“Thái tử thích em cũng là đã chịu đủ khổ sở rồi, chỉ toàn bị em tính kế.”
Mạnh Oanh Ảnh nghiêm túc nói:
“Giữa chị và Long Yến Hồi, em chọn chị, em cứ thiên vị chị đấy.”
Tôi cười nhạt:
“Nửa viên th/uốc đó em không cần phải tranh giành cho Dịch Biệt San nữa đâu, b/ệnh của anh ấy không dùng được Hồi Xuân Hoàn, không đúng b/ệnh.”
Tôi biết, lý do Long Yến Hồi muốn giữ lại nửa viên th/uốc là để dành cho Mạnh Oanh Ảnh.
Nhưng nếu chỉ có nửa viên, dược hiệu sẽ giảm đi đáng kể.
Giữa em gái và Dịch Biệt San, tôi chọn em gái.
Thế nhưng, nếu so Dịch Biệt San với những người khác ngoài Mạnh Oanh Ảnh, tôi vẫn chọn Dịch Biệt San.
8.
Sự thiên vị trong nhà tôi không phải là có từ lúc ban đầu.
Cha tôi và cha của Dịch Biệt San từng là những quan lại cấp thấp nhất trong kinh thành.
Cái gọi là đính ước từ trong bụng mẹ chẳng qua chỉ là câu nói đùa bên bàn tiệc, chẳng ai coi là thật.
Thế nhưng, một lần ngoài ý muốn, Dịch đại nhân đã xả thân c/ứu cha tôi.
Cha tôi đang đứng trước cơ hội thăng quan, có ơn c/ứu mạng lớn như vậy, ông không dám bội ước.
Chỉ cần bất kỳ kẻ th/ù nào dâng sớ hạch tội, ông sẽ tiêu đời.
Ông không những không thể nói đính ước chỉ là lời nói đùa, mà còn phải đón phu nhân nhà họ Dịch đang mang th/ai về nhà chăm sóc.
Ông hy vọng cả hai nhà đều sinh con trai, hoặc cả hai đều sinh con gái.
Nhưng trớ trêu thay, hai đứa trẻ chào đời vừa vặn là một nam một nữ.
Cha tôi suy đi tính lại, đã là con gái thì gả đi là xong, ông sinh thêm đứa con trai có chí khí ở lại bên cạnh là được.
Em gái tôi chào đời, đó là lần đầu tiên ông thất vọng.
Sự nghiệp quan trường chọn nhầm phe, không thể tiếp tục thăng tiến, đó là lần thứ hai ông thất vọng.
Phát hiện em gái đầu óc không được linh hoạt, không thể đưa vào cung mang lại vinh quang cho gia tộc, là lần thứ ba ông thất vọng.
Ông chỉ nhen nhóm một tia hy vọng khi phát hiện Dịch Biệt San là một đứa trẻ ốm yếu b/ệnh tật.
Kể từ đó, ông và mẹ bắt đầu đào tạo tôi theo tiêu chuẩn của phi tần trong cung, ở đâu cũng thiên vị tôi và thầm mong Dịch Biệt San sớm ch*t yểu.
Nhưng Dịch Biệt San là một ngọn cỏ kiên cường, cứ lay lắt sống sót.
Từ nhỏ cậu ấy đã tỏ ra là một ông cụ non.
Ở nhà tôi, cậu ấy lễ phép với tất cả mọi người, cũng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện hôn ước.
Vì tôi lớn hơn cậu ấy một tháng, cậu ấy gọi tôi là “Linh nhi tỷ tỷ”.
Cậu ấy là người đầu tiên phát hiện cha mẹ tôi thiên vị tôi hơn.
Khi đó tôi vẫn chưa biết âm mưu của cha, không cảm thấy được thiên vị là chuyện x/ấu, liền vỗ ngựk tự tin nói:
“Chị có cách của mình.”
Kể từ đó, bất kể người khác cho tôi thứ gì, tôi rất ít khi giữ lại cho mình, đợi khi người tặng quà không còn nhớ đến nữa, tôi liền đem tặng lại cho Mạnh Oanh Ảnh.
Mạnh Oanh Ảnh thật đáng yêu.
Tôi chưa từng thấy cô bé nào vừa mũm mĩm lại vừa rắn rỏi như con bé.
Mỗi lần con bé lao vào lòng tôi, gần như có thể hất văng tôi đi.
Dịch Biệt San lặng lẽ quan sát chúng tôi.
Cậu ấy nói:
“Tôi hình như hơi gh/en tị với Mạnh Oanh Ảnh.”
Tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy đứng dưới gốc cây ngô đồng, sắc mặt tái nhợt, khoảng cách với tôi có chút xa xôi.
Tôi nảy sinh ý muốn ôm lấy cậu ấy, nhưng tôi đã không làm thế.
Tôi nói với thiếu niên ấy:
“Gh/en tị thì sống lâu chút đi.”
“Ngày nào đó tỷ tỷ vui lên, cũng sẽ cưng chiều cậu.”
