Tên này đúng là yếu ớt, dầm mưa nên sốt rồi.
Anh lầm bầm trong miệng không rõ tiếng:
"Hi Hi, đừng đi, đừng đi..."
13
Tôi dậy tìm th/uốc hạ sốt cho anh uống.
Tôi khẽ gọi anh dậy, đôi mắt anh mở ra lờ đờ vô h/ồn.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh ôm lấy eo tôi rồi dụi dụi.
Tôi đưa th/uốc đến bên miệng anh, dỗ dành: "Mau uống th/uốc đi."
"Không uống." Anh khẽ lắc đầu.
"Nhanh lên, không uống thì đến b/ệnh viện tiêm."
Kích hoạt từ khóa, Thương Dự há miệng uống th/uốc, hóa ra anh cũng sợ tiêm giống hệt con gái.
Đúng là con ruột không sai vào đâu được.
Uống th/uốc xong, Thương Dự nắm lấy tay tôi, ỉu xìu nói: "Anh muốn ôm em ngủ."
Tóc tai rối bời, ý thức mơ hồ, trông đáng thương vô cùng.
Tôi nằm xuống, Thương Dự theo bản năng rúc vào lòng tôi, ngủ thiếp đi như một chú cún con ngoan ngoãn.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, Thương Dự vẫn đang ở trong lòng tôi.
Cả đêm anh không hề buông tay.
Anh khẽ cử động mí mắt rồi lại rúc vào lòng tôi.
Đôi mắt mơ màng mở ra, khoảnh khắc nhìn thấy tôi liền sáng bừng lên.
"Anh... anh không cố ý đâu."
"Xin lỗi em, lần sau anh sẽ không thế nữa!" Anh lí nhí xin lỗi.
Tôi còn chưa nói gì mà anh đã vội vàng nhận lỗi, khiến tôi nghi ngờ liệu anh có sợ tôi đến thế không?
Cái bộ dạng này của anh, nếu tôi quản giáo chắc chắn sẽ là một người chồng sợ vợ.
14
Suốt mấy đêm liền, Thương Dự không dám lén ôm tôi nữa.
Tối hôm đó tôi tăng ca về muộn, đã dặn dì giúp việc dỗ con ngủ.
Đợi tôi về đến nơi thì thấy Thương Dự đang rón rén bước ra từ phòng Hòa Hòa.
Dì giúp việc bắt gặp tôi về, đối với chuyện này của Thương Dự dì đã sớm không còn thấy lạ.
"Cậu chủ ngày nào đi ngủ cũng vào xem Hòa Hòa, đắp chăn cho con bé, xem nhiệt độ phòng thế nào."
Ba năm nay, ngoài mặt anh tỏ ra không quan tâm đến con, nhưng thực chất sau lưng lại rất mực yêu thương Hòa Hòa...
Lời của dì khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
Dì còn nói ba năm nay, móng tay của đứa trẻ đều là anh tranh thủ lúc con ngủ say mà c/ắt.
Một lần dì bị thương ở tay không tiện, nên nhờ Thương Dự giúp.
Từ đó về sau, anh đều định kỳ đi c/ắt móng cho con.
Biết trẻ con nhỏ dễ ốm, anh cứ đợi con ngủ là lén vào xem.
Trước đây Hòa Hòa bị dị ứng, Thương Dự sợ còn có thứ khác, nên đã nhờ dì đưa con đến b/ệnh viện kiểm tra dị ứng nguyên, chỉ sợ Hòa Hòa dị ứng với đồ khác nữa.
Tất cả những việc này đều là anh âm thầm làm sau lưng.
Nghe xong những điều này, tôi lại hiểu thêm về anh, ít nhất anh không còn là người không màng đến mọi chuyện như tôi tưởng.
15
Đã rất muộn rồi.
Thương Dự vẫn chưa về nhà.
Tôi lo lắng gọi điện hỏi thử, nhưng người bắt máy lại không phải Thương Dự.
"Em dâu, anh là Cố Dịch, Thương Dự hôm nay uống chút rư/ợu nên không khỏe, em có thể bảo chú Vương ở nhà đến đón cậu ấy không?"
"Vâng, em biết rồi ạ."
Ra ngoài xem thì thấy cửa phòng chú Vương đóng ch/ặt, chắc là đã ngủ rồi.
Tôi gọi điện hỏi địa chỉ rồi tự mình đi đón.
Đến nơi tôi phát hiện không phải quán bar gì cả, mà là một nhà hàng phong cách cổ trang.
Đến phòng bao đẩy cửa vào, Thương Dự đang lờ đờ dựa vào ghế sofa.
Thấy tôi đến, Cố Dịch khẽ vỗ vai Thương Dự, nói nhỏ:
"Vợ cậu đến rồi, mau dậy đi."
Thương Dự nghe vậy mí mắt khẽ động, ôm ch/ặt lấy chiếc gối trong lòng, lầm bầm:
"Đừng lừa mình nữa."
Tôi tiến lại gần lấy chiếc gối trong tay anh ra, anh ôm ch/ặt lấy nó rồi càu nhàu một tiếng khó chịu.
"Thương Dự, dậy về nhà thôi."
Thương Dự mơ màng mở mắt, ngơ ngác nhìn tôi.
Thấy tay tôi đưa ra, anh chủ động nắm lấy rồi đứng dậy.
Anh ngoan ngoãn để tôi dắt đi đâu thì đi.
Tôi dắt anh ra con phố bên ngoài.
Tôi dỗ anh ngồi trên ghế ven đường đợi mình.
Anh nghe vậy gật đầu mạnh một cái.
Việc này hơi khác với ngày thường, giờ anh đang trong trạng thái ngơ ngác, tôi nói gì anh cũng gật đầu.
16
Tôi đi hiệu th/uốc m/ua th/uốc giải rư/ợu về, thấy anh không dựa vào ghế ngủ mà là hai tay chống lên đùi, chống cằm, mắt ngẩn ngơ nhìn người b/án bóng bay bên kia đường.
Thấy tôi về, anh chỉ về hướng đó, dỗ dành:
"Anh muốn quả bóng bay hình chú vịt con kia."
"Ăn cái này đã rồi tính." Tôi đưa th/uốc cho anh.
Thương Dự bướng bỉnh lắc đầu: "Không, anh chỉ muốn quả bóng kia thôi."
"Anh là đàn ông con trai mà cần nó làm gì?"
Thương Dự nhìn chằm chằm quả bóng, cười mãn nguyện:
"Cho cô con gái bảo bối của anh, con bé chắc chắn sẽ thích chú vịt con đáng yêu này."
S/ay rư/ợu rồi mà vẫn không quên con gái ở nhà, bộ dạng này làm tan chảy trái tim tôi.
"Được, chúng ta đi m/ua."
Tôi dắt Thương Dự qua đối diện, chú b/án hàng đưa bóng cho anh.
Anh cầm dây, dịu dàng xoa đầu chú vịt, đôi mày cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, thấy Hòa Hòa đang cầm bóng chạy quanh phòng khách.
Hòa Hòa thấy bố ra ngoài, liền chạy ngay đến trước mặt Thương Dự.
"Cảm ơn bố đã m/ua bóng cho con, con thích lắm ạ."
"Đi chơi đi con!"
Thương Dự gãi đầu, nghi hoặc hỏi: "Là bố m/ua sao?"
Dì giúp việc nghe thấy liền lại gần kể cho anh nghe chuyện tối qua.
"Đây là quả bóng anh mang về lúc Hi Hi đi đón anh đấy."
Thương Dự cảm thấy như trời sập.
Dì cười khúc khích:
"Tối qua lúc về anh cứ khăng khăng phải ôm nó đi ngủ, chúng tôi chạm vào cũng không cho, còn nói sáng sớm hôm sau phải đưa cho Hòa Hòa."
Thương Dự trợn tròn mắt, anh không ngờ lúc say mình lại làm trò lố đến thế?
"Rồi sao nữa?"
"Hi Hi qua bảo đưa cho Hòa Hòa mang vào phòng, anh mới chịu buông tay."
Thương Dự nghe xong cảm thấy mất mặt vô cùng, hỏi ngược lại dì:
"Cô ấy có chán gh/ét em lắm không?"
"Cái đó thì không, Hi Hi tỏ ra rất bình tĩnh."
Thương Dự cảm thấy trời sập.
Mối qu/an h/ệ này nhanh chóng đi vào đếm ngược.
17
Vì lý do công việc, tôi phải chuyển đến nơi khác một thời gian.
Về nhà, tôi thu dọn hành lý trong phòng chuẩn bị đi công tác.
Thương Dự mở cửa bước vào nhìn thấy, anh hoảng lo/ạn, ngày này đến nhanh hơn anh tưởng.
"Em sắp đi rồi sao?"
Tôi: ?
Thương Dự không màng gì nữa, bước đến trước mặt tôi nắm lấy tay tôi.
Đôi mắt hoen đỏ, giọng nói r/un r/ẩy: "Vợ ơi, c/ầu x/in em đừng đưa con rời xa anh, anh không sống thiếu hai mẹ con được."
Tôi: "..."
Thương Dự bịt miệng tôi lại, bảo tôi nghe anh nói hết:
"Anh biết mình không xứng với em, anh vừa nhạt nhẽo vừa đần độn.
"Không sánh bằng Thẩm Vũ, nhưng anh không ngờ mình lại cưới được em.
"Em không thích anh cũng không sao, chỉ cần em có thể sống tiếp cùng anh là được, anh thực sự rất thích em."