Gót giày nhọn hoắt chỉ còn cách nhãn cầu anh ta chưa đầy một milimet.
"Tống... Tổng giám đốc Tống... tha mạng..." Thẩm Chu lắp bắp c/ầu x/in, toàn thân r/un r/ẩy.
Đôi mắt tôi đỏ ngầu, chằm chằm nhìn anh ta, gằn từng chữ:
"Thứ tôi muốn đá/nh g/ãy, là chân của anh!"
"Xe của tôi, anh ta làm hỏng, thì anh ta là tài sản của tôi! Ai cho anh cái lá gan dám động vào người mà Tống gia tôi muốn trước mặt tôi hả?!"
"Kẻ nào dám động vào một sợi tóc của Đoàn Đoàn, hôm nay tôi nhất định bắt hắn phải ch*t!!!"
05
Hai chữ "Đoàn Đoàn" vừa thốt ra, không gian xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.
Anh trai đang co quắp dưới đất ngừng khóc, ngẩng đầu lên, đôi mắt vẩn đục lộ ra vẻ ngơ ngác cùng chút thân thuộc khó hiểu, nhìn chằm chằm vào tôi.
Thẩm Chu bị tôi giẫm dưới chân trợn tròn mắt, đầy kinh hãi: "Tống... Tổng giám đốc Tống... sao cô lại biết tên gọi ở nhà của thằng ngốc này..."
Tôi nhận ra mình đã mất kiểm soát. Nhưng giờ tôi là Tống Nam Chi, tôi có hàng vạn cách để lấp li/ếm.
Tôi thu chân lại, cố tỏ ra kiêu ngạo và kh/inh miệt, cười lạnh: "Lâm Hạ là cái thá gì? Tống thị của tôi muốn thu m/ua Vật liệu xây dựng Thẩm thị của các người, đương nhiên đã sớm điều tra rõ mười mươi mọi ngóc ngách rồi!"
Tôi rút khăn ướt, gh/ê t/ởm lau mũi giày rồi ném tờ giấy lên mặt anh ta: "Thằng ngốc này làm bẩn xe của tôi, mạng của nó là của tôi! Đến lượt một người ngoài như anh dạy dỗ sao?"
Thẩm Chu nghe thấy từ "thu m/ua" và "điều tra rõ", sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nào dám nghi ngờ. Anh ta bò dậy, đi/ên cuồ/ng dập đầu với tôi: "Tổng giám đốc Tống tha tội! Là tôi lấn quyền rồi! Thằng ngốc này cô muốn xử lý thế nào thì tùy, tôi cút ngay đây, tuyệt đối không làm chướng mắt cô nữa!"
"Cút." Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
Thẩm Chu bò lăn bò càng chui vào xe Mercedes, nhanh chóng biến mất trong đêm mưa.
Nhìn theo hướng đèn hậu của chiếc xe khuất dần, dạ dày tôi trào lên một cơn buồn nôn. Tôi quay người đi về phía anh trai. Anh vẫn còn r/un r/ẩy, tay nắm ch/ặt mảnh bìa carton vẽ nửa quả dâu tây.
Tôi ngồi xổm xuống, mặc kệ bùn đất trên người anh, nắm lấy bàn tay đầy vết cước của anh, hạ thấp giọng: "Đoàn Đoàn, không đ/au nữa, chúng ta về nhà thôi."
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong phòng b/ệnh của b/ệnh viện tư nhân Tống gia. Anh trai đã được tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ b/ệnh nhân, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường.
"Tổng giám đốc Tống." Cửa phòng b/ệnh mở ra, thư ký trưởng bước vào, đưa cho tôi một tập hồ sơ tuyệt mật: "Ba ngày cô nằm viện, tôi đã sử dụng mạng lưới tình báo của Tống thị điều tra kỹ lưỡng mọi chi tiết về Thẩm Chu trong ba năm qua, kết quả đây ạ."
Tôi nhận lấy túi hồ sơ. Vừa lật mở hai trang đầu, toàn thân tôi lạnh buốt, mối h/ận th/ù ngút trời trào dâng.
Vợ hiện tại của Thẩm Chu tên là Sở Sở.
Cái tên này tôi quá đỗi quen thuộc. Cô ta là đàn em nghèo khó mà tôi từng giúp đỡ khi còn sống, sau khi tốt nghiệp tôi còn sắp xếp cho cô ta vào công ty, từng coi cô ta như em gái ruột!
Trên hồ sơ ghi rõ ràng, ngoài đứa con trai út vừa tròn trăm ngày, con trai lớn của Sở Sở năm nay đã ba tuổi!
Ba tuổi?! Tôi mới ch*t tròn ba năm! Nghĩa là, trong lúc tôi vì công ty của anh ta mà b/án sống b/án ch*t, vắt kiệt sức lực, thì anh ta đã sớm tằng tịu với Sở Sở, thậm chí đã có con với nhau rồi!