Thế rồi đứa trẻ ăn nhờ ở đậu này, cứ ba bữa một lần lại thổ huyết, dưới những lời tuyên án t/ử vo/ng của đủ loại đại phu và ánh mắt âm u của cha tôi, cậu ấy cứ thế sống đến tận bây giờ.
Cậu ấy thậm chí dám không tránh hiềm nghi nữa, tìm cha tôi cầu hôn, còn ra vẻ nghiêm túc nói mình chẳng có gì cả, sẽ ngoan ngoãn ở rể, chăm sóc tôi thật tốt.
Thế nhưng cha tôi luôn chỉ có một câu đó:
“Không vội, đợi con dưỡng b/ệnh cho tốt rồi tính tiếp.”
Dịch Biệt San đã vô số lần muốn từ bỏ, muốn chủ động hủy bỏ hôn ước này.
Nhưng mỗi lần nhìn tôi, cậu ấy đều cắn răng nuốt lời vào trong.
“Linh nhi, ta sẽ cứ ích kỷ như thế này mãi.”
“Ta còn chưa được nàng cưng chiều tử tế đâu.”
9.
Lần đầu tiên lén lút vụng tr/ộm với Dịch Biệt San là vào năm ngoái.
Cả hai chúng tôi đều mười tám tuổi.
Tôi thực sự rất lo lắng, sợ Dịch Biệt San sơ sẩy một chút là ch*t mất.
Thế là tôi nói với cha:
“Hãy để con gả cho anh ấy đi, nếu con thành góa phụ, cha hãy đưa con cho Hoàng đế, rồi nói với ông ấy rằng chỉ có chân long thiên tử mới trấn áp được mệnh cách của con.”
“Rồi con sẽ ngoan ngoãn đi tận hưởng sự cô đ/ộc của người đứng trên vạn người.”
Và diễn cho tròn vai khi lão già đó ngủ với con.
Cha tôi chưa bao giờ thấy tôi có bộ dạng thất lễ như vậy, tức gi/ận đến mức suýt chút nữa dùng gia pháp với tôi.
Chỉ có Mạnh Oanh Ảnh là ch*t sống bảo vệ tôi, còn trưng ra vẻ mặt đồng tình nói:
“Lời chị nói chẳng phải rất có lý sao? Tại sao phải bắt chị đ/au lòng đến phát khóc như vậy?”
Tuy nhiên, sau lưng, con bé vẫn không hiểu nổi tôi, không biết tại sao tôi lại thích cái tên ốm yếu Dịch Biệt San này.
Con bé hạ thấp giọng:
“Khụ khụ, tuy anh ta trông đẹp mã, nhưng cái thân hình g/ầy gò này, dù chị có gả cho anh ta thì vẫn là thủ tiết mà thôi.”
Thực ra chẳng có lý do đặc biệt nào cả, tình cảm của chúng tôi cũng không oanh oanh liệt liệt đến thế.
Chỉ là cậu ấy vẫn đang liều mạng chống lại cái ch*t đáng lẽ đã sớm đến.
Tôi vẫn đang thầm đẩy lùi số phận trở thành quân cờ của cha.
Chỉ là cùng hội cùng thuyền mà thôi.
Chỉ khi yêu cậu ấy, tôi mới thấy một người quy củ, chỉn chu như tôi đây cũng đang yêu chính bản thân mình sâu sắc.
Đêm đó tôi lén đẩy cửa phòng cậu ấy.
Cậu ấy không làm kẻ đạo đức giả.
Tôi cũng không làm kẻ hèn nhát.
Thật ra rất khoái lạc, chẳng giống như những gì Mạnh Oanh Ảnh nghĩ, không hề khác gì thủ tiết cả.
Tôi và Dịch Biệt San lén giấu rất nhiều tranh xuân cung.
Cậu ấy biết cách làm tôi sung sướng.
10.
Càng đến gần ngày cưới, Mạnh Oanh Ảnh càng không yên lòng.
Con bé cứ muốn khuyên tôi đổi hôn phu khác:
“Long Yến Hồi có mấy người anh em, còn có cả chú trẻ tuổi nữa, ngoài ra...”
Con bé lải nhải không dứt.
Chuyện chống lại thánh chỉ, trong mắt con bé chỉ là vấn đề làm nũng một chút với Long Yến Hồi là giải quyết được.
Tôi nhìn con bé với đôi mắt ướt át:
“Oanh Oanh, chẳng lẽ chị không được gả cho người mình thích sao?”
Mạnh Oanh Ảnh cúi đầu, mân mê ngón trỏ:
“Nhưng mà, sau khi chị thủ tiết, cha sẽ lập tức đưa chị cho Hoàng đế, ông ta đã sáu mươi rồi.”
Hóa ra con bé biết hết.
Tôi không nhịn được cười:
“Tỷ tỷ phải dạy cho em một bài học, b/ắt n/ạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh là không được đâu.”