Tôi đã tỏ tình với người bạn thanh mai trúc mã thầm thương tr/ộm nhớ là Giang Mục Dã, nhưng lại bị từ chối công khai trước mặt bao người.

Cậu ấy nói, nếu tôi có thể thi đạt hạng nhất khối, cậu ấy sẽ đồng ý hẹn hò với tôi.

Nhưng hạng nhất khối lại chính là cô chị kế lạnh lùng, cao ngạo Diêu Chi Chi của tôi.

Còn tôi, vẫn còn kém hạng nhất tới tận một trăm bậc.

Thế nhưng, vì một tia hy vọng mong manh đó, tôi vẫn lấy hết can đảm gõ cửa phòng Diêu Chi Chi:

"Chị ơi, chị có thể kèm em học được không?"

01

Diêu Chi Chi rũ mắt nhìn tôi, lạnh lùng từ chối: "Không được."

Được thôi, tôi đã đoán trước sẽ như vậy.

Nếu không phải vì Giang Mục Dã, chắc chắn tôi đã không tìm đến chị ta.

Từ nhỏ đến lớn, tôi cứ như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo chạy theo sau Giang Mục Dã.

"Anh Mục Dã, anh đợi em với."

Lần nào Giang Mục Dã cũng vừa chê bai tôi, vừa dừng lại đợi tôi.

"Ngốc ch*t đi được, chạy chậm như rùa, lần nào cũng ngã, có phải lúc ra khỏi cửa em để quên n/ão ở nhà rồi không?"

Kỷ niệm thảm hại nhất trong ký ức là hồi cấp hai, một đàn chị khóa trên nhờ tôi chuyển thư tình cho Giang Mục Dã.

Tôi không đồng ý, họ liền nh/ốt tôi vào nhà vệ sinh rồi dội nước ướt sũng người tôi.

Cuối cùng, Giang Mục Dã nghe tin đã xông thẳng vào nhà vệ sinh nữ tìm tôi.

Lúc đó trông cậu ấy như phát đi/ên, mắt đỏ ngầu, gào lên:

"Lâm Tri Hạ, em bị ngốc à? Lớn chừng này rồi mà còn để người ta b/ắt n/ạt!"

M/ắng xong lại bế thốc tôi đến phòng y tế.

Sau này nghe nói tối hôm đó cậu ấy đã đến tận khu khối trên, dội nước ướt sạch bàn học của mấy cô nàng đó, còn để lại lời đe dọa:

"Sau này muốn gửi gì thì tự thân mà gửi, còn dám b/ắt n/ạt Lâm Tri Hạ nữa, thì không chỉ đơn giản như thế này đâu."

Vì chuyện đó, tôi đã vui sướng suốt cả mùa hè.

Cậu ấy cũng thích tôi mà.

Cho đến khi có một đàn anh gửi thư tình cho tôi và bị cậu ấy bắt gặp tại trận.

Cậu ấy cười khẩy: "Bạn học à, mắt nhìn cao lên chút được không? Lâm Tri Hạ ngoài gây chuyện ra thì chẳng được tích sự gì, đừng để vẻ bề ngoài của cậu ta đá/nh lừa."

Lần đó, tôi thực sự gi/ận, cả ngày không thèm nói chuyện với cậu ấy.

Tan học, cậu ấy đuổi theo dỗ dành tôi:

"Tôi chỉ là giúp em nhìn rõ bộ mặt cậu ta thôi, vừa nghe em đầy khuyết điểm là cậu ta quay lưng bỏ đi ngay, em còn tưởng cậu ta thực sự thích em sao?"

Cậu ấy lúc nào cũng có lý, còn tôi dường như cũng đã quen với điều đó.

Tôi coi những hành động này là biểu hiện của việc cậu ấy gh/en, đến nỗi những người khác cũng tưởng chúng tôi đang hẹn hò.

Vì vậy, tôi chưa từng nghĩ cậu ấy sẽ từ chối tôi ngay tại sân bóng rổ trước bàn dân thiên hạ.

"Lâm Tri Hạ, còn một năm nữa là thi đại học rồi, trong đầu em không thể đừng nghĩ đến chuyện yêu đương nhăng nhít được sao?"

Giọng cậu ấy không lớn, nhưng đủ để những người hàng ghế đầu nghe rõ:

"Đợi khi nào em thi được hạng nhất khối rồi hãy đến tìm tôi, biết đâu, tôi có thể cân nhắc cho em một cơ hội."

02

Tiếng cười cợt vang lên từ khắp mọi phía.

Lúc đó mặt tôi đỏ bừng, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, nước mắt chực trào trong hốc mắt, cuối cùng "bộp" một tiếng rơi xuống đất.

Đêm đó, tôi tự nh/ốt mình trong phòng khóc rất lâu, khóc xong lại nghĩ.

