Mỗi sáng sớm khi ta đến viện của Tiêu Ngọc, Lâu Dữ chắc chắn đã đợi sẵn trên đường.

Hắn bưng một bát trà sữa dê nóng hổi, bảo là học được từ khi còn đi buôn ở Bắc Lương, mỗi sáng sớm uống một bát cho ấm người.

Ta đi vòng qua hắn, hắn liền bưng bát đi theo suốt dọc đường.

Đến tận cửa viện của Tiêu Ngọc mới dừng lại, nhét bát vào tay ta, cười hì hì nói: Thiếu tướng quân uống lúc còn nóng đi, để nguội là tanh đấy.

Ta chưa từng uống một lần nào.

Nhưng ngày nào hắn cũng mang đến.

Có một lần Lâu Dữ đi theo ta đến tận cửa viện của Tiêu Ngọc, tình cờ Tiêu Ngọc đang được nha hoàn đỡ ra hành lang hóng gió.

Chàng khoác chiếc áo choàng lông cáo, thần sắc ủ rũ.

“Tiêu lang quân!” Lâu Dữ nhiệt tình hẳn lên, “Hôm nay sắc mặt khá quá! Ra phơi nắng à?”

Tiêu Ngọc mỉm cười, có lẽ vì thực sự không còn sức để đấu khẩu với hắn, trên mặt vẫn là vẻ hòa nhã.

Nhưng ta rõ ràng thấy chàng lén trợn mắt.

“Thiếu tướng quân, hôm nay chẳng phải là ngày nghỉ sao!” Lâu Dữ quay đầu nhìn ta, “Hay là thay thường phục, ta đưa người ra ngoài thành chạy ngựa nhé?”

Ta đang định tìm cái cớ từ chối.

Tiêu Ngọc lại bất chợt lên tiếng, giọng lạnh nhạt.

“Nàng ấy không đi.”

Ta và Lâu Dữ đều ngẩn người.

Tiêu Ngọc vẫn không nhìn chúng ta, chỉ nhìn hai cây hải đường, thản nhiên nói.

“Nàng ấy phải đi cùng ta đến y quán thay th/uốc, không rảnh đi chạy ngựa với ngươi.”

Phủ tướng quân có phủ y, đâu cần phải đến y quán nào.

Ta nhìn Tiêu Ngọc một cái, những ngón tay trắng như ngọc đang gõ nhịp lên tay vịn ghế mây.

Chàng chột dạ cái gì chứ?

Lâu Dữ cũng chẳng gi/ận, cười chắp tay nói vậy hẹn hôm khác.

Sau đó đặt bát trà sữa dê trên bậc thềm hành lang, nháy mắt với ta rồi quay người bỏ đi.

Lâu Dữ vừa đi, trong viện tức khắc yên tĩnh trở lại.

Nha hoàn không biết đã lui đi từ lúc nào, dưới hành lang chỉ còn lại ta và chàng.

Tiêu Ngọc dựa vào ghế mây, nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run.

“Chiều nay người không rảnh.”

“Ừm.”

“Người phải đi y quán với ta.”

“Được.”

Tiêu Ngọc cuối cùng cũng mở mắt, liếc nhìn ta.

Ánh mắt đó có chút ngạc nhiên, dường như không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát đến vậy.

“Mang bát đồ kia đi đi, mùi tanh xông lên làm ta buồn nôn.”

Ta đi đổ bát trà sữa dê xuống gốc cây.

Khi quay lại, Tiêu Ngọc đã đứng dậy, vịn cột hành lang đi vào trong phòng, tay ôm ngựk ho khan vài tiếng khô khốc.

Ta vội tiến lên đỡ, chàng né vai, tay ta liền hụt hẫng.

09

Khi ta bước vào Tây viện, Lâu Dữ đang ngồi khoanh chân trên bậc thềm lau thanh đ/ao cong của hắn.

Ánh trăng rọi xuống lưỡi đ/ao, lóe lên một luồng ánh lạnh.

Ta vào thẳng vấn đề.

“Thích khách đêm đó, là người của ngươi?”

Tay đang lau đ/ao của Lâu Dữ khựng lại, ngẩng đầu nhìn ta, nở một nụ cười rạng rỡ.

“Thiếu tướng quân nói vậy là từ đâu ra?”

“Mấy tên tử sĩ đó đi ủng nỉ Bắc Lương, trong trà của ta có bỏ th/uốc làm mềm xươ/ng, người có thể vào phòng ta không nhiều.”

Lâu Dữ đặt miếng da sơn dương xuống, đặt thanh đ/ao nằm ngang trên đầu gối.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt hắn nửa sáng nửa tối, mái tóc xoăn bị gió đêm thổi khẽ đung đưa.

Hắn nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt màu hổ phách thần sắc u ám.

“Ở đây chỉ có mình ta là thương nhân Bắc Lương, tướng quân cứ khăng khăng nghi ngờ ta, ta cũng chẳng còn gì để nói.”

“Chỉ là nếu ta thực sự muốn gi*t người, lúc trước hà tất phải c/ứu người? Ra ngoài quan ra tay chẳng phải đỡ phiền phức hơn sao? Cần gì phải theo người lặn lội ngàn dặm trở về đây, rồi ra tay ngay trong phủ của người?”

“Đây chính là điều ta muốn hỏi ngươi.”

Lâu Dữ đứng trên bậc thềm cao hơn ta nửa cái đầu.

“Ung nỉ là có thể kết luận thích khách là người Bắc Lương sao? Nếu ta có tâm ra tay, đã dày công bỏ thêm th/uốc vào trà của người, lại còn dẫn người vào phủ trong đêm…”

“Sao người không những bình an vô sự, thích khách còn bị kẻ khác diệt khẩu?”

