Để c/ứu ta ra khỏi lãnh cung, Thôi Cảnh không tiếc dâng hiến cả người vợ tào khang.
Bởi vì vợ hắn, có dung mạo giống hệt ánh trăng sáng trong lòng bậc đế vương thuở hàn vi.
Sau khi trao đổi, Thôi Cảnh đưa ta rời khỏi kinh thành ngay trong đêm.
Đứa con ta dứt ruột đẻ ra, bị Thôi Cảnh cư/ớp mất: "Tỷ tỷ vì thành toàn cho ngươi ta mà phải chịu bao gian truân chốn thâm cung. Nàng ấy đang cần một đứa con để củng cố vị thế, đây là thứ ngươi n/ợ nàng."
Hắn luôn thích một mình ở trong thư phòng.
Đối với ta, hắn giữ lễ như khách.
Cho đến khi, đế vương băng hà, Thôi Cảnh đưa ta trở về kinh.
Ta vào cung gặp lại con mình, lại bị tỷ tỷ giam cầm.
"Muội muội, trong trà có đ/ộc dược, mạng ngươi không còn lâu nữa. Ta nói cho ngươi một bí mật--"
"Người Thôi lang yêu, chính là ta! Ta muốn làm hoàng hậu, chàng mới bày mưu để ta nhập cung."
"Thư sinh mà ngươi quen biết khi lưu lạc bên ngoài, chính là hoàng thượng!"
"Ngươi vừa nhập cung đã bị tống vào lãnh cung, ngay cả mặt hoàng thượng cũng chưa từng gặp, đó là th/ủ đo/ạn của cha!"
"Cha mẹ, Thôi lang đều thiên vị ta, chỉ riêng hoàng thượng cho đến lúc ch*t vẫn còn nhớ thương ngươi!"
01
"Muội muội, ngươi mới chính là ánh trăng sáng của đế vương."
"Chàng đến tận lúc ch*t cũng không biết, người mà chàng luôn khắc cốt ghi tâm, chính là nữ tử trong lãnh cung mà chàng đã đổi lấy với Thôi Cảnh."
"Hiện nay, thái tử sắp đăng cơ, ta sẽ trở thành hoàng thái hậu chí cao vô thượng, thỉnh thoảng còn có thể xuất cung tư hội cùng Thôi lang."
"Còn về phần muội muội ngươi... dù có đoạt được trái tim đế vương, thì cả đời này ngươi cũng chỉ là kẻ làm áo cưới cho ta mà thôi!"
"Ồ, đúng rồi, quên chưa nói với ngươi một chuyện--
Thuở nhỏ, từng có đạo sĩ nói, vận khí của tỷ muội ta tiêu trưởng lẫn nhau. Thế nên, năm ngươi năm tuổi, ta lừa ngươi ra chợ, tiện tay vứt ngươi vào hang ổ của đám ăn mày."
đ/ộc dược trong cơ thể bắt đầu phát tác.
Khuôn mặt tỷ tỷ trở nên dữ tợn.
Nàng ta cười một cách cuồ/ng vọng, tựa như một yêu quái tẩu hỏa nhập m/a.
Bụng ta đ/au đớn như bị d/ao c/ắt.
đ/au đến toàn thân co gi/ật.
Thì ra...
Bi kịch cả đời này của ta, đều do chính tỷ tỷ ruột th!t gây ra.
"Đó... đạo sĩ kia chẳng qua chỉ là nói bừa, ngươi lại tin thật sao? Ta là muội muội ruột th!t của ngươi mà!"
Tỷ tỷ trang điểm đậm, nhưng dưới mắt lại thâm quầng.
Nàng ta sống cũng chẳng tốt đẹp như ta tưởng tượng.
Nàng ta cười lạnh: "Tất nhiên là tin! Sau khi ngươi không còn, cha mẹ chỉ cưng chiều một mình ta, Thôi lang cũng yêu ta như mạng. Chàng vì thỏa mãn tâm nguyện của ta, thà rằng buông tay thành toàn, đưa ta vào cung. Nhưng... chàng không nên chạm vào ngươi!"
"Chàng đã hứa, sẽ giữ mình trong sạch vì ta! Chắc chắn là ngươi đã cố tình tiếp cận chàng!"
"Muội muội, chỉ cần ngươi biến mất, ta sẽ thuận buồm xuôi gió!"
Ta ôm bụng dưới, quỳ rạp trên mặt đất, bàn tay sau lưng lặng lẽ nhặt lấy một mảnh sứ vỡ.
"Tỷ tỷ, tỷ lại gần đây một chút, ta nói cho tỷ một bí mật."
Tỷ tỷ vô cùng kiêu ngạo, nhìn xuống ta với vẻ kh/inh miệt: "Nhân lúc còn hơi thở cuối cùng, ngươi nói đi."
Nàng ta không chịu lại gần, ta đành hạ thấp giọng dụ dỗ: "Tỷ tỷ, tỷ đoán xem, vì sao sau khi nhập cung tỷ mãi không thể mang th/ai?"
Lời này đá/nh trúng tử huyệt của nàng ta.
Giọng ta ngày càng thều thào.
Thấy ta không giống như đang nói dối, nàng ta cuối cùng cũng chịu hạ thấp thân phận cao quý mà ngồi xổm xuống.
