"Lâm Tri Hạ, tối qua em lại cày phim đúng không? Cái đầu óc của em hỏng là vì xem mấy thứ này đấy."
Cậu ấy m/ắng xối xả vào mặt tôi, rồi nhét một thứ gì đó vào tay tôi, "Cho em này."
Tôi cúi đầu nhìn, là thẻ dự thi và hai cây bút ký mực đen.
"Hôm qua tan học không nói một lời đã bỏ đi, thẻ dự thi còn không thèm lấy, em định thi bằng niềm tin à? Đúng là đồ ngốc."
Sống mũi tôi cay cay, lại muốn khóc rồi.
"Nhường đường chút." Giọng Diêu Chi Chi vang lên từ phía sau, bình thản.
"À à, xin lỗi nhé." Tôi vội vàng lách sang một bên.
Giang Mục Dã định nói gì đó, nhưng Diêu Chi Chi đột nhiên quay đầu lại: "Còn đứng đó làm gì? Không đi tìm phòng thi à?"
"À à, đến đây!" Tôi sực tỉnh, cúi đầu lách qua Giang Mục Dã, đuổi theo chị ấy.
Chạy đến góc hành lang, tôi ngoái đầu nhìn lại, Giang Mục Dã vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đến lúc bắt đầu thi tôi mới muộn màng nhận ra, Diêu Chi Chi vậy mà lại cùng phòng thi với tôi.
Nhưng... sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến thế.
Tôi còn đang vò đầu bứt tai, đá/nh lụi lung tung, thì chị ấy đã làm xong và nộp bài từ đời nào rồi.
04
Khi kết quả được công bố, không ngoài dự đoán, tôi lại đứng ngoài top 100.
Còn trên bảng đỏ ghi rõ ràng:
Diêu Chi Chi: Tổng điểm 699, hạng nhất;
Giang Mục Dã: Tổng điểm 660, hạng nhì.
"Oa, hạng nhất với hạng nhì cách nhau nhiều điểm quá..."
"Người ta Diêu Chi Chi là thần thánh rồi, so làm sao được?"
"Giang Mục Dã cũng không tệ mà, 660 điểm cơ đấy, đã là tầm cao không thể với tới của mình rồi."
Tôi cúi đầu, nước mắt chực trào trong hốc mắt, đời này chắc không bao giờ đuổi kịp Giang Mục Dã nữa.
Đang lúc buồn bã, ngẩng đầu lên đã thấy gương mặt đen sì của Giang Mục Dã.
Cậu ấy đang không vui.
Tôi hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại biểu cảm rồi bước tới, vươn tay kéo tay áo cậu ấy:
"Cậu đừng buồn nữa, 660 điểm đã rất giỏi rồi, tớ còn..."
"Cậu là người đến top 100 còn không vào nổi, sao hiểu được sự khác biệt giữa 59 điểm và 60 điểm?"
Lời nói bị c/ắt ngang.
Đôi mắt cậu ấy đỏ hoe, ánh mắt phức tạp, lời nói ra cũng đầy sát thương:
"Cũng đúng, thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm như cậu thì quan tâm gì đến mấy điểm số này, đại học chắc đã được sắp xếp xong xuôi cả rồi."
Lòng tôi thắt lại, muốn nói không phải vậy, điểm số đối với tôi cũng rất quan trọng.
Nhưng tôi há miệng, lại chẳng thốt nên lời.
Giang Mục Dã không giống tôi.
Tuy nhà họ Giang cũng là hào môn, nhưng cậu ấy là con riêng, trong giới của chúng tôi, con riêng rất bị bài xích.
Ngày nhỏ mẹ dẫn tôi đi dự tiệc, tất cả lũ trẻ đều chơi cùng nhau, chỉ mình cậu ấy ngồi cô đ/ộc một góc.
Không nói chuyện, không cười, càng không biết làm nũng.
Người anh cùng cha khác mẹ của cậu ấy bàn với mấy đứa trẻ khác, muốn lừa cậu ấy ra ngoài rồi đẩy xuống hồ bơi.
Chính tôi đã lén nắm tay cậu ấy chạy đi.
Sau này trong đám tang của mẹ, lúc bố hôn mê bất tỉnh, lúc họ hàng muốn nhân cơ hội chia chác nhà họ Lâm.
Chính cậu ấy đã lén nắm tay tôi, lau nước mắt cho tôi:
"Cậu đừng khóc nữa, sau này, tớ bảo vệ cậu."
Câu nói này, tôi ghi nhớ suốt mười năm, cũng trở thành lá bùa hộ mệnh của cậu ấy đối với tôi.
Vì thế, tôi hiểu nỗi khó xử của cậu ấy, cậu ấy muốn chứng minh bản thân ở nhà họ Giang, cậu ấy không cố ý đâu.
