Năm tháng rực rỡ

Chương 3

06/08/2026 03:07

Người đối diện lườm ta một cái, lại búng lên trán ta một cái nữa.

Cú búng này còn mạnh hơn lúc nãy.

"Ai nói chứ? Đẹp hay x/ấu đâu phải chỉ nhìn bề ngoài. Theo ta thấy, mặt nàng rất đáng yêu, người cũng đáng yêu, tiểu gia ta rất thích."

"Phải rồi, giới thiệu một chút, tiểu gia họ Phong, tên một chữ Hằng."

Ta bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào phong thư trên cửa sổ:

"Ngươi chính là người luôn sai mèo nhỏ đưa thư cho ta?"

Phong Hằng gật đầu thành thật:

"Không sai."

Nghĩ đến con mèo, ta lại có chút lo lắng:

"Mi Mi không sao chứ? Hôm đó nó suýt nữa bị bắt, ta lo lắm."

Biểu cảm của Phong Hằng thoáng chốc trở nên kỳ quặc:

"Mi Mi?"

"Ừm, ta không biết tên nó, nên gọi là Mi Mi."

Dẫu sao thì mèo chẳng phải đều gọi là Mi Mi sao.

Khóe miệng Phong Hằng gi/ật gi/ật, dường như muốn phản bác:

"Nó đâu có tên là Mi Mi! Nó... thôi bỏ đi, Mi Mi thì Mi Mi vậy, nó vẫn ổn, nàng không cần lo lắng."

Nghe chàng nói vậy, ta cũng trút được gánh nặng trong lòng.

Liếc nhìn sắc mặt chàng, ta lại thăm dò hỏi:

"Vậy ngươi muốn lấy thân báo đáp, là để thay Mi Mi trả ơn c/ứu mạng sao?"

08

Lần này, Phong Hằng suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng chàng gãi gãi đầu, dường như có chút khó xử:

"Coi... coi như là vậy đi. Nhưng cũng không hẳn. Nàng ở đây không vui đúng không? Gả cho ta, ta có thể đưa nàng rời khỏi nơi này, đến nơi nàng muốn đến."

"Đến nơi ta muốn đến?"

À, hóa ra là vậy!

Là giả thành hôn, để đưa ta rời khỏi nhà.

Đó quả là chuyện tốt trên đời.

Ta vốn đã chẳng muốn bị giam cầm trong cái viện này nữa.

Quãng đời còn lại, chỉ muốn đổi một cách sống.

Ta cúi chào Phong Hằng một cái thật sâu, sợ chàng đổi ý, đầu suýt nữa chạm vào bắp chân:

"Phong công tử, vậy thì đành ủy khuất cho ngươi rồi! Ta có bạc, tất cả đều cho ngươi. Ngươi mang chúng tới cầu hôn, cha mẹ nhất định sẽ đồng ý."

Những năm này, lúc rảnh rỗi, ta đều đội mũ trùm che mặt nghiên c/ứu làm ăn.

Có lẽ vì tâm trí không vướng bận, những cửa tiệm trong tay ta đều đã mở rộng thành mấy gian.

Thực ra ta sớm đã là người giàu nhất Khương gia.

Chỉ là cha mẹ và Khương Minh Châu chưa từng hay biết.

Ai ngờ Phong Hằng dường như chẳng hề để tâm đến tiền bạc.

Chàng cầm chiếc vòng ngọc băng chủng kia, trượt một cái đã đeo vào cổ tay ta.

"Tiểu gia trông giống kẻ thiếu tiền lắm sao? Cưới vợ sao có thể dùng bạc của phu nhân? Đợi đấy, ta nhất định sẽ khiến muội muội và muội phu của nàng gh/en tị đến mức nghiến răng nghiến lợi!"

09

Phong Hằng nói là làm.

Ngày hôm sau đã sai bà mối, mang theo danh sách sính lễ dài hơn mười mét đến cầu hôn.

Ta hiếm hoi đội mũ trùm ra khỏi cửa viện.

Vì có Phong Hằng ở đó, cha mẹ không dám nổi gi/ận với ta.

