Tôi đã thiến Hoàng thượng

Chương 15

06/08/2026 02:41

Khóe môi vừa nhếch lên của ta lập tức cứng đờ trên mặt.

"Còn về Hoài An, đã đến lúc tìm cho con một sư phụ võ thuật tử tế rồi, tránh để sau này cưới vợ lại bị vợ đá/nh."

Lý Hoài An lập tức mày dãn mắt cười.

"Giáo đầu cấm quân Phùng An có đ/ao pháp dài xuất q/uỷ nhập thần, vừa hay mấy ngày nay nghỉ phép về thành, vi phụ có thể mời ông ấy đến dạy con nhập môn đ/ao pháp."

Thôi di nương vội vàng bò từ dưới đất lên:

"Lão gia, không được đâu. Tên đó là kẻ gian xảo, sẽ làm hư con trai chúng ta mất."

Nhìn phản ứng này của Thôi di nương, chẳng lẽ bà ta quen biết?

Phụ thân gi/ật lại vạt áo đang bị bà ta túm lấy:

"Hoài An tháng sau là làm lễ quán rồi, có vài chuyện cũng đến lúc để nó biết."

Ta lại nhìn kỹ Lý Hoài An lần nữa, mới phát hiện mày mắt của hắn chẳng có chút nào giống Thái Phó cả. Dáng người còn phảng phất nét thô kệch của người luyện võ.

33

Sau bữa tối, M/ộ Thanh đưa tới bản tấu báo của hôm nay. Là cảnh ta đuổi theo Lý Hoài An chạy khắp sân. Nghĩ tới cảnh đuổi bắt ầm ĩ hôm nay gần như cả phủ đều biết, những kẻ tai mắt kia đều đã nhìn thấy, ta liền gật đầu.

Không ngờ tới, ngày hôm sau vừa tan chầu, Chu Tích chưa kịp cởi long bào đã ngự giá thân chinh tới phủ Thái Phó. Đi theo còn có trăm tên tinh nhuệ ngự tiền. Mà ta lúc này, đang luyện chép chữ trong thư phòng.

Khi Chu Tích hớt hải chạy tới thư phòng, ta vừa chép xong câu cuối cùng của tờ thứ mười:

"Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp, bất phá Lâu Lan chung bất hoàn."

Lý Hoài An vừa vặn đứng bên cạnh ta, đang khoa chân múa tay khoe khoang sự uy phong của tướng sĩ biên thùy.

"Lớn gan thật, dám mơ tưởng tới Hoàng hậu tương lai của trẫm, người đâu!"

M/ộ Thanh lập tức dẫn theo hai người nhảy xuống từ nóc nhà, quỳ một chân xuống chờ lệnh.

"đá/nh g/ãy chân thằng nhãi này cho trẫm, móc luôn đôi mắt nó ra!"

Lý Hoài An sợ đến mức lập tức quỳ rạp xuống đất, không dám nói nửa lời.

Phụ thân hớt hải chạy tới, quỳ trước mặt Lý Hoài An.

"Dừng tay! Thần chỉ có mỗi đứa con trai này, xin Bệ hạ tha tội. Là thần dạy con không nghiêm, thần cam tâm chịu ph/ạt."

M/ộ Thanh và những người khác dừng lại cách phụ thân ba bước chân, quay đầu nhìn Chu Tích.

"Thế thì không được, người là quốc trượng tương lai của trẫm, trẫm phải ph/ạt kẻ không biết mắt này."

Ta dừng bút lông, nhìn Chu Tích:

"Hoài An là đệ đệ của ta, nó đang dạy ta công khóa, chuyện này người cũng gh/en sao?"

"Tập viết làm thơ những thứ này trẫm cũng có thể dạy nàng, cần gì phải để nó làm?"

"Bệ hạ rời kinh đã lâu, chính vụ bận rộn, A Viên không dám làm phiền Bệ hạ."

"Đệ đệ? Nàng biết rõ các nàng không có huyết thống thân thích. Nàng sợ là không biết cô nương đ/ộc đáo như nàng, có sức hấp dẫn lớn thế nào đối với đám công tử bột đã quen nhìn son phấn tầm thường này đâu, ai biết nó đang ôm tâm tư gì với nàng..."

Thấy Chu Tích càng nói càng quá đáng, ta vội giơ tay ngắt lời hắn.

"Bệ hạ thận trọng lời nói, hiện giờ thân phận của ta là đích nữ Thái Phó, thì Lý Hoài An chính là đệ đệ ruột của ta, người không cần phải căng thẳng như vậy."

"Muốn trẫm không căng thẳng cũng được, nàng lập tức theo trẫm về cung."

Phụ thân cuối cùng cũng chộp được cơ hội lên tiếng:

"Bệ hạ, điều này không hợp lễ pháp... hơn nữa bên phía Thái hậu cũng không biết giải thích thế nào ạ."

"Lễ pháp cái gì chứ, trẫm không quản được nhiều thế đâu, cứ nghĩ đến việc có kẻ đang mơ tưởng tới A Viên là trẫm lại mất ngủ. Bên phía Thái hậu trẫm tự có cách đối phó, không phiền Thái Phó lo lắng."

Phụ thân còn muốn nói gì đó, ta giơ tay lên:

"Ta theo người vào cung, người sẽ tha cho Hoài An?"

"Trẫm có thể không làm hại nó, nhưng nó phải cút khỏi kinh thành cho trẫm, càng xa nàng càng tốt!"

