Quý Dã dường như rất hài lòng với phản ứng của anh, vẻ bực bội trong đáy mắt tan đi đôi chút.
"Ng/u Trĩ, cô thực sự đã chọc gi/ận tôi rồi đấy, có bản lĩnh chọc gi/ận tôi thì tốt nhất đừng có như con chó mà quay lại tìm tôi."
Cửa bị đóng sầm lại, tôi quay đầu nhìn, Giang Sùng Úc ngước mắt nhìn tôi.
"Xin lỗi, tôi lỡ ăn hết rồi."
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa trống rỗng, đáy mắt thoáng qua một tia cười.
"Không sao, để tôi làm cho anh nữa."
"Anh muốn ăn bao nhiêu, tôi đều làm cho anh."
Khoảnh khắc lời này thốt ra, ánh mắt Giang Sùng Úc khẽ d/ao động.
"Được."
Hệ thống sắp khóc rồi.
【Nhìn xem, cậu ấy thèm khát đến mức nào kìa, mau bù đắp cho cậu ấy lượng bánh của cả một năm qua đi!】
Khi Giang Sùng Úc rời đi, anh có vẻ hơi no, nhưng nụ cười nơi khóe miệng thì thế nào cũng không giấu nổi.
"Chi Chi."
Anh nhìn tôi, đôi mắt vốn dĩ bình lặng như nước giờ lại mang theo vài phần kỳ vọng như một đứa trẻ.
"Tối nay em có rảnh không? Gần đây có một bộ phim khoa học viễn tưởng mới chiếu, anh có thể mời em đi xem không?"
"Đương nhiên là được."
Ngay khoảnh khắc tôi đồng ý, tôi nhìn rõ độ hảo cảm trên đầu Giang Sùng Úc lại tăng thêm hai điểm.
Cả tôi và Giang Sùng Úc đều thích xem phim khoa học viễn tưởng.
Nhưng Quý Dã thì không, anh ta thích những bộ phim kinh dị kí/ch th/ích.
Anh ta nói những bộ phim này quá nhàm chán, trước đây mỗi khi đi xem cùng tôi và Giang Sùng Úc, anh ta thường xuyên ngủ gật.
Suốt một năm qua, kể từ khi phát hiện tôi vô điều kiện chiều chuộng và phục tùng anh ta, mọi thời gian của tôi đều bị anh ta sắp xếp kín mít.
Sáng làm bánh quy cho anh ta.
Trưa mang cơm đến cho anh ta.
Tối anh ta đi ăn uống vui chơi với bạn bè, tôi thì đứng đợi bên ngoài.
Nhưng từ khi có một người bạn của anh ta muốn xin phương thức liên lạc của tôi, anh ta liền không cho tôi đi đón anh ta nữa.
Để tích điểm hảo cảm, tôi vẫn kiên trì, nhưng lại càng bị anh ta chán gh/ét hơn.
Sở thích và thời gian của riêng mình, đã lâu lắm rồi tôi không còn nữa.
Tôi vui vẻ đắp mặt nạ, nhặt lại trò chơi mà mình từng yêu thích nhất, chơi một buổi sáng thật sảng khoái, điện thoại lại đột ngột nhảy ra hai tin nhắn.
Của Giang Sùng Úc rất đơn giản, chỉ một câu.
【Chưa ăn cơm đúng không? Anh gọi cơm cho em rồi, ở ngoài cửa đấy.】
Tôi nhảy xuống giường, phát hiện ngoài cửa quả nhiên có không ít đồ.
【Nhiều thế này, em ăn không hết đâu. Nhưng mà em thực sự rất muốn ăn cơm anh làm.】
Bên kia nhập chữ hồi lâu, Giang Sùng Úc gửi một đoạn tin nhắn thoại.
"Vậy tối xem phim xong, anh làm cho em ăn."
Trong giọng nói bình thản mang theo niềm vui sướng không thể che giấu.
Tôi đỏ mặt nghe lại lần nữa, cứ thấy giọng nói trong điện thoại của Giang Sùng Úc lại càng dễ nghe hơn.
08
Vừa ăn vừa quay lại, lúc này tôi mới phát hiện Quý Dã vừa nãy cũng đã gửi tin nhắn.
Chỉ là khi mở giao diện ra, nó hiển thị đối phương đã thu hồi.
Tôi nhìn thời gian.
Bình thường giờ này tôi đã có mặt ở công ty của Quý Dã rồi.
Quý Dã luôn không ăn uống đúng giờ, từ nhỏ đã kén ăn, so với Giang Sùng Úc ngoan ngoãn, anh ta quả thực là nổi lo/ạn từ nhỏ đến lớn.
Để lấy lòng và chinh phục anh ta, tôi đã dán hơn chục tờ giấy ghi chú về những món Quý Dã kiêng kỵ trong bếp.
Tắt điện thoại, tôi x/é những tờ giấy đó xuống rồi vứt đi.
Quay lại bàn ăn tiếp tục dùng bữa, tiện thể trả lời tin nhắn của Giang Sùng Úc.
"Được ạ."
