Là Diêu nương, chính bà ta đã luôn nhồi nhét vào đầu Chương Thư Mạn những tư tưởng phải đ/ộc tôn, dạy dỗ Chương Thư Mạn thành cái tính cách vô pháp vô thiên như ngày nay.
Đúng, tất cả là tại Diêu nương.
Thế là ông ta lôi Chương Thư Mạn đi gặp Diêu nương.
Diêu nương vẫn đang khóc, ông ta ném Chương Thư Mạn lên người Diêu nương, rồi đá/nh cả hai.
Diêu nương phủ phục lên người Chương Thư Mạn để che chở cho nàng.
"Không trách nó, không trách nó." Bà ta c/ầu x/in.
Phụ thân đá/nh đến mệt nhoài, cười nói: "Sau này tính sao? Nó chỉ có thể gả cho Giang Mục Địch."
"Nhưng mà, Giang Mục Địch cũng sẽ không cưới nó đâu."
Phụ thân quá hiểu đàn ông.
Cơn gi/ận của Giang Mục Địch đã trút ra, nhưng thể diện cũng chẳng còn, hắn sẽ không quay đầu lại nữa.
Đàn ông có thể phản bội đàn bà, nhưng đàn bà, sao dám phản bội đàn ông cơ chứ?
Cho nên Giang Mục Địch cũng sẽ không lấy nàng ta nữa.
Nhưng điều kinh khủng hơn thế là, tin tức từ hoàng cung vẫn mãi không truyền đến.
Mỗi khoảnh khắc chờ đợi đều là cực hình.
19
Cuối cùng, nửa tháng sau, tin tức đã đến.
"Hoàng thượng ngự giá sắp tới nơi rồi." Thái giám truyền chỉ đầy vẻ vui mừng.
Phụ thân nghe vậy, trên gương mặt đã nhuốm màu tang thương bao ngày qua bỗng hiện lên một tia cười: "Xin hỏi công công, là muốn gặp người con gái nào?"
Công công cười: "Cả hai vị đều xin mời ra đây."
Khi ta nhận được tin, đang bóp vai cho mẫu thân, nghe vậy tay ta khựng lại.
Hắn đến rồi.
Hắn lại đích thân đến.
Đối với Chương Thư Mạn, hắn lại yêu sâu đậm đến thế sao?
Cho dù nàng ta đã tư thông với người khác, lại còn mang th/ai, hắn vẫn cứ yêu nàng ta.
Thậm chí vì để củng cố uy thế cho nàng ta, hắn đã đích thân tới.
Nhưng ngay sau đó ta lại tiếp tục bóp vai, việc này thì có liên quan gì đến ta chứ.
Mẫu thân nắm lấy tay ta: "Tắc Dĩnh, đừng sợ."
"Không thể trách con được."
Ta lúc này mới nhớ ra, đúng rồi, trên thánh chỉ là tên của ta.
Rốt cuộc hắn đến vì lý do gì?
Ta có chút không hiểu nổi.
Rồi theo bản năng muốn trốn chạy, muốn chạy thật xa.
Ta thật sự vô cùng sợ hắn.
Chỉ cần nhớ tới lúc bị hắn bóp cổ hỏi: "Ngươi đang vui cái gì? Hài lòng rồi chứ?" là ta lại cảm thấy ngạt thở không lên hơi.
Đêm trong cung dài quá.
Bên ngoài có bao nhiêu người, ta đ/au đớn gào khóc, sụp đổ kêu lên, nhưng chẳng ai c/ứu được ta.
Trong mắt bọn họ, đó là Hoàng thượng đang "sủng hạnh" ta, là sự chuyên sủng của Hoàng thượng dành cho ta.
Mọi tổn thương rơi vào mắt người trong hậu cung lại trở thành lý do để họ châm chọc, cô lập, chế giễu ta.
Nhưng vì người mẹ vốn dĩ chẳng hề yêu thương ta kia, ta có khổ cũng không thể nói.
Ta cứ ngỡ trọng sinh một kiếp, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, ta có thể b/áo th/ù Diêu nương và Chương Thư Mạn, mọi thứ sẽ khác đi.
Ta thậm chí còn đang lập kế hoạch làm sao để gi*t cha ta, ta sẽ không quên chính bát th/uốc đ/ộc của ông ta đã tiễn mẫu thân ta đi.
Ta tưởng mình đã bách đ/ộc bất xâm.
Vậy mà khi nghe tin hắn sắp đến, ta vẫn như rơi xuống đáy hồ vô tận.
Toàn thân lạnh buốt, nhức nhối, không có điểm dừng, vạn vật xung quanh đều tối đen, ta sợ, ta đ/au, ta muốn khóc, nhưng nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng không ra được. Cuối cùng nghẹn ứ ngày một nhiều, ta chỉ có thể nôn ra từng ngụm m/áu.
Cảm giác này, kiếp này lại một lần nữa bủa vây lấy toàn thân ta.
Rõ ràng ánh nắng chiếu vào cửa sổ rất ấm áp, nhưng ta lại chẳng thể cảm nhận được.
