Người trong Hầu phủ không ai dám ngăn cản. Đoan Hoa chuyển vào tòa viện mà mẹ nàng từng chuẩn bị từ trước. Lan Vân và Cát Tường cũng đi theo ra ngoài.
23
Đến nơi ở mới, Đoan Hoa vỗ vỗ bụng hỏi ta: "Thược Y, giờ đây ta đã thoát khỏi Hầu phủ, hôn sự cũng do chính mình quyết định, lại còn đòi lại được đồ của mẹ, nàng có vui cho ta không?"
Ta mỉm cười: "Nàng thông tuệ hơn ta tưởng, cũng nỗ lực hơn ta nghĩ. Ta cứ ngỡ nàng không thắng nổi hội cầu mã đó, dù sao nhìn qua thì trên sân cũng không thiếu kẻ lợi hại."
Đoan Hoa uống chút rư/ợu trái cây rồi cười: "Minh Dương công chúa cần đến ta. Ta tuy ng/u dốt, chuyện làm ăn cần nghe theo nàng, nhưng nàng ấy và đại tỷ giao hảo, lại nói với ta là cùng cảnh ngộ. Nàng ấy bất hòa với Hoàng hậu, cần bồi dưỡng thế lực riêng. Ta tuy không hiểu chuyện triều đình, nhưng cũng biết bên cạnh Minh Dương công chúa lúc này đang là lúc thiếu người. Phủ Thành Dương Hầu đứng về phía Thất hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, ta theo phe công chúa, lại mang theo hơn nửa gia sản rời phủ, chính là vô tình giúp đỡ Minh Dương công chúa. Nếu không có số của cải khổng lồ mẹ để lại, phủ Thành Dương Hầu không thể trụ vững lâu đến thế. Trận cầu mã đó, công chúa ám chỉ những quý nữ kia nhường bước, ta đều nhận ra cả."
Thời gian ta xuyên qua có hạn, không biết hết những tiền đề này, nhưng luôn cảm thấy có chút quen thuộc.
Đoan Hoa lại hỏi ta: "Giờ nàng có thể yên tâm rồi chứ?"
"Yên tâm chuyện gì?"
Đoan Hoa dịu dàng cất lời: "Yên tâm về cuộc sống sau này của ta."
"Đương nhiên rồi, lúc ban đầu khi họ lừa nàng, ta chỉ thấy như sắp rơi vào cảnh tan đàn x/ẻ nghé."
Đoan Hoa: "Nếu kiếp này ta không muốn gả chồng, nàng sẽ không thể chào đời, nàng có h/ận ta không?"
Ta ngẩn người.
Ta nhớ đến thế kỷ 21, vô số lần ta xót xa cho mẹ, vô số lần ta c/ăm gh/ét sự ra đời của chính mình. Ta từng nói với mẹ: "Nếu mẹ không sinh con ra thì tốt biết mấy, con hy vọng mẹ có cuộc đời của riêng mình."
Khi đó mẹ chỉ đỏ hoe mắt ôm lấy ta, ta không biết bà có hối h/ận vì đã sinh ta ra không. Ta chỉ biết những giọt nước mắt của bà rơi trên cổ ta, nóng hổi. Nóng đến mức trái tim ta đ/au nhói.
Ta trầm giọng: "Đoan Hoa, nếu nàng không gả chồng cũng chẳng sao, dù ta không chào đời cũng không sao cả. Ta sẽ không h/ận nàng, ta sẽ vui cho nàng. Ta thực sự vui, nàng có cuộc đời của riêng mình, nàng xứng đáng có một bầu trời rộng lớn và một cuộc đời bao la."
Nàng vỗ vỗ bụng: "Thược Y, nàng nên trở về thời đại của nàng rồi."
Ánh sao lấp lánh, trăng tròn treo cao, nàng lại nói thêm một lần nữa: "Thược Y, nàng nên trở về thời đại của nàng rồi."
Ta chợt thấy một cơn choáng váng, khi mở mắt ra lần nữa, lại đang ở trong b/ệnh viện.
Ta nhìn cơ thể mình, xoa xoa cái đầu đ/au nhức.
Đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh vốc nước rửa mặt.
Là Thôi Thược Y ba mươi tám tuổi, là Thôi Thược Y của thế kỷ 21.
Bên tai ta không còn vang lên giọng nói kỳ lạ nào nữa.
Ta cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ trong lúc hôn mê.
Bạn ta, Chi Tử, đẩy cửa bước vào, thấy ta ngẩn ngơ: "Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi. Cậu biết không, cậu ngất xỉu ở nhà đấy, may mà hôm đó tớ tình cờ qua nhà cậu."
"Tớ ngất bao nhiêu ngày rồi?"
Chi Tử: "Cậu ngất ba ngày rồi."
24
Ta nằm lại trên giường b/ệnh.