Điều khiến tôi lạnh người nhất, chính là bản giám định y tế và báo cáo khôi phục camera giám sát cuối cùng.
Ba năm trước, đêm tôi đột ngột bị nhồi m/áu cơ tim, Thẩm Chu thực ra đang ở nhà. Camera ẩn ghi lại cảnh anh ta lạnh lùng đứng nhìn tôi ôm ngựk giãy giụa trên sàn suốt nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi tôi tắt thở hẳn, anh ta mới gọi 120!
Cái ch*t của tôi hoàn toàn không phải t/ai n/ạn, mà là bậc thang do đôi cẩu nam nữ đó dựng lên để thâu tóm tài sản và leo lên vinh hoa!
"Thẩm Chu... Sở Sở..." Tôi bóp ch/ặt tập báo cáo, khớp ngón tay trắng bệch.
"Tổng giám đốc Tống, còn một chuyện nữa." Thư ký nói nhỏ: "Mẹ của Lâm Hạ mà cô nhờ tìm, đã có tung tích. Bà ấy đang ở trong một ngôi cổ tự đổ nát trên núi Nam Thương."
Tôi đột ngột ngẩng đầu, tim đ/ập như đi/ên: "Chuẩn bị xe! Đi ngay lập tức!"
06
Núi Nam Thương nằm ở nơi hẻo lánh, đường núi gập ghềnh lầy lội. Khi xe dừng trước cổng ngôi cổ tự giữa lưng chừng núi, trời đang mưa tầm tã.
Tôi đẩy chiếc ô bảo vệ đang che cho mình, lảo đảo lao vào trong chùa.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi đ/au đớn đến nghẹt thở.
Trong cơn mưa lớn, trên con đường đ/á xanh dẫn tới đại điện, một bóng người c/òng cõi, rá/ch rưới, g/ầy gò đang khó khăn di chuyển.
Đó là người mẹ mà tôi từng chán gh/ét vì bà thiên vị, thực dụng, suốt ba năm trời không gọi nổi một tiếng "mẹ".
Bà chắp tay trên đỉnh đầu, đổ ập xuống con đường đ/á xanh đầy bùn nước, dập đầu thật mạnh.
Tiếng dập đầu trầm đục vang lên rõ mồn một trong đêm mưa.
Cứ đi ba bước, bà lại quỳ xuống dập một cái lạy dài, trên phiến đ/á xanh để lại một vệt m/áu chói mắt.
Trán bà đã sớm be bét m/áu, nhưng bà như không cảm thấy đ/au, máy móc lặp đi lặp lại động tác.
"Mẹ..." Hai chân tôi mềm nhũn, quỳ xuống vũng bùn bật khóc nức nở.
Tôi muốn lao đến ôm lấy bà nhưng bị một vị lão phương trượng chặn lại.
Lão phương trượng nhìn người mẹ trong mưa, thở dài: "Thí chủ, đừng làm phiền bà ấy. Đây là chấp niệm của bà ấy."
"Bà ấy đi/ên rồi sao? Dập đầu thế này sẽ ch*t người đấy!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
"Bà ấy không đi/ên, bà ấy chỉ là không tin con gái mình đã ch*t."
Lão phương trượng nhìn tôi, chậm rãi nói: "Ba năm trước, bà ấy đến đây, phát nguyện trước Phật. Nguyện dùng phúc báo, xươ/ng m/áu và tuổi thọ kiếp kiếp đời đời của chính mình để cầu Phật tổ khai ân, đổi lấy một tia hy vọng sống cho con gái. Mười vạn cái lạy dài này, là bà ấy đang dùng mạng sống để gõ cửa q/uỷ môn quan đấy."
Lời của lão phương trượng như sét đá/nh ngang tai, khiến tôi đứng sững tại chỗ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn đôi bàn tay thuộc về Tống Nam Chi này. Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao mình có thể mượn x/ác hoàn h/ồn, vì sao có thể chiếm lấy thân x/ác này vào khoảnh khắc Tống Nam Chi cận kề cái ch*t!
Chẳng có phép màu nào cả! Đây là mẹ tôi, từng bước một dập mười vạn cái lạy, dùng chính mạng sống của bà để giành gi/ật lại cho tôi!
"Đừng cản ta..." Trong mưa, giọng nói yếu ớt nhưng đầy cố chấp của mẹ vang lên, bà đẩy vị tiểu sa di đang cố dìu mình ra: "Chỉ cần ta dập đủ mười vạn cái đầu, Bồ T/át sẽ trả Hạ Hạ lại cho ta... Hạ Hạ của ta sợ bóng tối, con bé ở dưới đó một mình sẽ sợ lắm... Ta thật đáng ch*t, sao trước đây ta không đối xử với con bé tốt hơn một chút."