Nhưng nhìn những lễ vật gặp mặt giá trị liên thành như núi, cả hai đều lộ vẻ tiếc nuối.

"Đa tạ công tử hậu ái, tiếc là tiểu nữ đã đính hôn..."

Chưa nói dứt lời, đã bị Khương Minh Châu lên tiếng c/ắt ngang.

"Cha mẹ! Con làm được mà!"

Trong ánh mắt khó hiểu của cha mẹ, Khương Minh Châu e lệ nhìn về phía Phong Hằng:

"Không biết công tử gặp con từ khi nào? Con lại chưa từng chú ý đến chàng."

Ánh mắt muội ấy từ khi Phong Hằng xuất hiện đã dán ch/ặt lên người chàng.

Tâm tư thiếu nữ nhìn cái là hiểu ngay.

Cha mẹ đọc được ý tứ của muội ấy, nhìn danh sách sính lễ kia mà cười không ngậm được miệng.

Minh Châu bảo bối của họ đúng là có bản lĩnh.

Khiến bao nhiêu công tử danh môn tranh nhau theo đuổi.

Tạ gia tuy tốt, nhưng so về dung mạo và tài lực với Phong Hằng thì quả là kém xa.

Minh Châu chịu đổi phu quân, đó là điều tốt nhất.

Cha ho khan một tiếng, vuốt râu bắt đầu làm giá:

"Minh Châu nhà ta thông hiểu thi thư, hiền thục đức hạnh, Phong công tử đúng là có mắt nhìn."

Mẹ cũng không nhịn được xen vào hỏi:

"Công tử nhà ở đâu, làm nghề gì? Nay đã có công danh gì chưa? Minh Châu nhà ta từ nhỏ đã được nuông chiều, không chịu được khổ đâu."

Đúng lúc họ đang hỏi han hăng say, Phong Hằng cau ch/ặt mày:

"Minh châu hay trân châu gì, người ta muốn cưới, là Khương Hoa Niên."

10

Tiếng "bạch" vang lên giòn giã.

Chén trà trong tay Khương Minh Châu rơi thẳng xuống đất.

Cha mẹ cũng kinh ngạc nhìn Phong Hằng.

Như thể chàng là kẻ ngốc m/ù mắt.

Ta nắm ch/ặt vạt váy, căng thẳng đến mức không dám lên tiếng.

Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng tranh giành thứ gì với Khương Minh Châu.

Bởi vì không cần thiết.

Trái tim cha mẹ luôn đặt ở phía muội ấy.

Nhưng chỉ riêng lần này, ta lại không muốn nhường.

Khương Minh Châu dường như đang đợi ta giống như trước đây, nói rằng mình không xứng với Tạ An, không có ý đồ bất chính với chàng.

Nhưng ta cúi đầu, vẫn không nói một lời.

Muội ấy tức gi/ận, lườm ta đầy c/ăm h/ận.

Mang theo giọng khóc lóc muốn cha mẹ làm chủ.

"Cha, mẹ... tỷ tỷ tỷ ấy..."

Ta lên tiếng c/ắt ngang lời muội ấy:

"Ta làm sao? Muội đã đính hôn rồi, chẳng lẽ lại muốn cư/ớp mất hôn sự của ta?"

"C/âm miệng! Một cô gái khuê các, không biết liêm sỉ như thế, còn chưa thấy đủ mất mặt sao!"

Mẹ ta quát lớn, rồi quay sang cười làm hòa với Phong Hằng:

"Phong công tử à, đứa con gái lớn này của ta từ nhỏ tâm tư đã sâu xa, vì đạt được mục đích mà không từ th/ủ đo/ạn, có lẽ công tử đã bị nó lừa rồi. Ài, chắc công tử chưa từng nhìn thấy mặt nó, nó thực ra rất x/ấu xí, nếu công tử thực sự cưới nó về nhà, sau này sợ rằng sẽ bị tông thân bạn hữu cười cho rụng cả răng."

Nói xong, bà dùng sức kéo ta, gi/ật phăng chiếc mũ trùm xuống.

Vết bớt và vết s/ẹo của ta cứ thế phơi bày trước mặt mọi người.

Những nha hoàn, gia nhân chưa từng gặp ta đều hít một hơi lạnh.

"Đại tiểu thư mặt mũi thế này..."

"Ôi chao, hèn gì nghe nói trước kia có nha hoàn bị điều tới hầu hạ, sợ đến mức đêm nào cũng gặp á/c mộng..."

Ta cúi đầu thấp hơn, chỉ thấy lồng ngựk đ/au đớn như sóng cuộn.

Tại sao chứ?

Cùng là con do mẹ mang nặng đẻ đ/au sinh ra.

Chỉ vì ta x/ấu xí một chút, mà không xứng đáng nhận được lấy một chút yêu thương sao?

Mẹ vẫn đang thao thao bất tuyệt quảng cáo cho Khương Minh Châu:

"Giờ thì công tử thấy rồi chứ? Hoa Niên nó căn bản không xứng với ngài. Nhưng Minh Châu nhà ta thì có thể. Con bé từ nhỏ đã hiểu lễ nghĩa, dung mạo lại là vạn người có một, với Phong công tử mới là cặp trời sinh."

"Đủ rồi!"

Ngay lúc chính ta cũng nghĩ Phong Hằng sẽ đổi ý, chàng đột ngột lên tiếng:

"Bản công tử đây là lần đầu tiên nhìn thấy, có cha mẹ nào lại thiên vị đến thế. Lớp da th!t rồi cũng sẽ khô héo, hơn nữa chính ta cũng có, nếu bàn về vẻ đẹp, ta tự soi gương chẳng phải còn thuận mắt hơn nhìn người khác sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Mèo của anh Chương 15
10 Ăn tạp Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bố thí

Chương 8
Năm nghèo khó nhất, tôi bất ngờ mang thai. Tiền phá thai là khoản vay qua mạng mà Giang Diệc vay hộ. Trong thời gian ở cữ, món ăn bổ dưỡng nhất tôi được ăn là chiếc đùi gà đông lạnh giá 5 tệ ngoài chợ. Tôi xót xa khi thấy Giang Diệc ban ngày đi khuân vạch, tối đến lại phải chạy xe ôm công nghệ. Để giảm bớt áp lực cho anh, tôi chỉ nghỉ ngơi đúng 3 ngày rồi xin vào làm nhân viên phục vụ tại câu lạc bộ nơi bạn tôi đang làm việc. "Vị trí này đắt hàng lắm, lương ngày cao lại còn có tiền tip, tớ thấy cậu khó khăn quá mới giới thiệu cho cậu đấy." "Yên tâm đi, cậu chỉ cần chăm chỉ bưng trà rót nước là được, tuyệt đối là môi trường trong sạch, lành mạnh." Tối hôm đó, tôi nhìn thấy Giang Diệc đang ngồi ở vị trí trung tâm trong phòng VIP, được mọi người vây quanh cung phụng. Rượu vang đỏ giá 180 ngàn một chai, anh gọi tới bảy tám chai. Chiếc đồng hồ anh tiện tay tặng cho cô gái tiếp rượu, nghe nói trị giá 1 triệu 600 ngàn. Chơi đến tận nửa đêm, anh lau đi vết son trên mặt, cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm màu vàng bên cạnh, đứng dậy nói muốn về nhà. "Anh Diệc, anh còn định diễn trò chơi tình yêu giữa anh shipper và cô công nhân với người phụ nữ đó sao?" "Chẳng phải ông già nhà anh đang giục cưới gấp lắm sao? Mau cắt đứt đi, nhỡ cô ta phát hiện ra thân phận thật của anh thì coi chừng bị cô ta bám riết không buông đấy!" Giang Diệc cười khẩy: "Cô ta không có bản lĩnh đó đâu." Tôi lặng lẽ đứng trong góc tối, cúi đầu ngoan ngoãn. Tiền phá thai của tôi, 2 ngàn. Tiền bồi bổ trong 3 ngày qua, cộng lại là 100. Tổng cộng 2 ngàn 100. Chỉ đáng giá bằng một đĩa trái cây trong căn phòng này. Tôi thật rẻ mạt.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
2
Trì An Chương 9