Không còn ai động vào đồ chơi của con bé, cũng không còn ai quở trách tôi tiêu xài hoang phí cho nó nữa...

Tôi và Kh//âu Ninh ngồi trong chòi uống trà, cô ấy nhìn tôi cười như không cười:

"Đại tiểu thư, giờ cậu có trong tay hàng chục triệu, còn cần đàn ông không?"

Tôi cười khổ:

"Cậu đừng kích động mình nữa, tình cảnh nhà mình thế này, thêm một kẻ đào mỏ nữa là mình không chịu nổi đâu!"

Cô ấy nghiêm túc lắc lắc ly rư/ợu vang trong tay:

"Không tìm được người tốt thì tìm nhiều người, việc gì phải tr/eo c/ổ trên một cái cây, để lát nữa mình dẫn cậu đi bay nhảy..."

"Còn về Lý Diệu"

Cô ấy nháy mắt với tôi đầy bí ẩn:

"Mọi việc cứ để mình lo, cậu cứ chờ tin tốt đi!"

Tôi ngơ ngác: "Cậu định làm gì?"

Cô ấy không trả lời.

Nhưng vài ngày sau, khi tôi đến nhà máy làm việc, tôi đụng mặt Lý Diệu ngay trước cửa.

Anh ta đi thẳng về phía tôi, gã đàn ông cao một mét tám mặc bộ vest đen, đeo kính gọng vàng, tóc tai chải chuốt chỉn chu, trông chẳng khác nào mấy gã "tra nam nho nhã" trong phim ngắn.

Có vài cô gái bị anh ta thu hút, nhìn tôi đầy ngưỡng m/ộ.

Tôi không thèm để ý, xoay người đi về phía công ty, nhưng bị anh ta chặn lại:

"Thẩm Noãn, chuyện đứa bé, là anh có lỗi với em! Nhưng gia đình em b/ắt n/ạt người quá đáng, bố em đã điều tra anh từ trước khi cưới... Anh không có tiền, nhưng anh có lòng tự trọng..."

Khi anh ta nói những lời này, trong mắt đầy sự th/ù h/ận sâu sắc.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, phía sau có một chiếc xe sang trờ tới, người phụ nữ trong xe gọi vọng ra đầy nũng nịu:

"Chồng ơi, đi thôi!"

Anh ta quay đầu rồi lên xe...

Tôi đi thẳng vào công ty.

Mấy ngày nay tôi đang xoay sở với anh họ của Lý Diệu, cảnh sát đã để mắt tới Lý Diệu rồi, anh ta chẳng còn nhảy nhót được bao lâu nữa đâu...

11

Một tuần sau, tôi bị Kh//âu Ninh lôi kéo vào phòng VIP:

"Đừng làm bà cụ non nữa, dì cũng đồng ý để mình đưa cậu đi xả hơi rồi."

Kh//âu Ninh phất tay, cửa mở ra, tám người đàn ông lần lượt bước vào.

"Đây đều là nghệ sĩ mới của công ty mình, cậu chọn một người đi."

Kh//âu Ninh đẩy thực đơn về phía tôi, khóe miệng nhếch lên như một con mèo đang chờ xem tôi làm trò cười.

Tôi quét mắt một vòng dàn người đối diện:

"Kh//âu Ninh, cậu mở công ty hay mở chợ thực phẩm thế?"

"Chợ thực phẩm thì sao? Chợ thực phẩm mới có nhiều cái để chọn chứ."

Cô ấy cười khẩy, hất cằm về phía góc phòng, nơi có một người đàn ông đeo kính gọng mảnh:

"Người kia, đừng thấy anh ta nho nhã, trước đây từng chơi ba môn phối hợp đấy, thể lực tốt lắm. Người bên cạnh dựa cửa kia là kiến trúc sư, từng ly hôn một lần, người hơi trầm tính, nhưng được cái thật thà. Còn người đeo khuyên tai kia--"

"Thôi thôi thôi."

Tôi c/ắt lời cô ấy, cầm ly lên uống một ngụm.

Rư/ợu mát lạnh, trôi tuột xuống cổ họng, mang theo chút dư vị ngọt ngào.

Tôi chợt nhớ lại trước đây từng có người giới thiệu đối tượng cho tôi, chính là mẹ tôi.

Tôi chọn tới chọn lui, cuối cùng lại gả cho Lý Diệu, lúc đó tôi cứ nghĩ cả đời này chỉ đến thế thôi...

"Sao, không chọn được à?"

Kh//âu Ninh ghé sát lại, huých vai tôi một cái.

"Không phải không chọn được."

Tôi đặt ly xuống, nhìn những gương mặt xa lạ đối diện, bỗng thấy hơi buồn cười:

"Mà là mới phát hiện ra - trước đây mắt mình bị m/ù nặng thật."

Kh//âu Ninh nâng ly rư/ợu, nhướng mày với tôi:

"Trước đây đã khuyên cậu rồi, cậu mở mắt ra mà nhìn xem, ai kém hơn Lý Diệu chứ?"

Tôi lườm cô ấy một cái: "Đừng nhắc đến anh ta nữa!"

Cô ấy cười rồi chuyển cho tôi một đường link tin tức:

"Lý Diệu bây giờ đến chó nhà có tang cũng không bằng!"

Tôi nghi hoặc bấm vào, vừa mở ra đã thấy gương mặt khóc sưng húp của Lý Thúy Hoa, tiêu đề là "Người đàn ông đầu tư thất bại, tiền tiết kiệm cả đời đổ sông đổ bể!"