Ta nhìn bầu trời trong xanh ngoài kia, trong mắt phủ một tầng mây m/ù.
Cảm giác quen thuộc ấy lại ùa về, nỗi sợ hãi không biết khi nào sẽ bị hắn lôi lên giường, sự mệt mỏi chống đỡ đến mức sắp không sống nổi nữa, và cảm giác bất lực khi cuối cùng cũng biết được sự thật, tất cả bám ch/ặt lấy ta.
Ta không thể chống đỡ thêm được nữa, ngã gục xuống.
Chỉ là lần này, ta không ngã xuống phiến đ/á lạnh lẽo.
Mẫu thân vững vàng đỡ lấy ta: "Sao vậy? Tắc Dĩnh bị làm sao vậy?"
Tiếng kêu kinh hãi đầy lo lắng của mẫu thân: "Mau đi mời đại phu."
Trước khi đại phu tới, bà ôm ch/ặt lấy ta, không chịu buông tay, cứ mãi vuốt ve gương mặt ta: "Tắc Dĩnh, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi."
Đại phu đến cùng lúc với ngự giá.
20
Cảnh Hàn sai người tu sửa lại Tấn Dương cung gần mình nhất.
Nơi này từng là nơi ở của vị Quý phi được tiên đế sủng ái nhất.
Hắn muốn để dành cung điện này cho Chương Tắc Dĩnh.
Người phụ nữ mà hắn tưởng rằng mình đã h/ận thấu xươ/ng, nhưng đến khi nàng ch*t đi mới phát hiện ra mình đã yêu sâu đậm.
Việc đầu tiên sau khi trọng sinh chính là sửa thánh chỉ - hắn muốn để Chương Tắc Dĩnh quang minh chính đại nhập cung.
Thậm chí vì sợ người khác cư/ớp mất nàng, hắn đặc biệt ghi rõ: Thứ nữ thứ hai nhà họ Chương.
Thế nhưng thái giám truyền chỉ hoảng lo/ạn chạy về, báo với hắn rằng thứ nữ đã biến thành Chương Thư Mạn.
Mà Chương Thư Mạn, đã mang th/ai.
Hắn cũng không ngạc nhiên chuyện Chương Thư Mạn mang th/ai.
Kiếp trước hắn đã biết rồi.
Sau khi Chương Thư Mạn nhập cung, hắn hầu như đêm nào cũng sủng hạnh riêng nàng, nhưng nàng vẫn khó có th/ai.
Cảnh Hàn sai thái y tâm phúc đi chẩn trị mới biết nàng từng sảy th/ai.
Nhưng người đi tìm nàng về nói rằng nàng bị b/ắt c/óc.
Cảnh Hàn thấy kỳ lạ, sai người đi tra, tra ra Giang Mục Địch, tra ra chuyện bỏ trốn.
Đêm đó hắn nhìn Chương Thư Mạn đang ngủ say, đột nhiên thấy sống lưng lạnh toát, hóa ra tất cả đều là sự tính toán của nàng, nàng bỏ trốn, sảy th/ai, rồi báo quan, gi*t ch*t tình nhân của mình, sau đó làm như chưa có chuyện gì xảy ra mà nhập cung.
Vậy còn Chương Tắc Dĩnh thì sao?
Vị trí đó của nàng, thực sự là cư/ớp được sao?
Cảnh Hàn sai người tiếp tục tra, lại tra ra Diêu nương – người được hắn phong làm Cáo mệnh phu nhân, trước kia ở phủ họ Chương là mẹ của Chương Tắc Dĩnh.
Hắn cuối cùng cũng hiểu, tại sao mỗi khi hắn quở trách Chương Tắc Dĩnh là nàng cư/ớp mất vị trí của đích tỷ, trong mắt nàng lại đầy vẻ đ/au đớn.
Nhưng nàng chẳng nói gì cả.
Nàng chỉ lặng lẽ khóc.
Không cho khóc, nàng liền nặn ra nụ cười khó coi.
Yêu Chương Tắc Dĩnh từ khi nào nhỉ? Chính Cảnh Hàn cũng không biết.
Có lẽ là khi ngày ngày ở bên nhau, hắn dần phát hiện lòng tốt của nàng không phải là giả vờ - rõ ràng chính mình đã đầy rẫy vết thương, vậy mà khi thấy cung nữ bị thương ở tay, nàng vẫn tặng lọ th/uốc cao duy nhất của mình cho người ta.
Những thái giám mà ai cũng chán gh/ét, nàng chưa bao giờ chán gh/ét, nàng cung kính đối đãi với mọi người trong cung.
Các phi tần không thích nàng, nàng cũng không biện bạch, không phản kháng, giống như trái tim nàng là một hố sâu không đáy, có thể chịu đựng mọi tổn thương.
Một lần nữa trên giường đối diện với đôi mắt đen láy ấy, nhìn thấy vẻ bi thương nơi đáy mắt, Cảnh Hàn đã rung động.
Khi Chương Tắc Dĩnh ngất đi, hắn không nhịn được mà thì thầm bên tai nàng: Nếu nàng dùng thân phận của chính mình mà nhập cung, trẫm nhất định sẽ yêu nàng.