Đèn Đợi Người Về (Trần Mặc)

Chương 11

05/08/2026 05:17

Thôi Hành đang định mang những quy tắc dạy bảo phụ nữ không được lớn tiếng ra để nói, thì phát hiện người vừa lên tiếng lại chính là Khang Bình quận chúa.

Thế là hắn lại ngậm miệng không nói.

Chuyện này nói ra cũng chẳng có ai tin đó là lời hứa hẹn của vị nhạc mẫu kia.

Giờ đây trong tình cảnh khó nói, hắn ngược lại bắt đầu nảy sinh nghi hoặc về những chuyện đã qua.

Thôi Hành mấp máy môi:

"Tỷ tỷ của nàng cũng bị nàng ép đến mức không còn đường sống."

Cố Dung Tây nhíu mày:

"Thê tử của ta là người thế nào, ta rất rõ."

Ta kéo kéo ống tay áo của Cố Dung Tây.

"Đuổi hắn ra ngoài đi, thực sự thấy chướng mắt."

Cố Dung Tây dường như rất hưởng thụ, nghiêng đầu lại gần một chút.

"Được, có cần đá/nh cho một trận không?"

Nha hoàn trong vườn tiến lên, hạ lệnh đuổi khách: "Trời mưa rồi, không giữ khách, công tử mời cho."

Thôi Hành phẫn nộ rời đi.

Khách tùy chủ ý, mọi người đứng dưới hành lang nghe mưa.

Mưa xiên như dệt.

Dường như mọi chuyện vừa nãy chỉ là một khúc đệm.

Nhưng ta nghĩ, những lời đàm tiếu thị phi vốn chẳng bao giờ ngăn cản được, nhìn màn mưa kia, ta lùi lại nửa bước.

Như thể có cảm ứng, Cố Dung Tây nắm lấy tay ta.

Đan mười ngón tay vào nhau.

"Lùi cái gì? Dù có lùi, có trốn, phu nhân cũng phải mang theo ta."

"Phu nhân nếu muốn gì, cứ sai bảo ta, từng cành cây ngọn cỏ ở Thẩm Viên này đều tuân theo phu nhân, đương nhiên bao gồm cả ta, một gã thư sinh vô dụng này."

Chút chua xót trong lòng bỗng chốc được ủi phẳng.

"Chàng không hỏi ta về những chuyện đã qua sao?"

Cố Dung Tây cười:

"Ương Ương gả cho ta đã lâu, mà nàng không nhận ra sao, ta vốn dĩ chẳng màng đến cái gọi là hình tượng."

"Quá khứ thì có gì quan trọng, quá khứ của phu nhân ta đâu có tham gia, phu nhân muốn nói thì ta rửa tai lắng nghe, phu nhân không vui thì ta tuyệt đối không đào sâu hỏi kỹ, tránh cho bới ra được chút mảnh vụn nào đó, rồi lại sinh lòng oán h/ận những kẻ có thể tham gia vào quá khứ của nàng, vô cớ hờn gh/en, lại không nhịn được mà cãi nhau với nàng một trận."

Tiếng mưa vội vã.

Chàng giơ tay che đi đôi mắt của ta, giọng điệu dịu dàng.

"Lời đồn xưa nay không thể tin, mấy năm trước ở Tố Châu từng có lời đồn, trước thì bảo cha ta tính tình phong lưu, sau lại bảo ông mặt mũi như La Sát, đến khi cha mẹ ta thành thân, lại đồn mẹ ta là Dạ Xoa, chuyện trên đời này đa phần là tam sao thất bản, cho nên ta chưa bao giờ tin vào lời đồn."

Chàng từng chữ từng chữ, an ủi trái tim ta.

"Tuy nhiên, hắn chỉ có một câu, quả thực là không sai."

"Câu gì?"

Cố Dung Tây nhìn ta.

Chàng nói:

"Ta đối với Ương Ương, quả thực là đã mưu tính từ lâu, cầu nhân được nhân."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trường Chiêu

Chương 8
Tôi là người vợ hiền thục đức hạnh nhất Thượng Kinh. Khi em chồng xuất giá, tôi không nói hai lời, lập tức lấy ra cửa tiệm và điền sản giá trị nhất trong của hồi môn để làm quà cưới. Nhờ vậy, em chồng có mười dặm hồng trang, huy hoàng gả vào phủ Quốc công, vô cùng đắc ý. Mẹ chồng thiên vị nhị phòng, tôi cũng không hề oán hận, dốc lòng nâng đỡ gia đình chú hai bay cao bay xa. Thế là mẹ chồng thường nói với người ngoài: "Đứa ngốc trong nhà kia đúng là ngốc nhân có phúc ngốc, nếu không phải năm đó gả vào hầu phủ nhà ta, sợ là đã sớm bị người ta ăn sạch lau sạch rồi." Lời này truyền đến tai tôi, tôi chỉ mỉm cười. Những thứ không quan trọng, hà tất phải bận tâm. Thế nhưng về sau, tin tức chồng tử trận nơi sa trường truyền về. Khi cỗ quan tài dừng lại trước hầu phủ y hệt như trong mộng, tôi biết, mình không thể giấu giếm được nữa.
Hiện đại
Ngôn Tình
21