Tiền gửi trong hôn nhân

Chương 2

05/08/2026 06:03

"Trong thẻ tôi chỉ còn hơn mười nghìn tệ, lương tháng trước vẫn chưa phát, không lấy ra được đâu. Bố, bố đừng lề mề nữa, mau đưa thẻ ra đi."

Bố chồng không vui: "Sao trong thẻ con lại chỉ còn ngần ấy tiền? Không thể nào, chẳng phải con nói với bố là mỗi tháng con ki/ếm được ba bốn vạn sao?"

Trần Hãn sốt ruột: "Chẳng phải con vẫn đưa tiền cho bố hàng tháng sao? Không phải bố nói giữ giúp con à? Bố ơi, bây giờ không phải lúc bàn chuyện này, bố mau lấy tiền ra đi, mẹ con đang chờ c/ứu mạng đấy."

Bố chồng rõ ràng không muốn, vẻ mặt do dự, không hề tình nguyện rút tiền.

Tôi vừa từ nhà vệ sinh quay lại thì nghe thấy cuộc đối thoại này. Lúc này tôi mới hiểu ra, hóa ra lương của Trần Hãn hàng tháng đều được chuyển đều đặn cho bố mẹ chồng.

Thấy bố chồng mãi không chịu rút tiền, Trần Hãn cuống lên: "Bố, bố làm gì vậy? Mẹ con đang chờ c/ứu mạng ở trong kia, bố mau lấy thẻ ra đi."

Bố chồng xoa xoa ngón tay, vẻ mặt đầy miễn cưỡng: "Bố chưa nói cho con biết, lúc mẹ con được đưa đến, bác sĩ đã bảo khả năng không qua khỏi rồi. Con không thấy lúc đó trên đầu mẹ con toàn là m/áu sao, nhìn là biết không c/ứu được nữa rồi..."

Nghe vậy, sắc mặt Trần Hãn thay đổi: "Bố, ý bố là gì? Chẳng lẽ chúng ta không c/ứu mẹ nữa sao?"

Bố chồng nhíu mày, than vãn: "Bố nói không c/ứu mẹ con lúc nào? Bố chỉ lo là nếu bỏ ra năm vạn tệ này mà mẹ con vẫn không qua khỏi, chẳng phải năm vạn này phí hoài sao?"

"Người thì đã mất rồi, nhưng người sống còn phải tiếp tục chứ. Năm vạn tệ này giữ trong tay bố, ít nhất cũng đủ cho bố ăn uống mấy năm không phải lo nghĩ."

Trần Hải nghe vậy cũng tiến lên khuyên nhủ: "Con thấy bố nói đúng, năm vạn tệ không phải số tiền nhỏ. Nếu bác sĩ đảm bảo c/ứu sống được mẹ thì không nói, chứ nếu không chắc chắn thì thà tiết kiệm tiền còn hơn, mẹ biết cũng sẽ không trách chúng ta đâu."

Trần Hãn nhíu mày không nói gì. Tôi biết, trong lòng anh ta chắc chắn cũng có suy nghĩ giống bố và anh cả. Nhưng Trần Hãn lại là kẻ sĩ diện nhất, làm sao có thể chủ động đồng ý. Giờ đây, anh ta cần một người giúp mình đưa ra quyết định để sau này còn rũ bỏ trách nhiệm.

Vì thế, anh ta nhìn quanh rồi hỏi: "Vợ tôi đâu?"

Tôi bĩu môi, lúc này mới nhớ đến tôi.

Bố chồng bị Trần Hãn hỏi vậy cũng nảy ra ý định: "Con bảo Dương Lan lấy tiền ra không phải là được sao? Năm vạn tệ, nó chắc là lấy ra được đấy."

Trần Hãn nhíu mày: "Khó mở lời lắm, bố cũng biết đấy, con và Dương Lan là hôn nhân AA. Lúc trước bố và mẹ khuyên con là điều kiện nhà Dương Lan không tốt, lương của cô ấy cũng không bằng con, nên dù cưới rồi con vẫn phải đề phòng cô ấy. Cô ấy còn chưa biết mỗi tháng con đưa phần lớn lương cho bố mẹ đâu, nếu biết chắc cô ấy ly hôn với con mất."

"Nên bố à, giờ số tiền này bố phải rút thôi. Nếu bố không rút, đến lúc đó tờ đơn từ chối cấp c/ứu bác sĩ đưa ra cũng phải là bố ký, con không quản nổi đâu."

Nói xong, Trần Hãn đi thẳng sang một bên, rõ ràng là muốn đứng ngoài cuộc.

Tôi trốn trong góc, bàn tay không kìm được mà nắm ch/ặt lại. Hóa ra lý do Trần Hãn muốn hôn nhân AA là ở đây. Để đề phòng tôi, anh ta nói với tôi rằng trước khi cưới không có tiền tiết kiệm, sau khi cưới cũng không cho tôi hỏi đến lương của anh ta.

Đúng là đồ ng/u xuẩn. Tiền sau khi kết hôn là thu nhập chung của vợ chồng, anh ta dù có chuyển đi đâu thì cũng là tiền chung, nếu tôi muốn, khởi kiện ra tòa tự nhiên sẽ đòi được một nửa.

Tuy nhiên, thứ tôi coi trọng không phải là số tiền này, mà là việc cả nhà Trần Hãn hợp mưu tính kế tôi. Xem ra, chuyện ly hôn này thực sự phải đưa vào lịch trình rồi.

