Hoàng đế nhân đức, mỗi năm đều chia mười quả kim đào do Tây Vực tiến cống cho các nhà đại thần.
Trưởng tỷ thích ăn, thế là đều thuộc về nàng ta.
Ngay cả Lục Giang Tiện, người thanh mai trúc mã với ta, cũng dâng hết số kim đào mang đến cho trưởng tỷ.
Trưởng tỷ mỗi lần đều giữ lại đào năm sáu ngày, sau đó mới đem phần còn lại cho ta.
Ta chỉ đành ăn những quả đào thối mà nàng ta bỏ lại.
Năm nay cũng vẫn như thế.
Ta không cam lòng, cuối cùng tủi thân thốt lên:
"Chẳng lẽ ta không xứng được ăn một quả đào tươi sao?"
Lục Giang Tiện nhìn ta, giọng điệu tâm tình khuyên bảo:
"Oản Oản, trưởng tỷ của nàng thân mình yếu ớt, chúng ta nhường nhịn nàng ấy một chút cũng là lẽ đương nhiên, đừng tranh giành với nàng ấy."
"Nàng phải rộng lượng, như vậy sau này mới có phong thái của một chủ mẫu gia đình."
Ta đã nghe lọt tai.
Cho nên về sau, khi hai nhà gửi canh thiếp hợp hôn đến, trưởng tỷ thích phần của Lục Giang Tiện.
Ta cũng không tranh giành.
01
Kim đào do hoàng đế ban tặng năm nay lại được gửi đến.
Cha mẹ như cũ, đều đưa cho trưởng tỷ.
Trưởng tỷ ôm mười quả đào vàng óng, vui vẻ trở về viện.
Ta đứng từ xa, nhìn theo đầy khao khát.
Kim đào có màu như vàng, to bằng quả trứng ngỗng.
Ăn vào ngọt lịm nhiều nước, dư vị lưu hương trong miệng.
Nhưng mà, đây đều là những điều ta nghe người ta kể lại.
Bởi vì ta chưa từng được ăn một quả đào tươi nào.
Chỉ có những quả đào thối mà trưởng tỷ bỏ lại mới đến lượt ta, chẳng nhặt nhạnh được mấy miếng th!t ngon.
Mùi vị cũng chẳng ra sao.
Một lát sau, công tử nhà họ Dương cũng sai người gửi đến năm quả kim đào.
Chỉ đích danh là cho trưởng tỷ.
Trưởng tỷ sắp định thân với chàng ta, chàng ta đối tốt với nàng ấy cũng là lẽ đương nhiên.
Trong lòng ta nghĩ đến Lục Giang Tiện.
Năm nay, ta cũng sắp định thân với chàng.
Lần này số đào chàng mang đến, chắc cũng sẽ cho ta một quả chứ.
02
Ta và Lục Giang Tiện từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã.
Điểm khác biệt là, chàng là thiếu gia được nhà họ Lục nâng niu như báu vật.
Còn ta thì chỉ vì trưởng tỷ mới được sinh ra.
Năm trưởng tỷ lên hai tuổi mắc một căn b/ệnh lạ, tưởng chừng không qua khỏi.
Cha mẹ chạy vái tứ phương, cuối cùng tìm được một phương th/uốc bí truyền.
Nói là phải dùng nhau th/ai của người thân ruột th!t làm th/uốc mới có thể chữa khỏi.
Thế là, ta mới ra đời.
Sau này trưởng tỷ khỏi b/ệnh, nhưng lại ốm yếu.
Không chịu được khổ, không chịu nổi uất ức.
Người khác nhất định phải ưu tiên nàng ấy trong mọi việc mới được.
Cho nên từ bé đến lớn, cha mẹ đều thiên vị nàng ấy.
Chẳng ai để tâm đến ta.
Đồ đạc của ta cũng đều là đồ thừa của nàng ấy.
Ngoại trừ Lục Giang Tiện, chàng là ngoại lệ.
Đồ chàng gửi đến, luôn có phần của ta.
Là dành riêng cho ta, không phải đồ thừa.
Ta bèn trân trọng cất giữ, kéo theo đó cũng đặt chàng vào trong lòng.
Nhưng từ sau khi ta cập kê năm kia, chàng bắt đầu thay đổi.
Năm đó vừa đúng lúc Tây Vực xưng thần với Đại Ung, bắt đầu tiến cống kim đào.
Bệ hạ nhân đức, mỗi năm đều chia mười quả kim đào cho các nhà đại thần.
Khi đó ai nấy đều thấy mới lạ, coi như báu vật.
Lục Giang Tiện cũng vậy, năm đó chàng mang đến năm quả kim đào.
Thấy trưởng tỷ đang cầm mười quả trong tay, chàng liền đem cả năm quả mang đến cho nàng ấy.
Ta sững sờ, kinh ngạc nhìn chàng.
Chàng nhìn ta, nói:
"Oản Oản, nàng cập kê rồi, không còn là trẻ con nữa, sau này nên học cách rộng lượng hơn."