Nhưng chưa đến giờ hẹn với Giang Sùng Úc, điện thoại đã bắt đầu rung không ngừng.
Vừa tiếp tục trang điểm, tôi vừa cúi đầu nhìn.
Là Từ Minh, bạn của Quý Dã.
Không thèm suy nghĩ liền cúp máy, anh ta lại trực tiếp gửi một tin nhắn.
【Chị Chi, hôm qua Dã ca giỡn với chị thôi, chúng em đều biết anh ấy thực ra rất để tâm đến chị.
Chỉ là vì sau lưng chị lúc nào cũng có tên họ Giang kia theo đuôi, anh ấy hơi khó chịu thôi. Dã ca giờ đang uống chút rư/ợu, chị đến dỗ dành anh ấy đi, anh ấy vui lên sẽ tha thứ cho chị mà, địa chỉ em gửi cho chị rồi nhé.】
Tôi cúi đầu nhìn dòng địa chỉ đó.
【Được."
Sau đó, chặn cả anh ta và Quý Dã.
Cứ từ từ mà đợi ở đó đi, đồ ngốc.
Quý Dã là đồ ngốc, bạn anh ta cũng vậy.
Nếu không phải vì Quý Dã luôn b/ắt n/ạt người khác, Giang Sùng Úc đã không luôn đi theo tôi.
Quán bar lúc rạng sáng, khu vực nông trại ngoại ô giữa đêm khuya, chỉ cần Quý Dã cần, dù mưa hay tuyết, anh ấy đều phải đi cùng tôi để đón anh ta.
Giang Sùng Úc đi theo sau tôi, tôi đều biết cả.
Tôi có lỗi với anh, nhưng tôi không thể dừng lại.
Độ hảo cảm của anh ấy vẫn luôn tăng, nhưng thứ tôi cần là độ hảo cảm của Quý Dã, tôi muốn mẹ tôi được sống, tôi chỉ có thể không ngừng tiến về phía trước.
May thay, mọi chuyện đều đã qua rồi.
Tôi ngân nga hát, xách túi đi xuống lầu.
Đang phân vân giữa việc lái xe hay bắt taxi, tôi nhìn thấy chiếc xe của Giang Sùng Úc đang đỗ cách đó không xa.
Tôi ngạc nhiên bước tới, áp sát vào cửa sổ xe nhìn vào trong.
Giang Sùng Úc cau mày, ngồi trên ghế lái, đuôi mắt đỏ ửng, nhắm mắt lại, cả người như bị bao trùm bởi sự suy sụp và buồn bã.
"Cộc cộc cộc!"
Tôi giơ tay gõ cửa sổ xe, anh quay đầu nhìn tôi.
Trong khoảnh khắc, tôi nhìn thấy sự tan vỡ rõ ràng trong mắt anh.
Giây tiếp theo, anh mở cửa xe, ánh mắt thanh lãnh, dường như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
"Em đến đón anh sớm thế sao?"
Tôi ngồi lên xe, khẽ đung đưa chiếc móc khóa treo ở giữa xe.
"Cái này hỏng rồi, lát nữa em m/ua cái mới cho anh nhé."
Chiếc xe sang trọng thế này, vậy mà vẫn treo chiếc túi thơm nhỏ mà tôi tặng năm mười tuổi, tôi có chút muốn cười.
"Không cần đâu, cái này... rất tốt."
Giang Sùng Úc mím môi, lặng lẽ khởi động xe, trong xe tự động phát danh sách nhạc của tôi, tôi quay đầu sang chỗ khác, vành tai đỏ bừng.
Thực ra trước khi hệ thống xuất hiện, tôi đã có cảm tình với Giang Sùng Úc rồi.
09
Sự yêu thích của tôi dành cho Giang Sùng Úc không quá cuồ/ng nhiệt.
Ít nhất là không nhiều bằng anh, nhưng ở bên Giang Sùng Úc luôn khiến tôi cảm thấy vui vẻ, bình yên và an tâm.
Giống như lúc này, trong xe phát bài hát tôi yêu thích, chóp mũi vương vấn mùi hương quen thuộc của anh.
Làn gió nhẹ khẽ thổi vào trong xe, thổi bay những sợi tóc mái trên trán và đôi lông mày trầm mặc của Giang Sùng Úc.
Trái tim tôi không thể kìm nén mà xao động.
"Đây là đi đâu vậy?"
Nhịp tim hỗn lo/ạn của tôi dừng lại một chút khi nhìn rõ địa chỉ trên bản đồ, tôi mở to mắt không thể tin nổi.
"Giang Sùng Úc, anh lái xe về trung tâm thành phố làm gì? Vé chúng ta m/ua là ở phía Đông thành phố mà..."
Giọng tôi nhỏ dần, tôi nhìn rõ địa chỉ đó.
Là địa chỉ mà Từ Minh gửi cho tôi.
Địa chỉ của Quý Dã.
Tôi không nói gì nữa, mím môi không nhìn anh.
Giang Sùng Úc quay đầu nhìn tôi một cái rồi đỗ xe bên lề đường.
"Chi Chi."
Giọng anh khàn đặc.