tướng quân đang tắm m/áu chiến đấu ngoài tiền tuyến, sao người có thể bỏ mặc ông ấy vào lúc này!”
Lâm thị giáng cho Ôn Thanh Dương một cái t/át.
“C/âm miệng! Một kẻ ngoại tộc như ngươi thì biết cái gì.”
“Đại tướng quân nếu ch*t, đó là tội ch*t vì chống địch không hiệu quả.”
“Chẳng lẽ ta phải ở lại chịu ch*t cùng các ngươi sao?”
Bà ta quay sang quát tháo đám quản sự: “Còn ngẩn người ra đó làm gì! Mau chất hàng lên xe! Đứa nào dám cản ta, ta đá/nh ch*t đứa đó!”
Đám quản sự nhìn nhau, nhưng vì uy quyền của Lâm thị ngày trước, có kẻ ngập ngừng định tiến lên chuyển đồ.
Ta rút trường đ/ao, chắn ngang trước cửa sảnh.
Lưỡi đ/ao lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.
“Đứa nào dám động một bước thử xem?”
Lâm thị thấy bộ dạng này của ta, cười lạnh một tiếng.
“Ôn Tuế Ninh, ngươi tưởng ngươi còn có thể kiêu ngạo như trước sao?”
“Cha ngươi sắp ch*t rồi, miếng Huyền Giáp Lệnh trong tay ngươi giờ chỉ là một cục sắt vụn!”
“Triều đình sắp phái người đến tiếp quản phòng thủ phủ tướng quân, đám hộ vệ đó cũng sẽ không nghe ngươi nữa đâu!”
Bà ta đắc ý nhìn ta, như thể đã thấy trước kết cục thê thảm của ta.
“Ta đã phái người đến nha môn Kinh Triệu Doãn báo án, tố cáo ngươi nghịch tử bất hiếu, chiếm đoạt gia sản.”
“Đợi quan sai đến, xem ngươi giải thích thế nào!”
Lời vừa dứt, một đám quan sai ùa vào đại sảnh.
Người dẫn đầu chính là Lý đại nhân của Kinh Triệu Doãn.
Lâm thị thấy vậy, lập tức đổi sang bộ dạng uất ức, lao đến dưới chân Lý đại nhân.
“Lý đại nhân, ngài phải làm chủ cho ta! Đại tướng quân sống ch*t chưa rõ, đứa nghịch nữ này lại muốn đ/ộc chiếm gia sản, còn cầm đ/ao đe dọa ta – đương gia chủ mẫu!”
Lý đại nhân liếc nhìn ta đang cầm đ/ao đứng đó, lại nhìn đống tài sản đã đóng gói dưới đất, lông mày khẽ nhíu.
“Ôn đại tiểu thư, chuyện Lâm thị tố cáo, có thật không?”
Ta thu đ/ao lại, lạnh lùng nhìn Lâm thị.
“Lý đại nhân, Đại tướng quân ở biên quan vì nước tận trung, Lâm thị lại mưu đồ chiếm đoạt tài sản phủ tướng quân.”
“Đống rương dưới đất này chính là bằng chứng.”
Lý đại nhân vuốt chòm râu, vẻ mặt có chút khó xử.
“Ôn đại tiểu thư, đây là việc nhà của các người, bản quan khó lòng nhúng tay.”
“Nhưng Lâm thị đã báo án, xin mời đại tiểu thư theo bản quan đi một chuyến.”
Ông ta vẫy tay, vài quan sai lập tức tiến lên, định bắt lấy ta.
“Lý đại nhân, ta biết ngài đang lo lắng điều gì, chẳng qua ngài nghĩ Đại tướng quân thế cục đã mất, bớt một chuyện vẫn hơn thêm một chuyện.”
Ta lấy từ trong ngựk ra một bức thư dán kín bằng ấn sáp, giơ lên trước mặt Lý đại nhân.
“Nhưng ngài tốt nhất nên nhìn cho kỹ, đây là cái gì.”
12
Lý đại nhân nghi hoặc nhận lấy bức thư, chỉ mới nhìn thoáng qua chữ trên phong bì, sắc mặt lập tức đại biến.
Đó là mật thư ngự bút của đương kim Thánh thượng.
Lý đại nhân r/un r/ẩy tay tháo thư, quét nhanh một lượt, rồi “bộp” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
“Vi thần tham kiến Hoàng thượng! Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Người trong sảnh đều ngẩn người, đồng loạt quỳ xuống một mảng.
Lâm thị ngơ ngác nhìn ta, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Lâm thị, ngươi thực sự tưởng cha ta ở biên quan liều mạng chiến đấu bao nhiêu năm nay, chỉ biết đá/nh giặc mà không biết đề phòng ngươi sao?”