“Thực ra, anh đã biết em từ rất lâu rồi.”
“Chỉ là lúc đó, trong mắt em chỉ có Lâm Chi Nam.”
13
Theo lời gợi ý của Phó Cảnh, cuối cùng tôi cũng nhớ lại chi tiết lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Khi đó là năm lớp 11, tôi đang học tiết thể dục trên sân trường.
Vì hoa mắt, tôi sơ ý nhận nhầm Phó Cảnh thành Lâm Chi Nam, chạy đến vỗ một cái thật mạnh vào mông người ta.
“Á chà, sao dạo này lại đàn hồi thế nhỉ?”
Sân bóng cười ồ lên, tôi mới phát hiện mình nhận nhầm người.
Đến khi Phó Cảnh quay người lại, tôi chẳng dám ngẩng đầu, chỉ biết bối rối liên tục xin lỗi.
…
Tôi ngạc nhiên nói: “Thì ra là từ lúc đó sao!”
Phó Cảnh nghe xong, vành mắt lại đỏ lên, tiếp tục nói:
“Anh bắt đầu chú ý đến em từ lúc đó. Em thấp nhỏ, nhưng rất hay cười, cũng rất tự lập, thường xuyên một mình tập thoại trong lớp học trống của trường.”
“Anh ngồi lớp bên cạnh học từ vựng, lần nào cũng bị giọng đọc của em làm cho buồn cười. Đó là những khoảng thời gian vui vẻ ít ỏi trong ký ức thời niên thiếu của anh.”
“Nhưng anh không dám lại gần, chỉ dám đứng từ xa nhìn em. Bởi vì trong mắt em chỉ có Lâm Chi Nam, không thể chứa thêm bất kỳ ai khác.”
“Sau đó, anh đi du học, trong những ngày nơi đất khách quê người, anh luôn lật lại tài khoản mạng xã hội của em, nghe em dùng tiếng địa phương ch/ửi đạo diễn ở phim trường, kết quả là họ lại tưởng em đang khen họ trong vlog đời thường…”
“Khi biết em chia tay, anh đặc biệt vui mừng. Sau này, chuyện đi xem mắt nhầm lẫn, tất cả những gì em tưởng là trùng hợp, khẩu vị và tính cách sở thích giống nhau của chúng ta, thực ra đều là sự cố tình của anh.”
“Thẩm Tình, anh biết đuổi theo bóng lưng của một người rất mệt. Vì vậy, từ nay về sau hãy tựa vào vai anh, để anh cùng em đi hết quãng đời còn lại nhé!”
Hóa ra, anh ấy luôn biết quá khứ của tôi và Lâm Chi Nam, nên mới thường xuyên nh.ạy cả.m đa nghi, lo được lo mất.
Ban đầu, tôi còn tưởng trong lòng anh ấy có bạch nguyệt quang nào đó.
Ai dè, cái người bạch nguyệt quang đó lại chính là tôi!
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Phó Cảnh nhíu mày, vẻ mặt ấm ức.
“Em cười cái gì, chúng ta kết hôn rồi đấy, không phải em hối h/ận, thực sự muốn nối lại tình xưa với Lâm Chi Nam đấy chứ?”
“Sao anh ta lại mặt dày vô sỉ thế không biết, ngày nào cũng quyến rũ phụ nữ đã có chồng! Con trai hai đứa mình đều biết chạy đi m/ua nước tương rồi!”
Quả nhiên.
Cuộc đối thoại giữa tôi và Lâm Chi Nam lúc nãy.
Cái gã Phó Cảnh hay gh/en ngầm này nghe lén không sót một chữ.
Tôi vừa cười vừa hôn chụt một cái thật mạnh lên gương mặt điển trai của anh.
“Yên tâm đi, Phó tiên sinh, cả đời này em bám ch/ặt lấy anh rồi.”
“Về nhà mát-xa cho em, đi công tác mệt ch*t đi được.”
Con trai cũng vui vẻ vỗ tay.
“Ba x/ấu hổ quá, lớn rồi còn đòi hôn. Mẹ ơi con cũng muốn!”
Anh bực mình bế con lên, “Nằm mơ đi, từ nay về sau mỗi tối con ngủ với bảo mẫu! Còn quấn lấy mẹ nữa là ba cho đi học đấy.”
Nhìn Phó Cảnh đang tranh giành tình cảm với con trai.
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng ấm áp.
Quả nhiên, cư dân mạng nói không sai.
Kết hôn đúng là phải tìm kiểu người như Phó Cảnh: vòng tròn qu/an h/ệ nhỏ, hay gh/en ngầm, tự ti đơn thuần, tính tình siêu tốt, rời xa mình là không sống nổi, cơ ngựk săn chắc, cao trên 1m8, một người đàn ông đẹp trai có xu hướng gắn bó lo âu để cùng nhau bình yên sống trọn đời.