Chu Tích nói xong, liếc nhìn chữ ta vừa viết.

"Nếu nó thích sự hào sảng của việc trấn thủ biên cương như thế, trẫm ném nó đi trấn thủ biên cương là được."

"Bệ hạ, lúc trước người đã hứa với lão thần là sẽ ban cho con trai thần một tiền đồ tươi sáng mà, người đày nó đi biên cương, đầu treo trên lưng quần, người bảo thần làm sao ăn nói với tông tộc họ Lý đây ạ?"

"Vậy trẫm để nó làm thư ký quan trước, cũng không cần nó đích thân ra chiến trường, nếu làm tốt, sau này còn có thể thăng làm giám quân. Thái Phó thấy thế nào?"

Phụ thân chớp mắt:

"Vậy đợi con trai thần làm lễ quán xong tháng sau rồi đi nhậm chức có được không ạ? Vừa hay ngày đó mở tổ miếu, lão thần để A Viên nhận tổ quy tông."

"Được, Thái Phó đứng dậy đi, chuyện nhập tịch của A Viên, nhờ cả vào Thái Phó."

Chu Tích nói xong, đỡ phụ thân dậy, rồi nhìn ta:

"A Viên, đi, theo trẫm về cung."

Ta và phụ thân cùng M/ộ Thanh nhìn nhau, dưới ánh mắt cảm kích đến rơi lệ của Lý Hoài An, theo Chu Tích xoay người rời đi.

34

Khi ta lại bước vào Ngự thư phòng, nơi ta từng nói với Chu Tích "đường giang hồ xa xôi, từ đây chia tay", trong lòng không khỏi có chút bàng hoàng. Ban đầu ta vì hiểu lầm hắn muốn cưới đích nữ Thái Phó mà thất vọng rời đi, nay mới biết, đích nữ Thái Phó mà hắn nói nhất định phải cưới, lại chính là bản thân ta.

Ta nhìn Chu Tích đang ngồi sau ngự án, ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào ta:

"Nếu người đã định sẵn là ta, tại sao không nói rõ sớm hơn?"

"Một là Thái hậu chưa gật đầu đồng ý, hai là trẫm cũng muốn cho A Viên một sự bất ngờ."

"Không ngờ, nàng nghe tin trẫm muốn cưới người khác, lại đ/au lòng quay đầu bỏ đi. Chứng tỏ trong lòng A Viên, rốt cuộc vẫn có trẫm."

Hắn nói những lời này, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý. Xem ra còn có lý do thứ ba, chính là muốn xem liệu ta có quan tâm đến hắn không.

Không muốn tranh cãi với hắn, ta chỉ khẽ hỏi:

"Vậy còn bây giờ thì sao? Bên phía Thái hậu..."

Lời ta chưa dứt, nội thị tổng quản đã bước vào bẩm báo:

"Bệ hạ, Thái hậu nương nương nghe tin người đưa người về cung, muốn mời Lý cô nương tới Vạn Thọ Cung uống chén trà."

Chậc.

Chu Tích cũng hừ lạnh một tiếng:

"Tin tức của mẫu hậu nhanh thật. A Viên đừng sợ, trẫm cùng nàng đi."

Trong Vạn Thọ Cung, hương đàn thoang thoảng. Ta chưa kịp hành lễ với Thái hậu, vị cô nương có dáng vẻ yểu điệu bên cạnh bà đã cúi người hành lễ với Chu Tích:

"Đích nữ Thanh Hà Thôi thị Thôi Uyển Nhi, bái kiến Bệ hạ."

"Biểu muội bình thân. Trẫm đã nói bao nhiêu lần rồi, Hoàng hậu của trẫm đã định từ lâu, muội đừng phí tâm tư này nữa."

"Chính là cô ta? Con nhỏ hoang dã không biết lễ nghĩa này? Biểu ca, muội không phục!"

Chu Tích nhíu mày: "Không được vô lễ."

"A Viên là đích nữ Thái Phó, sao gọi là con nhỏ hoang dã?"

"Đích nữ Thái Phó thì sao? Thôi gia của muội hiện giờ mới là danh môn vọng tộc số một trong kinh thành."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
8 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
10 Ăn tạp Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gia huấn truyền đời, chỉ nhận ở rể

Chương 7
Thanh mai trúc mã bấy lâu nay cứ lừa gạt ta rằng y vẫn còn thân trai tân. Mãi đến đêm trước ngày thành thân, y mới vỡ òa khóc lóc mà thú nhận cùng ta. Hóa ra ba tháng trước, y chẳng phải mất tích, mà là bị Hầu phủ tìm thấy. Hầu phủ ép y nhận tổ quy tông, lại còn bắt y cưới biểu tiểu thư, y sống chết không chịu. Kết quả là bị người ta hạ dược, lúc tỉnh dậy thì thấy bản thân y phục xộc xệch nằm cùng nha hoàn trong phủ. Thật là một kẻ lẳng lơ! Ta giận đến mức muốn lập tức hủy hôn. Y gào lên một tiếng rồi quỳ rạp xuống trước mặt ta: "Huynh trưởng của ta! Là Thiếu khanh Đại lý tự, chức cao quyền trọng, lại chẳng hề gần gũi nữ sắc! Huynh ấy vẫn còn là một kẻ thuần khiết!! Huống hồ ta cùng huynh ấy đồng thời vào cửa làm rể nhà nàng, có được chăng?"
Cổ trang
Hài hước
Nữ Cường
13