“Có kẻ rõ ràng trong ba chiêu là có thể ép lui thích khách, vậy mà cứ giả vờ giả vịt, ta thấy kẻ muốn diệt khẩu mới là kẻ đang che giấu sự thật.”

Tay Lâu Dữ vắt qua cổ ta, chống lên tường, lọn tóc xoăn trước trán rủ xuống vai ta.

Hắn cười khẽ, nhưng giọng điệu hoàn toàn không có ý cười.

“Khanh khanh sao không nghi ngờ người khác, lại cứ nghi ngờ ta?”

Lời Lâu Dữ chưa nói hết đã nghẹn lại nơi cổ họng, vì ta đã rút đoản đ/ao kề vào cổ hắn.

“Còn gọi ta như vậy nữa, ta sẽ c/ắt lưỡi ngươi.”

“Lâu Dữ, ngươi hãy tự liệu lấy.”

Lâu Dữ cong khóe môi, lùi lại một bước ngồi xuống bậc thềm, cầm miếng da sơn dương tiếp tục lau đ/ao.

Ta quay người bỏ đi.

Nếu mấy tên thích khách đó không phải do Lâu Dữ sắp đặt.

Vậy thì là kẻ nào?

Ta tuy trúng th/uốc làm mềm xươ/ng, cuối cùng lại bình an vô sự.

Mà Tiêu Ngọc lại vì thế mà lộ ra võ nghệ, còn bị thương nặng.

Ta lờ mờ có một suy đoán.

Ta quanh năm tòng quân, luôn không có mặt trong phủ.

Nếu ngay từ đầu, những kẻ này là nhắm vào Tiêu Ngọc thì sao?

10

…Văn Chiêu Thái tử.

Cái tên này vừa hiện lên trong đầu, ta bàng hoàng kinh ngạc.

Truyền rằng chàng thuở thiếu thời đã tòng quân, trấn giữ phương Bắc, mười bảy tuổi đã dùng ba vạn kỵ binh nhẹ phá tan mười vạn thiết kỵ Bắc Lương, một trận nổi danh.

Sau đó còn viết ra “Bình Bắc Sách”, rèn hỏa khí, sửa binh pháp, đá/nh cho Bắc Lương liên tiếp mất mười ba thành.

Có lẽ là phong mang quá lộ, người như vậy định sẵn là không sống lâu.

Nghe nói là có kẻ b/án đứng quân tình, mới khiến trận chiến ở Lạc Nhạn Cốc thảm khốc đến thế.

Chàng dẫn ba ngàn tàn binh chống chọi với hai vạn quân địch, cuối cùng bị vây hãm trong thung lũng, lương cạn viện hết.

Khi tin tức truyền về kinh thành, bách tính cả thành đổ ra đường khóc than thảm thiết.

Năm đó ta mười lăm tuổi.

Đứng trong đám đông, kiễng chân nhìn linh cữu của Thái tử được khiêng vào từ cổng thành.

Cỗ qu/an t/ài đó phủ tấm gấm đen, bị gió thổi bay phần phật.

Người bên cạnh người khóc, kẻ quỳ dưới đất dập đầu.

Ta nắm ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm sâu vào da th!t.

Sau này ta nói với cha muốn tòng quân, muốn thay Thái tử đá/nh nốt những trận còn dang dở.

Cha im lặng rất lâu, ngày hôm sau đưa ta đến thao trường.

Nhưng thứ Đại Chu mất đi không chỉ là một vị trữ quân.

Bắc Lương từ đó năm nào cũng xâm phạm, dân biên thùy lầm than, huynh trưởng ta sau đó cũng tử trận nơi sa trường.

Mà kẻ đang ngồi trên long ỷ hiện giờ, lại chỉ biết kết bè kết cánh, đấu đ/á không ngừng với thế gia ngoại thích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió lộng tám vạn dặm

Chương 9
Tại tiệc mừng công bộ phim mới của Kỳ Trú. Tôi chỉ đến trễ đúng 1 phút, vậy mà đã bị anh nhốt ở ngoài cửa. Ngăn cách bởi một cánh cửa, tôi nghe thấy tiếng người cười nói. "Vẫn là anh Kỳ thông minh, yêu đương bí mật mà chọn kiểu con gái ngoan ngoãn thế này, có hành hạ thế nào cũng không đuổi đi được." "Lần này hình như hơi khác, tôi vừa thấy cô ta bắt xe đi rồi." Kỳ Trú khựng lại một chút, giọng điệu chẳng chút bận tâm: "Có tiến bộ hơn chút nhưng không đáng kể, không kiên trì nổi hai ngày đâu." Họ nói, có thể ở bên Kỳ Trú là vận may lớn nhất đời tôi. Anh là gã lãng tử nổi tiếng, không công khai, không chịu trách nhiệm, không kết hôn. Mọi lựa chọn trong cuộc đời anh đều đi ngược lại với tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn luôn gật đầu đồng ý hết lần này đến lần khác, cứ như thể yêu anh đến chết đi sống lại. Thế nhưng lần này, tôi quay người rời đi, cô bạn thân hỏi tôi: "Cậu thật sự muốn giữ lại đứa bé sao? Kỳ Trú chưa chắc đã đồng ý đâu." Tôi nhấn xác nhận đặt lịch hẹn, lúc này mới nghiêm túc đáp: "Sao có thể chứ? Tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở bên anh ta cả đời."
Hiện đại
Nữ Cường
Ngôn Tình
7