Nhìn thấy tôi, cậu ấy sững người một chút, rồi sải bước đi tới: "Lâm Tri Hạ, em đã đi đâu vậy? Sao lại ra nông nỗi này?"
Tôi theo bản năng sờ sờ má mình, tuy có rám nắng hơn chút nhưng da dẻ vẫn mịn màng.
"Sao cậu lại ở đây?"
Sắc mặt cậu ấy dịu đi đôi chút: "Không liên lạc được với em, tớ đành tìm đến chú Lâm hỏi thăm, chú bảo hôm nay em về."
Thật kỳ lạ, sau hai tháng gặp lại, lòng tôi lại bình lặng đến lạ, thậm chí còn hơi buồn ngủ.
"Ồ, biết rồi. Có chuyện gì để mai nói đi, tớ mệt rồi."
Cậu ấy ngẩn ra, còn muốn nói gì đó, nhưng Diêu Chi Chi đã kéo hành lý vào nhà.
Tôi vội vàng kéo hành lý đuổi theo: "Chị, chị ơi, đợi em với."
Để lại Giang Mục Dã đứng trơ trọi tại chỗ, ngỡ ngàng nhìn bóng lưng tôi.
13
Một thời gian không gặp, bố bảo trông tôi có thần thái hơn hẳn.
Cô Lý thì xót xa không thôi: "Con bé đang trắng trẻo thế kia, mà giờ lại rám nắng thế này."
Tôi cười toe toét: "Không sao đâu ạ, chị con còn đen hơn con cơ."
Diêu Chi Chi liếc mắt nhìn sang, tôi vội ngậm miệng.
Bố và cô Lý nhìn nhau, nhưng họ đều rất vui.
Ăn cơm xong, tôi ôm sách vở hiên ngang bước vào phòng Diêu Chi Chi: "Chị ơi, chúng ta bắt đầu kèm học thôi."
Chị ấy đang tựa đầu giường đọc sách, nghe vậy liền nhíu mày: "Gấp thế sao? Để mai không được à?"
Nụ cười trên môi tôi vụt tắt, chị ấy thở dài: "Sợ em rồi, vào đi."
Hi hi: "Chị là tốt nhất."
Giảng xong kiến thức cơ bản, đã gần mười giờ.
Về phòng, cầm điện thoại lên mới thấy Giang Mục Dã gọi hai cuộc gọi thoại và nhắn hơn chục tin WeChat.
Tin nhắn quá nhiều, tôi chỉ đọc dòng cuối cùng: "Mai muốn ăn gì? Tớ mang qua cho."
Trước đây đều là tôi nài nỉ cậu ấy mới mang bữa sáng cho, không phải nhà không có, mà là muốn có thêm thời gian ở bên cậu ấy.
Nhưng lúc này nhìn dòng chữ trên màn hình, tôi nhận ra mình không còn tha thiết như trước nữa.
"Không cần đâu, tớ ăn ở nhà rồi mới đi."
Nhắn xong, tôi tắt máy đi ngủ.
Ở nông thôn hai tháng, tôi đã sớm hình thành thói quen cứ đến giờ là ngủ.
Ngày hôm sau sau khi ăn sáng cùng Diêu Chi Chi, chúng tôi cùng đến trường báo danh.
Vừa bước vào lớp, đã thấy Giang Mục Dã ngồi trên chỗ của tôi, tay đang lật xem cuốn sổ ghi chép của tôi.
Cuốn sổ đó viết kín tên cậu ấy.
Nếu là trước đây, tôi sẽ thấy ngượng ngùng, nhưng giờ, tôi chỉ thấy x/ấu hổ.
"Sao cậu chưa được phép đã xem nhật ký của tớ?"
Cậu ấy ngẩng đầu lên, trông tâm trạng rất tốt: "Sao lại không phải đồ của tớ? Trên này toàn viết tên tớ, còn cả... ảnh thẻ của tớ nữa."
14
Lời vừa dứt, hàng chục đôi mắt trong lớp đồng loạt quét về phía này.
Khoảnh khắc đó, sự x/ấu hổ muộn màng khiến tôi không còn chỗ dung thân, tôi lao tới gi/ật lấy cuốn sổ, x/é nát tươm.
Ngẩng đầu lên, nước mắt đã chực trào: "Giờ cậu có thể cút được chưa?"
Biểu cảm Giang Mục Dã sững lại, có lẽ chưa từng thấy tôi như thế này, cậu ấy hoảng hốt đứng dậy vươn tay định kéo tôi:
"Xin lỗi Hạ Hạ, tớ... tớ không cố ý, chỉ là đùa với em thôi..."
"Cút!" Tôi hất tay cậu ấy ra.
Giang Mục Dã ngẩn người một lúc, để lại một câu "Xin lỗi" rồi quay lưng bỏ đi.
Sau ngày đó, Giang Mục Dã không đến tìm tôi nữa.
Chỉ là mỗi sáng trong ngăn bàn tôi đều xuất hiện một hộp sữa chua và một chiếc bánh ngọt nhỏ, đều là hương vị tôi thích.
Đây là quy ước của chúng tôi, ai làm người kia gi/ận thì phải m/ua đồ ăn người kia thích trong một tháng.
Chỉ là trước đây đều là tôi m/ua cho cậu ấy, lần này đổi lại là cậu ấy.
Ngay khi mọi người dần tin rằng tôi thực sự không còn thích Giang Mục Dã nữa.
Kết quả bài kiểm tra tháng đầu tiên được công bố.
Tôi từ hạng ngoài 100 vọt thẳng vào top 50 toàn khối, cả lớp bùng n/ổ.
"Lâm Tri Hạ uống th/uốc tiên gì thế?"
"Mẹ ơi, tớ biết rồi, cậu ấy đâu có bỏ cuộc theo đuổi Giang Mục Dã, cậu ấy đang ém hàng để thực hiện lời hứa 'hạng nhất khối' đấy!"
"Chậc chậc, sức mạnh của tình yêu đúng là gh/ê g/ớm."
Hiển nhiên, Giang Mục Dã cũng tin là vậy, còn đặc biệt nhắn tin cho tôi: "Hạ Hạ, tớ biết ngay là em không thực sự gi/ận tớ mà."
"Được rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn, dù em có ngốc nghếch thì tớ cũng không chê em đâu."
"Đợi chúng ta tốt nghiệp đại học rồi ở bên nhau được không?"
Lần đầu tiên tôi cạn lời với một người, chỉ muốn cho cậu ấy thấy cái nhìn kh/inh bỉ của mình.
Tôi lười trả lời, vì tôi quá bận.
Tôi thuê thêm gia sư múa riêng, nhặt lại bộ môn ballet đã bỏ dở nhiều năm, lại còn phải chạy đến phòng Diêu Chi Chi mỗi ngày.
Cứ thế ngày qua ngày, trong kỳ thi tháng thứ hai, tôi vậy mà đã lọt vào top 20 toàn khối.
Ai nấy đều không thể tin nổi, ngoại trừ Diêu Chi Chi.
Chị ấy nhướng mày không mấy ngạc nhiên: "Nền tảng của em đâu có tệ, trước đây là do bị cái 'n/ão yêu đương' làm hỏng thôi."
"Tin chị đi, đây chưa phải giới hạn của em đâu, cố gắng thêm chút nữa, vào top 10 cũng không phải vấn đề."
Đến đây, địa vị của Diêu Chi Chi trong lòng tôi đã là thần thánh.
Tôi bên này vui vẻ hân hoan, thì bên phía Giang Mục Dã lại ngồi không yên, cậu ấy nhắn tin cho tôi:
"Hạ Hạ, tớ tin là em thực sự thích tớ rồi, đừng cố quá sức, tớ sợ sức khỏe em không chịu nổi."
"Được rồi, tớ đồng ý ở bên em rồi được chưa?"
15
"Trước đây em thực ra rất tốt, tuy hơi ngốc nghếch nhưng cũng rất đáng yêu, chẳng phải lúc chúng ta ở bên nhau rất vui sao?"
Không vui, tôi thầm phản bác trong lòng.
Tắt điện thoại, tiếp tục làm bài tập, tiếp tục tập múa.
Không ngờ ngày hôm sau tan học đi ngang qua khu rừng nhỏ, tôi bắt gặp Giang Mục Dã và Diêu Chi Chi đứng cùng nhau.
Giọng Giang Mục Dã vang lên: "Tớ biết là vì cậu thích tớ nên mới cố tình ly gián trước mặt Hạ Hạ."
"Nói thật đi, cậu rất gh/en tị với Hạ Hạ đúng không? Cái gì cậu cũng giỏi hơn cậu ấy, chỉ là xuất thân không bằng thôi."
"Cảm giác ăn nhờ ở đậu không dễ chịu gì nhỉ, nên cậu muốn ly gián mối qu/an h/ệ của chúng tôi, rồi cư/ớp đi thứ cậu ấy coi trọng nhất, bao gồm cả... người."
"Tớ quá hiểu loại người như cậu rồi, nên là, tính toán của cậu sai rồi."
Diêu Chi Chi cười khẩy: "Nói xong chưa? Nói xong thì tránh ra, cậu đang chắn đường..."
"Đồ khốn!" Tôi không thể nhịn được nữa, lao tới.