"Bảo Nguyệt tỷ tỷ thân mình không tốt, kim đào này hiếm có, cứ đưa hết cho nàng ấy đi."
Đó là lần đầu tiên Lục Giang Tiện nghiêng lòng về phía trưởng tỷ.
Năm đó, ta chỉ nhận được mười bốn quả đào thối.
Nhưng lòng đã thiên vị một lần thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba.
Chàng không còn công bằng trong mọi việc nữa.
Đối diện với ta.
Chàng bắt đầu luôn miệng nói những từ như "hiền thục", "rộng lượng".
Năm kia như vậy, năm ngoái cũng như vậy.
Nhưng năm nay không nên như thế nữa.
Ngay lúc này, ta muốn nhìn rõ tấm chân tình của Lục Giang Tiện.
03
Ta ngồi trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn trời.
Chẳng bao lâu sau, Lục Giang Tiện quả nhiên đã đến.
Tiểu đồng A Bình bên cạnh chàng đang ôm mười quả đào vàng óng.
Lục Giang Tiện nhìn thấy ta, mỉm cười.
"Oản Oản, năm nay bệ hạ lại ban mười quả kim đào, nhà nàng cũng nhận được rồi chứ?"
Ta gật đầu.
Chàng tiếp tục dặn dò A Bình: "Vẫn như cũ, đem đến cho Bảo Nguyệt tỷ tỷ trước đi."
A Bình nhìn ta đầy khó xử, dường như có chút thương cảm.
Trong lòng ta thắt lại, dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn tan vỡ.
Cuối cùng không nhịn được mà đứng dậy đuổi theo, nói:
"Mẫu thân năm nay vẫn đem hết đào cho trưởng tỷ, Dương gia ca ca cũng gửi đến năm quả cho nàng ấy."
Lục Giang Tiện vừa đi vừa tùy ý đáp lời ta.
"Ừ, biết rồi."
"Oản Oản, trong viện trưởng tỷ nàng có trồng cây ngân hạnh, nàng không ngửi được mùi đó, thì đừng đi theo nữa."
Nghe thấy lời này, trong lòng ta lại dấy lên một chút hy vọng.
Trưởng tỷ thích ngân hạnh.
Ta lại cứ ngửi thấy là tức ngựk khó thở, ho không dứt.
Chuyện này chỉ có chàng là nhớ.
Nghĩ đến đây.
Ta nhìn bóng lưng chàng, cuối cùng tủi thân nói:
"Lục Giang Tiện, vì sao lần nào chàng cũng đem hết kim đào cho trưởng tỷ?"
"Chẳng lẽ ta không xứng được ăn một quả đào tươi sao?"
Nghe vậy, bước chân Lục Giang Tiện khựng lại, xoay người lại.
Chàng nhìn ta, giọng điệu tâm tình khuyên bảo:
"Oản Oản, trưởng tỷ của nàng thân mình yếu ớt, chúng ta nhường nhịn nàng ấy một chút cũng là lẽ đương nhiên, đừng tranh giành với nàng ấy."
"Nàng phải rộng lượng, như vậy sau này mới có phong thái của một chủ mẫu gia đình."
Rộng lượng.
Khiêm nhường.
Phong thái.
Lại là những lời lẽ này...
Ta hoàn toàn thất vọng, xoay người bỏ đi.
Chàng cũng không đuổi theo.
04
Trở lại trong viện.
Ta nhìn mảnh đất trống trải trước mắt.
Lòng càng thêm u uất.
Trưởng tỷ thích ngân hạnh, ta thích quế hoa.
Viện của ta và nàng ấy cách nhau một nam một bắc, rõ ràng cách xa nhau vạn dặm.
Nhưng trưởng tỷ gh/ét mùi quế hoa, nói ngửi thấy là buồn nôn.
Mẫu thân liền kiên quyết không cho ta trồng.
Mà ta dị ứng với phấn hoa ngân hạnh, trong nhà lại chẳng ai quan tâm.
Trưởng tỷ thích, cha mẹ liền vì nàng ấy mà trồng mấy cây trong viện.
Ta từng phản kháng.
Trưởng tỷ lập tức tỏ vẻ tủi thân.
Mẫu thân liền mặt nặng mày nhẹ m/ắng ta:
"Hai viện cách xa như thế, Bảo Nhi trồng mấy cây ngân hạnh thì vướng víu gì đến nàng?"
"Không thích thì nàng có thể dọn ra ngoài."
Ta lặng người.
Lần này qua lần khác nhận rõ sự thật là cha mẹ không thương ta.
Đáng lẽ ta phải hiểu từ sớm.
Trưởng tỷ tên Bảo Nguyệt, là cái tên được họ trân trọng.
Đến chùa nhờ đại sư tính toán mới có được cái tên hay.
Ta tên Tống Oản.
Nghe bà vú già trong phủ kể lại.
Đây là do tổ phụ đặt.
Khi đó ta sinh ra đã lâu mà vẫn chưa có tên.
Cha mẹ chỉ mải mê chăm sóc trưởng tỷ, không có thời gian để ý đến ta.