Gương mặt M/ộ Dung Đoan Hoa hiện ngay trước mắt ta. Dì nhỏ mang theo túi lớn túi nhỏ đến b/ệnh viện thăm ta, còn đưa cho ta một cuốn album ảnh.
"Thược Y à, con cuối cùng cũng tỉnh rồi. Cuốn album con đòi lần trước, dì cuối cùng cũng tìm thấy rồi."
Ta mở album ra, bên trong là những bức ảnh mẹ ta thời trẻ.
Dáng vẻ năm mươi tuổi của bà hoàn toàn khác xa với dáng vẻ trong ký ức của ta, giống hệt gương mặt của M/ộ Dung Đoan Hoa.
Ta cảm thấy toàn thân r/un r/ẩy.
Từ khi có ký ức, mẹ luôn xoay quanh ta và cha, bà luôn nhíu mày, giữa trán có nếp nhăn hình chữ Xuyên rất sâu, ta chưa từng thấy dáng vẻ thanh xuân của bà.
Dì nhỏ ở lại với ta một lát rồi đi.
Chỉ còn lại Chi Tử.
Ta nói với Chi Tử: "Trong mơ, tớ đến thời cổ đại, tớ ở trong bụng một người phụ nữ cổ đại, trải qua rất nhiều chuyện, người phụ nữ đó tên là M/ộ Dung Đoan Hoa..."
Chi Tử ngẩn người: "M/ộ Dung Đoan Hoa? Đây chẳng phải là tên nữ chính trong cuốn tiểu thuyết cậu viết hồi nhỏ sao? Hồi đó cả lớp còn truyền tay nhau đọc đấy."
"Cậu quên rồi à? Sau đó hình như bị mẹ cậu x/é mất, cậu cũng không bao giờ viết nữa."
Trong đầu ta bỗng ùa về những câu hỏi của Đoan Hoa.
"Thược Y, nàng có thể dạy ta không?"
"Thược Y, ta làm thế này, nàng có vui không?"
"Thược Y, nàng còn tiếc nuối không?"
"Thược Y, nàng có h/ận ta không?"
"Thược Y, có một người mẹ hèn nhát như vậy, nàng có thấy nh/ục nh/ã không?"
"Thược Y, nếu ta không gả chồng, nàng có h/ận ta không?"
Trong lòng ta chợt trào dâng một suy nghĩ kỳ quái.
Ta làm thủ tục xuất viện, vội vàng bảo Chi Tử lái xe đưa ta về quê, chặng đường mấy trăm cây số chạy suốt tám tiếng đồng hồ.
Sau khi mẹ qu/a đ/ời, đã lâu lắm rồi ta không quay lại đây.
Căn nhà cũ đầy bụi bặm, ta r/un r/ẩy dùng đôi tay mình mở phòng ngủ cũ của mẹ.
Bà từng nói với ta, bà có một chiếc hộp nhỏ, bên trong chứa đầy những món đồ nhỏ bé của ta từ bé đến lớn, có đôi giày nhỏ, đôi tất nhỏ, chiếc kẹp tóc nhỏ, thẻ học sinh, dây buộc tóc...
Ta mở tủ, bên trong có một chiếc hộp.
Trong hộp quả nhiên có đồ của mẹ.
Còn có một cuốn sổ tay đã bị x/é nát nhưng được dán lại bằng băng dính.
Bên trong là cuốn tiểu thuyết ta viết hồi nhỏ, nhân vật chính là M/ộ Dung Đoan Hoa nhu nhược.
Ta lấy mẹ làm nguyên mẫu để viết, bà bị mẹ kế bạc đãi, bị tổ mẫu ngó lơ, bị cha lạnh nhạt, bị anh chị em cùng cha khác mẹ ứ/c hi*p, tất cả đều được viết vào.
Ta viết về sự nhu nhược của mẹ, viết về sự ng/u ngốc của bà, viết về việc bà suýt bị một gã đàn ông tầm thường lừa về nhà, nhưng trong câu chuyện đó, bà là nữ chính, sau khi được tiên nhân chỉ điểm, bà không còn lạc lối nữa mà bước tới một cuộc đời bao la.
Tuy chỉ có vài chương, nhưng viết đầy sự phẫn nộ của ta đối với cuộc đời bà.
Mẹ nói ta viết những thứ này sẽ ảnh hưởng việc học, bà đã x/é nát ngay trước mặt ta.
Ta không ngờ rằng, bà lại dán lại từng mảnh.
Ta lật đến trang cuối cùng, nhìn thấy một đoạn văn mẹ viết thêm vào.
Thôi Thược Y, mẹ yêu con, mẹ không hối h/ận vì đã sinh ra con, đó là số phận của mẹ, không phải của con, con chỉ cần cứ bước về phía trước, đừng dừng lại vì mẹ.