Đúng lúc đó, cửa phòng cấp c/ứu mở ra, bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang rồi lắc đầu: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức, người nhà hãy nén đ/au thương."

Tôi nhìn thấy rõ mồn một, bố chồng, Trần Hãn, Trần Hải và chị dâu đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Thật là một gia đình lạnh lùng đến đ/áng s/ợ.

Tang lễ của mẹ chồng được tổ chức rất nhanh, tất nhiên chẳng có gì vẻ vang, bố chồng tiếc tiền nên làm qua loa cho xong chuyện.

Chưa đầy một tháng sau khi mẹ chồng qu/a đ/ời, hôm đó tôi vừa tan làm định về nhà bố mẹ đẻ thì bất ngờ thấy Trần Hãn đứng đợi ở cổng công ty.

Trần Hãn trông như già đi cả chục tuổi, anh ta nhìn tôi: "Vợ à, mấy hôm nay em không về nhà, anh nhớ em lắm."

Tôi không kiên nhẫn: "Có chuyện gì, anh nói đi."

Trần Hãn lúc này mới lên tiếng: "Bố đi/ên rồi, ông ấy muốn tái hôn, muốn kết hôn với bà Lưu hay nhảy quảng trường cùng ông ấy. Anh và anh cả đều khuyên rồi mà không được. Em vốn là người biết lý lẽ nhất, em đi tìm bố khuyên nhủ ông ấy đi."

Nghe vậy, tôi chỉ thấy buồn cười. Trần Hãn vẫn chứng nào tật nấy, quen thói đẩy tôi ra làm kẻ á/c. Nếu không phải gặp chuyện này, chắc anh ta chẳng thèm quan tâm tôi có về nhà hay không.

Đã vậy, sao tôi có thể không về xem kịch hay chứ? Nghĩ đến đây, tôi giả vờ ngạc nhiên nhìn Trần Hãn: "Sao lại thế được? Chồng à, anh đừng lo, em về cùng anh khuyên nhủ bố ngay đây."

Trong ánh mắt Trần Hãn thoáng qua vẻ đắc ý, dường như đã đoán trước được phản ứng của tôi.

Chúng tôi cùng về nhà bố chồng. Chưa kịp vào cửa, tôi đã nhận ra căn nhà đã được tân trang lại hoàn toàn. Những đồ đạc chuẩn bị cho tang lễ của mẹ chồng trước đó gần như đã được dọn sạch, không những vậy, cửa chính và bức tường bên cạnh đều đã được sơn lại mới.

Có thể thấy, bố chồng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Trần Hãn cũng nhận ra sự thay đổi, anh ta tức gi/ận nhíu mày, than vãn: "Em nhìn bố xem, mẹ vừa mất chưa đầy một tháng mà ông đã h/ận không thể dọn sạch mọi thứ thuộc về mẹ, muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ ngay."

"Mẹ dù có thế nào thì cũng là người đã cùng ông sống mấy chục năm, không ngờ ông lại m/áu lạnh đến thế."

Trần Hãn vừa nói vừa giả vờ đáng thương lau mắt. Nếu không phải trước đó tôi đã nghe được cuộc đối thoại giữa anh ta và bố chồng, có lẽ tôi đã bị anh ta lừa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ánh trăng sáng đáng yêu của anh

Chương 6
Đang bẻ ngô ngoài đồng, đối tượng yêu qua mạng của tôi lái chiếc xe thể thao màu đen tới, bàn tay với những khớp xương rõ ràng gõ phím: 【Bảo bối, anh đến nơi rồi.】 Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước xuống, trước mắt tối sầm lại. Xong đời, yêu qua mạng trúng ông chú rồi, tôi nhanh chóng gõ phím: 【Chúng ta không hợp đâu, không cần gặp mặt nữa—】 Vừa định gửi đi, trước mắt đột nhiên hiện lên hàng loạt bình luận: 【Không phải... cặp này là sao? Tình yêu ngược luyến tàn tâm của giới thượng lưu kinh thành, sao lại biến thành phim tình cảm thôn quê thế này?】 【Lầu trên nói đúng, đây là thời niên thiếu của nam chính, lúc đó anh ta chưa trầm ổn, ai mà chẳng có quá khứ đen tối.】 【Càng xem càng tức, tác giả bị làm sao vậy, để thái tử gia đẹp trai hơn cả thần tượng đi yêu qua mạng, không thấy khiên cưỡng à!】 【Mọi người đừng giận, nam chính yêu qua mạng không thành đâu, đối tượng chắc là xấu quá nên là kẻ lừa đảo, không dám đến gặp anh ta đấy, nhịn thêm chút đi, đợi nam chính quay về kinh thành là nữ chính Hoa Nhài xuất hiện thôi.】 Đẹp trai hơn cả thần tượng? Tôi tò mò vén lá ngô đang che khuất mặt lên. Những dòng bình luận im bặt, rồi bùng nổ: 【Thiếu nữ này là ai vậy? Sao mà xinh thế?】 【Mũ rơm, tóc mái bằng, tóc buộc hai bên.】 【Ôi mẹ ơi, đúng là cô nàng phong cách đồng quê siêu cấp đáng yêu!!!】 Đối tượng yêu qua mạng bước xuống xe, ánh mắt nhìn tôi như thể đã quen biết từ vạn kiếp trước.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
9