Ta ghé tai nàng ta khẽ cười: "Tỷ tỷ, Thôi Cảnh căn bản sẽ không để tỷ mang th/ai, vì hắn muốn đưa dòng m/áu của chính hắn vào cung. Tỷ tưởng rằng ai cũng yêu tỷ, nào ngờ, tỷ và ta đều là quân cờ trong sự tính toán của hắn."
Đôi mắt tỷ tỷ trợn trừng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta dồn hơi tàn cuối cùng, cầm mảnh sứ vỡ rạ/ch thẳng vào nàng ta.
Tỷ tỷ vừa ng/u xuẩn vừa đ/ộc á/c, ch*t không nhắm mắt là đáng đời.
Thôi Cảnh đáng gh/ét, nàng ta cũng vậy!
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại lúc mới nhập cung.
Cung nữ dẫn đường cho ta: "Tô tài nhân, mời người đến điện phụ thay y phục, tránh để mất nghi lễ trước mặt ngự tiền."
Ngay trước đó không lâu, cung nữ bưng trà đã vô ý làm đổ nước lên người ta.
Vì bất đắc dĩ, ta đành phải đi thay y phục trước.
Chính vì chuyện này, khiến ta va phải quý nhân trong điện phụ, bị tống thẳng vào lãnh cung.
Không còn cách nào diện kiến đế vương.
02
Ta đứng yên không nhúc nhích: "Nhất định phải đến điện phụ sao? Có thể đổi chỗ khác thay y phục không?"
Cung nữ sững sờ, rõ ràng là đã hoảng lo/ạn.
Lúc này, trong điện phụ gần ngự hoa viên, Hoài Dương vương đang s/ay rư/ợu nghỉ ngơi.
Cung nữ này đã bị m/ua chuộc, cố tình dẫn ta đến đó.
Theo như lời tỷ tỷ kiếp trước nói, đây là th/ủ đo/ạn của cha.
Ta không khỏi cười nhạt.
Đều là con gái ruột của cha, vì tỷ tỷ mà cha có thể làm đến mức này!
Vinh hoa phú quý của tỷ tỷ quan trọng?
Còn mạng của ta thì không quan trọng sao?
Cung nữ đảo mắt, thúc giục: "Tô tài nhân, người mới nhập cung lần đầu, sắp phải diện thánh rồi, không được lơ là, thay y phục chải chuốt mới là việc quan trọng."
Tháng bảy nắng gắt, mặt trời chói chang.
Chỉ một lát nữa, y phục sẽ tự khô thôi.
Ta mỉm cười: "Không thay y phục cũng chẳng sao."
Cung nữ sốt ruột: "Như vậy sao được? Hoàng thượng gh/ét nhất là nữ tử lôi thôi, Tô tài nhân phải vì tiền đồ mà cân nhắc!"
Hoàng thượng là người như thế nào, ta hiểu rõ hơn ai hết.
Những ngày tháng khốn cùng nhất của chàng, chính là ta đã kéo chàng về túp lều tranh.
Chàng từng làm ruộng, c/ắt cỏ, sửa hàng rào cho ta.
Hai người chúng ta đã từng nhìn thấy bộ dạng lôi thôi nhất của nhau.
Kiếp trước, hoàng thượng tìm ki/ếm tin tức về ánh trăng sáng khắp nơi, để lộ tin tức, bị cha và Thôi Cảnh biết được.
Vì tham vọng, tỷ tỷ dựa vào gương mặt giống hệt người trong tranh, đã đá/nh một ván cờ mạo hiểm.
Thấy ta vẫn không hề lay chuyển, cung nữ đưa tay đỡ ta, thực chất là dùng lực để đẩy.
"Tô tài nhân, nô tỳ cũng là vì tốt cho người thôi. Xin người mau đi thay y phục! Chậm trễ giờ diện thánh, sẽ bất lợi cho người!"
Sức của cung nữ này rất lớn.
Là có chuẩn bị mà đến!
Đám cung nô gần đó đều đã bị điều đi.
Ta không thể kháng cự.
Nhìn thấy sắp bị đẩy vào điện phụ, khóe mắt ta liếc thấy cái ao bên cạnh, tâm tư khẽ động, vung vẩy chiếc khăn tay.
"Ôi, khăn tay của ta--"
Cung nữ khuyên can, mồ hôi trên trán túa ra: "Tô tài nhân, giờ này khắc này rồi, còn để ý cái khăn tay làm gì. Chút nữa diện thánh, được thánh sủng, ngày lành của người sẽ đến thôi!"
Nàng ta giả vờ khuyên bảo.
Thấy khăn tay rơi xuống ao, ta nảy ra một kế: "Không được! Khăn tay là vật riêng tư! Trên đó thêu nhũ danh của ta, một khi rơi vào tay người khác, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được. Ngươi đi lấy giúp ta."
Thấy thái độ ta kiên quyết, cung nữ đành phải làm theo.
Ngay lúc cung nữ đi nhặt khăn tay, ta đứng sau lưng nàng ta, không chút do dự đẩy mạnh một cái.
"Tõm--"
Cung nữ không kịp đề phòng, ngã nhào xuống ao hoa sen.
Ta quay người bỏ chạy, lao thẳng về phía yến tiệc trong cung.