Lý Thúy Hoa than vãn với phóng viên xong thì nằm bệt xuống đất khóc x/é lòng, Lý Diệu cúi đầu che mặt, không muốn nhìn vào ống kính nữa.

Cục tức nghẹn trong lồng ngựk bỗng chốc tan biến, tôi hỏi Kh//âu Ninh:

"Cậu làm à?"

Cô ấy nhún vai:

"Anh ta chẳng phải muốn bám lấy đại gia sao? Mình chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi."

"Người bạn kia của mình thấy anh ta trông cũng được nên chỉ muốn chơi đùa chút thôi, nhưng anh ta không an phận, còn muốn nhòm ngó mảnh đất phía Đông thành phố... Đây là quả báo!"

Tôi không nói gì, uống một ngụm rư/ợu, trong lòng ấm áp.

Đêm đó, tôi và Kh//âu Ninh chơi suốt đêm, lúc này mới nhận ra trước đây mình nực cười đến mức nào: không chỉ tự chuốc lấy khổ mà còn suýt liên lụy đến bố mẹ.

Khi bước ra khỏi phòng VIP, cảnh sát gọi điện đến, bảo tôi qua một chuyến.

Lòng tôi chùng xuống, đạp ga phóng thẳng đến đồn cảnh sát.

12

Tôi không gặp được Lý Diệu.

"Chúng tôi đã nghe lén cuộc gọi của Lý Diệu và đồng bọn, lại kiểm tra camera giám sát năm đó, phát hiện cả hai đã can thiệp vào phanh xe, chúng cũng đã thú nhận hết rồi."

Giọng cảnh sát trầm xuống.

Mẹ tôi khóc x/é lòng, tôi h/ận không thể x/é x/ác Lý Diệu, nhưng anh ta đã vào tù rồi.

Tôi ôm lấy mẹ, lòng đầy hối h/ận...

Bước ra khỏi đồn cảnh sát, trời đã sáng rõ, Kh//âu Ninh đỡ mẹ tôi lên xe, lúc đỡ tôi thì Lý Thúy Hoa đi tới.

Bà ta trông như già đi hơn chục tuổi, tóc bạc trắng, nước mắt giàn giụa, môi mấp máy hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Noãn Noãn... năm đó... ta cũng không phải muốn hại con. Ta chỉ là sợ - sợ Diệu không ngẩng đầu lên được ở nhà con. Ta nuôi nó hơn hai mươi năm, nghèo khổ sợ rồi, cứ nghĩ nó có thể đổi đời... Sau đó nó bảo với ta, chỉ cần nắm được nhà con, cả đời này sẽ không phải nghèo nữa. Ta tin, ta cứ để mặc nó... nhưng ta không ngờ nó lại ra tay với bố con..."

Bà ta không nói tiếp nữa, thấy tôi định lên xe, liền quỳ xuống c/ầu x/in:

"Thẩm Noãn, chị chồng con bây giờ ly hôn rồi, để trả tiền cho con, nó phải mang con đi giao đồ ăn, thân còn lo chưa xong. Nó h/ận ta... ta không còn nơi nào để đi, c/ầu x/in con... dù là cho ta đến nhà con làm bảo mẫu thôi cũng được..."

Lý Thúy Hoa không thực sự quỳ xuống.

Bà ta chỉ đứng đó, lưng c/òng xuống, cúi đầu, hai tay xoắn lại trước người, như một đứa trẻ làm sai mà không biết mình sai ở đâu.

"Bà đi đi." Tôi nói.

Lý Thúy Hoa ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn tôi.

"Noãn Noãn, ta cái gì cũng không cần nữa, chỉ cần làm bảo mẫu - ở bên cháu gái ta..."

"Bà đi đi."

Tôi nói lại lần nữa. Giọng không cao, cũng không có cảm xúc dư thừa.

"Tôi sẽ không để bà đến nhà tôi đâu."

Bà ta đứng đó, không nhúc nhích.

Tôi vòng qua bà ta, bước xuống bậc thềm.

Kh//âu Ninh đợi ở bên xe, thấy tôi tới không hỏi gì cả, chỉ mở cửa xe.

Tôi ngồi vào, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên kính chắn gió, chói đến mức nheo mắt lại.

Khi xe khởi động, tôi nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lý Thúy Hoa vẫn đứng trước cửa đồn cảnh sát, lưng c/òng xuống, từ từ ngồi xổm xuống, cuối cùng ngồi bệt trên bậc thềm.

Tôi không nhìn nữa.

"Về nhà?" Kh//âu Ninh hỏi.

"Về nhà." Tôi buồn bã nói.

Xe chạy ra đường lớn.

Tôi hạ cửa sổ xuống một nửa, gió tràn vào, thổi lên mặt.

Tôi nhớ đến bức ảnh cưới tháo từ trên tường xuống vẫn còn cất trong thùng ở nhà kho.

Tôi không định vứt nó đi. Nó đặt ở đó để nhắc nhở tôi rằng vì một quyết định sai lầm mà đã đá/nh mất người yêu thương mình nhất...

Cô gái đứng sau lưng Lý Diệu cười ngây ngô kia, tôi không còn quen cô ấy nữa, nhưng tôi cũng không thể h/ận cô ấy.

Xe rẽ qua ngã tư. Phía xa có thể nhìn thấy biển.

Mặt trời đã lên cao, trên mặt biển lấp lánh ánh sáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm