Tôi không còn bận tâm đến họ, cũng chẳng màng đến những lời xin lỗi của cư dân mạng dành cho tôi trên mạng xã hội nữa.
Sát thương đã gây ra rồi, xin lỗi cũng chẳng có ích gì.
Hiện tại, tôi đang ở vùng Tây Bắc bao la, thực hiện các đề tài nghiên c/ứu về động vật.
Vừa kết thúc buổi sáng quan sát linh dương vàng, tôi lau những giọt mồ hôi lẫn bụi bẩn trên mặt rồi đi bộ về căn nhà gỗ ở trạm bảo tồn. Từ xa, tôi đã thấy một chiếc xe hơi phủ đầy bụi cát đang đỗ trên con đường đất.
Bốn bóng hình quen thuộc đang đứng trước cửa ngóng chờ, là bố mẹ, anh trai và cả Chu Giai Thanh.
Thảo nguyên Tây Bắc này hẻo lánh khó tìm, họ có thể lần theo dấu vết đến tận đây, chắc hẳn đã phải tốn không ít tâm tư.
Mẹ là người nhìn thấy tôi đầu tiên, mắt bà đỏ hoe ngay lập tức, bà bước nhanh về phía tôi, đưa tay muốn chạm vào cánh tay tôi.
Tôi theo bản năng lùi lại nửa bước, nhẹ nhàng né tránh, tay bà cứng đờ giữa không trung.
“Đường Đường, cuối cùng cũng tìm thấy con rồi, chúng ta đã tìm con suốt cả một tháng nay.”
Giọng bà r/un r/ẩy, đầy vẻ mệt mỏi và lấy lòng.
“Có thể cho chúng ta chút thời gian, nghe chúng ta nói vài câu tử tế được không?”
Bố đứng phía sau, tóc mai trắng đi một mảng lớn tự lúc nào, ông thở dài thườn thượt:
“Hôm nay cả nhà chúng ta lặn lội đến đây, là thật lòng muốn xin lỗi con. Bao nhiêu năm qua, là chúng ta có lỗi với con.”
Anh trai cúi đầu, không dám ngẩng lên, hai bàn tay nắm ch/ặt vào nhau đầy lúng túng:
“Đường Đường, trước đây là anh khốn nạn, việc gì cũng thiên vị Giai Thanh, chỗ nào cũng làm khó em, anh thừa nhận hết. Anh biết mình sai rồi.”
Chu Giai Thanh co rúm người ở phía sau, vai khẽ run, trong mắt vẫn còn vương lại sự oán đ/ộc.
Tôi lặng lẽ nhìn bốn người họ, trong lòng không còn gi/ận dữ, cũng chẳng thấy xót xa, chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng.
Tôi nghiêng người đẩy cánh cửa gỗ của căn nhà, thản nhiên lên tiếng:
“Vào trong ngồi đi, ngoài này gió cát nhiều.”
08
Căn nhà gỗ rất nhỏ, bên trong chỉ kê một cái bàn gỗ và hai chiếc ghế dài. Bốn người họ chen chúc trong căn phòng chật hẹp, toàn thân toát lên vẻ lúng túng.
Vừa ngồi xuống, nước mắt mẹ đã không kìm được rơi xuống, vai bà rung lên bần bật:
“Đường Đường, từ nhỏ đến lớn, những nơi chúng ta n/ợ con đếm không xuể, từng chuyện từng chuyện một, đều là lỗi của chúng ta.”
Bố nhíu ch/ặt mày, sắc mặt xám xịt, tiếp lời ngay sau đó:
“Từ sau khi con đăng đoạn video đó, tất cả đối tác trong giới đều c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với chúng ta, chuỗi vốn của công ty hoàn toàn đ/ứt g/ãy.
“Bây giờ đã cận kề phá sản, tất cả dự án trong tay đều bị đình chỉ, còn gánh thêm một khoản n/ợ khổng lồ.
“Chuyện của Giai Thanh còn tệ hơn.”
Anh trai cười khổ, lén ngước mắt nhìn tôi một cái, giọng điệu đầy bất lực.
“Học viện Vân Thành nhận được tài liệu tố cáo, x/ác minh nó á/c ý b/ạo l/ực mạng người thân, phẩm hạnh có vấn đề nghiêm trọng, nên đã trực tiếp đuổi học nó.
“Chúng ta chạy khắp các trường học xung quanh, không một nơi nào chịu nhận nó.
“Ai cũng biết nhà họ Chu ng/ược đ/ãi con, chẳng ai muốn nể mặt chúng ta nữa.”
Chu Giai Thanh đột ngột ngẩng đầu, đáy mắt bao trùm sự nghi ngờ và oán h/ận, giọng cao lên vài phần:
“Chị, có phải chị tố cáo em không?”
Mẹ vội vàng kéo nó lại, thấp giọng quát:
“Giai Thanh, không được nói bậy! Chị con sao có thể tố cáo con!”
Nói xong, mẹ lại quay đầu nhìn tôi, giọng hạ thấp xuống, gần như c/ầu x/in:
“Chúng ta thật sự hối h/ận rồi, đêm nào cũng mất ngủ để tự kiểm điểm bản thân.
“Chỉ c/ầu x/in con giúp chúng ta một việc, đăng một bài đính chính, chỉ cần nói đơn giản là những chuyện trên mạng có phần phóng đại thôi.
“Chỉ cần bài đính chính này được đăng, công ty có lẽ còn đường xoay xở, Giai Thanh cũng có thể tìm được trường học mới.”
Tôi lặng lẽ nghe hết những lời c/ầu x/in kẻ tung người hứng của họ, đầu ngón tay khẽ miết lên mặt bàn.
“Bài đính chính?”
Tôi chậm rãi lên tiếng, tiếng gió lùa qua khe cửa khiến giọng tôi trở nên đặc biệt rõ ràng:
“Đã dám đăng lên, thì tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đính chính.”
Mẹ vội vàng đứng bật dậy, hốc mắt đỏ hoe:
“Chúng ta thật lòng hối lỗi, chứ không phải vì đường cùng mới giả vờ lấy lòng con!”
“Thật lòng hối lỗi?”
Tôi không kìm được mà bật cười mỉa mai, ánh mắt dán ch/ặt vào Chu Giai Thanh.
09
“Chu Giai Thanh liên tục bịa đặt sự thật trên mạng xã hội để b/ạo l/ực mạng tôi, bôi nhọ tôi, chuyện này các người dám nói là không biết sao?
“Còn lần nào cũng hùa theo nó để chỉ trích tôi ích kỷ, không biết thấu hiểu cho em gái.
“Nếu như tai họa không rơi xuống đầu các người, các người căn bản sẽ không nhận ra điều đó đã gây ra tổn thương sâu sắc thế nào cho tôi.”
Bố cúi gằm mặt đầy vẻ suy sụp.
“Đường Đường, trước đây chúng ta thiên vị hồ đồ, bỏ mặc mọi tủi thân của con.
“Nhưng dù sao chúng ta cũng là cha mẹ ruột của con, m/áu mủ tình thâm, con thực sự nhẫn tâm nhìn cả gia đình này sụp đổ sao?”
“Dòng m/áu chưa bao giờ là tấm kim bài miễn tử để tùy ý làm tổn thương người khác.”
Giọng tôi bình thản, không nghe ra chút hỉ nộ nào.
“Trước đây tôi chấp niệm vào huyết thống, trong mắt chỉ toàn là tình yêu dành cho các người, lần này đến lần khác chủ động tiến lại gần, mong chờ được nhận lại một chút yêu thương.
“Nhưng bao nhiêu năm qua, mọi kỳ vọng của tôi đều đã bị các người bào mòn sạch sẽ.
“Bây giờ tôi canh giữ vùng thảo nguyên mênh mông này, mỗi ngày cùng đội ngũ c/ứu hộ động vật hoang dã, đã có được sự tự do hoàn toàn thuộc về mình.
“Công ty các người phá sản, Chu Giai Thanh bị đuổi học, đều là hậu quả do chính các người gây ra, tôi sẽ không thay các người trả giá.
“Bài đính chính, tôi không thể nào đăng.”
Anh trai nắm ch/ặt nắm đ/ấm, đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.
“Chỉ cần một bài đăng ngắn thôi, chúng ta có thể vượt qua khó khăn, sau này chúng ta chắc chắn sẽ dốc hết sức bù đắp cho em.”
“Bù đắp?”
Tôi nhẹ nhàng vén ống quần lên, để lộ vết s/ẹo mờ nhạt nhưng vĩnh viễn trên đầu gối.
“Anh chỉ là sợ hãi thôi, căn bản không thể nào thực sự yêu thương hay quan tâm đến tôi, tôi cũng không muốn dây dưa bất cứ điều gì với nhà họ Chu nữa.”
Chu Giai Thanh lập tức sụp đổ, nước mắt tuôn rơi như mưa:
“Chị quá tà/n nh/ẫn! Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà chị h/ủy ho/ại tất cả chúng em! Em chỉ là nói vài câu than vãn trên mạng thôi mà, sao chị lại th/ù dai thế!”
Tôi ngước mắt, bình thản nhìn thẳng vào nó, từng chữ từng chữ rành mạch nói:
“Người tố cáo em, đúng là tôi.
“Tôi chỉ là tập hợp tất cả những gì em đã làm một cách trung thực và nộp lên nhà trường, không hề thêm thắt hay bịa đặt nửa lời, chỉ có vậy thôi.”