Nhưng tôi vẫn thấy rất buồn.
05
Tâm trạng không tốt, cũng chẳng muốn ăn uống, tôi tự nh/ốt mình trong phòng.
Bố và cô Lý lén lút mò lên, thì thầm to nhỏ ngoài cửa phòng tôi:
Cô Lý: "Thế này không được, con bé đang tuổi lớn, cứ để bụng đói thế này sao được."
Bố tự trách: "Vậy phải làm sao đây? Bố thật là ngốc, đến con gái cũng không chăm sóc nổi."
Cô Lý hiến kế: "Ông đừng thế, ông Lâm."
"Hay là tôi đặt 'Ele.me' nhé? Gọi cho Hạ Hạ cốc trà sữa, thêm ít đồ nướng nữa?"
Bố không tán thành: "Trà sữa, đồ nướng bên ngoài không tốt cho sức khỏe, hay là để cô làm chút gì đó?"
Cô Lý phản bác: "Ông thì biết cái gì? Cảm giác đặt đồ ăn ngoài nó khác, ôi dào, ông nghe tôi đi, tôi từng đi giao hàng, tôi hiểu hơn ông."
"Hơn nữa, mai phải đưa Chi Chi về quê thăm bà nội rồi, không dỗ dành Hạ Hạ cho tử tế, tôi không yên tâm."
Quê á? Nhà bà nội của Diêu Chi Chi?
Điện thoại "ting" một tiếng, là tin nhắn của Giang Mục Dã:
"Xin lỗi nhé đồ ngốc, hôm nay tớ tâm trạng không tốt, nói năng hơi nặng lời, đừng gi/ận tớ được không?"
Tôi bĩu môi, cảm thấy mình vừa tủi thân lại vừa vô dụng, Giang Mục Dã chỉ cần xin lỗi là tôi lại không kìm được mà mềm lòng:
"Không sao, cậu cũng đừng buồn, cậu thực sự đã rất giỏi rồi."
Phía bên kia trả lời rất nhanh: "Ừ, tớ m/ua hai vé đi Maldives rồi, mai xuất phát, coi như tớ đền tội với cậu."
Nhìn dòng chữ trên màn hình, tôi chợt nhớ đến lời cô Lý vừa nói.
Tôi nghiến răng, ngón tay đặt trên bàn phím mấy giây mới nhấn xuống:
"Xin lỗi nhé, hè này tớ có kế hoạch rồi, lần này không đi cùng được, chúc cậu đi chơi vui vẻ."
Vừa gửi tin nhắn xong, phía bên kia lập tức gọi điện thoại đến: "Lâm Tri Hạ, tớ đã xin lỗi rồi, cậu đừng có giở tính khí."
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, nghe giọng điệu quen thuộc đầy áp đặt của cậu ấy, lần đầu tiên tôi không chiều theo ý cậu ấy: "Tớ không giở tính khí, tự cậu..."
"Tùy cậu vậy, đến lúc đó đừng có mà khóc lóc c/ầu x/in tớ."
Nói xong không đợi tôi phản ứng, "bộp" một tiếng, cậu ấy cúp máy.
Tôi cầm điện thoại ngẩn người hồi lâu, cảm giác hối h/ận trào dâng, nhưng lại bị tôi đ/è nén xuống.
Ném điện thoại sang một bên, tôi xuống giường mở cửa phòng.
Bố và cô Lý suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Hai người nhìn nhau đầy lúng túng, bố hắng giọng định lên tiếng, thì tôi đã lên tiếng trước:
"Cô ơi, con muốn cùng chị về quê nghỉ hè, có được không ạ?"
Bố và cô Lý đồng thanh: "Hả?"
06
Tôi nhìn cả hai: "Không được ạ?"
Cô Lý vỗ tay một cái, cười híp cả mắt: "Được! Quá được luôn! No problem, để cô sắp xếp!"
Ngày hôm sau, tôi kéo vali đứng trong phòng khách nhìn Diêu Chi Chi trân trối.
Chị ấy lạnh mặt nhấn mạnh lại một lần nữa:
"Chị nói trước cho rõ, ở nông thôn không có bồn cầu, chỉ có hố xí, không có phòng tắm, chỉ có chậu tắm, không có xe cộ, còn phải xuống ruộng. Em chắc là chịu được chứ?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, không vấn đề gì, No problem."
Chị ấy sững người, quay sang lườm mẹ mình một cái, rồi kéo vali lên xe.
Từ xe trung chuyển đổi sang xe khách, từ xe khách đổi sang xe buýt nhỏ, cuối cùng chúng tôi lên một chiếc xe ba bánh máy n/ổ 'tạch tạch tạch'.