Liệu có phải cậu ấy đang khích tướng tôi? Muốn tôi nỗ lực hết mình để đỗ vào một trường đại học tốt?

Dù sao Giang Mục Dã cũng là kiểu người đó -- rõ ràng là quan tâm bạn, nhưng cứ phải dùng những lời khó nghe nhất để nói ra.

Nghĩ thông suốt rồi, tôi lau mặt, lúc này mới lấy hết can đảm đi tìm Diêu Chi Chi.

Mẹ của Diêu Chi Chi đi giao đồ ăn thì va phải chiếc Rolls-Royce của bố tôi.

Hai người vừa gặp đã yêu, nhanh chóng kết hôn và lập tức tái lập gia đình.

Tôi và Diêu Chi Chi cứ thế trở thành chị em.

Nhưng tính cách chị ấy quá lạnh lùng, tôi và chị ấy không hợp nhau cho lắm.

Ngày đón hai mẹ con chị ấy về nhà họ Lâm, tôi đã đặc biệt chuẩn bị cho Diêu Chi Chi một căn phòng công chúa màu hồng phấn, tủ quần áo treo đầy những chiếc váy xinh xắn, đầu giường bày đầy những con búp bê vải đáng yêu.

"Tèn ten ten tèn~ Chị ơi, chị có thích không? Em đã mất cả tuần để trang trí đấy!"

Chị ấy nhìn qua một cái, không biểu cảm gì: "Ừ, cảm ơn."

Sau đó là sự im lặng kéo dài.

Thật ngại quá.

Kể từ đó, tôi và chị ấy hầu như không có tương tác gì.

Còn những chiếc váy tôi chọn cho chị ấy, tôi cũng chưa bao giờ thấy chị ấy mặc.

Vì vậy, việc bị chị ấy từ chối cũng là chuyện nằm trong dự kiến.

Nhưng bị từ chối hai lần trong một ngày, tôi không kìm được, hốc mắt lại đỏ hoe:

"Không sao, làm phiền chị rồi, chị nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong tôi cúi đầu định chạy về phòng, vừa bước được hai bước thì nghe thấy giọng chị ấy vọng lại sau lưng:

"Nếu em tìm chị kèm học chỉ vì cơn 'n/ão yêu đương' của em tái phát, thì xin lỗi, chị không giúp được."

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, 'n/ão yêu đương' là cái gì?

Thấy tôi không hiểu, chị ấy nói tiếp: "Nhưng nếu em muốn tiến bộ, muốn trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, tối mai em có thể đến phòng chị."

Tôi vẫn không hiểu: "Chuyện này... có gì khác nhau sao?"

Chị ấy dựa vào khung cửa, chiếc áo thun ngủ màu trắng rộng rãi làm nổi bật những đường cong cao ráo của chị ấy.

"Tất nhiên là có. Khi nào em nghĩ thông suốt rồi thì hãy đến tìm chị."

03

Có vẻ như tôi thực sự rất ngốc, không nghĩ thông được.

Trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình chẳng phải là để được ở bên Giang Mục Dã sao?

Sao đến chỗ Diêu Chi Chi lại thành hai việc khác nhau?

Sáng hôm sau, tôi với đôi mắt sưng húp như gấu trúc bước xuống lầu.

Cô Lý đang bưng cháo lên bàn, vừa thấy tôi đã kêu lên: "Hạ Hạ làm sao thế này? Nhanh, để cô lấy trứng gà chườm cho con."

Bố tôi cũng cuống lên: "Sao thế này? Ai b/ắt n/ạt con à?"

Tôi x/ấu hổ không chịu nổi, vội xua tay:

"Không sao đâu bố, tại hôm nay thi cuối kỳ nên tối qua con thức đêm ôn tập cấp tốc ấy mà... ha ha, ha ha."

Cô Lý xót xa: "Ôi, đứa nhỏ này chăm chỉ quá. Nào, mau ăn hai quả trứng bồi bổ đi."

Bố tôi lại đưa thêm một chiếc quẩy: "Ăn thêm chiếc quẩy này nữa, hôm nay thi được một trăm điểm luôn!"

Ờ... đây là sự kết hợp quái gở gì thế này.

Tôi hơi chột dạ nhìn sang Diêu Chi Chi đang ngồi ăn sáng, dù chị ấy vẫn không chút biểu cảm, nhưng khóe miệng lại đang hơi nhếch lên.

Á á, x/ấu hổ quá, ch*t quách cho xong.

Cuối cùng, dưới ánh mắt đầy xót xa của bố và cô Lý, tôi lên xe cùng Diêu Chi Chi.

Suốt dọc đường im lặng.

Vừa đến trường, đã thấy Giang Mục Dã đứng ở cổng trường ngó nghiêng, vừa thấy tôi, chân mày cậu ấy lập tức nhíu lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 SÓI ĐI LÙI Chương 12
9 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
11 Xán Tinh Chương 11
12 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm