“Hỏng rồi hỏng rồi!
“Hình như lại cho nhiều muối quá!”
Tôi bước vào bếp, thấy Chu Thừa Dữ đang bưng nồi bò hầm cà chua, đeo tạp dề, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Thấy tôi về, anh lập tức múc ra một bát nhỏ.
“Lần này anh làm đúng theo hướng dẫn rồi đấy, không đến mức lại thành vũ khí sinh học nữa chứ?”
Tôi nhận lấy thìa, nếm thử một miếng, cố tình nhíu mày.
Chu Thừa Dữ lập tức trở nên căng thẳng.
Tôi nhịn một lúc rồi cuối cùng cũng bật cười.
“Trêu anh thôi, vị ngon lắm.”
Anh thở phào nhẹ nhõm, tự nhiên xắn tay áo lên, vẻ đắc ý.
“Đã bảo mà, anh là thiên tài.”
“Đừng có mà vừa mới được khen đã lên mặt nhé.”
Tiếng cười vang lên, trong bếp bốc lên làn hơi nóng hổi.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn dần lặn xuống phía sau những dãy nhà xa xa.
Chỉ là một buổi chiều tà bình thường không thể bình thường hơn.
Cũng giống như vô số buổi sớm tối sau này.
Ngoại truyện
Trong trung tâm thương mại rất đông người.
Ôn Dĩ Ninh đang mải chọn trang sức phía trước, Thẩm Tịch Xuyên xách túi m/ua sắm, đứng bên lan can tầng hai nghe điện thoại.
“Hợp đồng bên châu Phi đã ký xong rồi.” Đầu dây bên kia, giọng Tống Trì có chút mệt mỏi, “Cuối tháng cứ gửi thiết bị sang là được.”
“Ừ.”
Thẩm Tịch Xuyên đáp một tiếng, ánh mắt lơ đãng quét xuống tầng dưới.
Bỗng nhiên khựng lại.
Tại sảnh chính tầng dưới, Hứa Lâm An đang đứng cùng một người đàn ông.
Không biết hai người nói gì đó, người đàn ông nhíu mày, cô cũng sa sầm mặt mũi, quay người bước đi.
Người đàn ông đứng tại chỗ một lúc, không đuổi theo.
Thẩm Tịch Xuyên nhướng mày.
“Thấy một người quen.”
Đầu dây bên kia không có phản ứng gì.
“Hứa Lâm An, hình như đang cãi nhau với bạn trai.” Anh nói.
Gần như ngay lập tức, đầu dây bên kia im bặt.
Vài giây sau, Tống Trì mới lên tiếng.
“... Ở đâu?”
Thẩm Tịch Xuyên cúi đầu nhìn một cái.
“Hoa Mậu.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng chìa khóa va chạm, rất vội vã.
Thẩm Tịch Xuyên bật cười.
“Cậu thực sự định qua đó à?”
Không có câu trả lời, chỉ có tiếng bước chân ngày càng nhanh.
Thẩm Tịch Xuyên dựa vào lan can, nhìn xuống tầng dưới.
“Lão gia không phải vừa mới thả cậu từ châu Phi về sao?
“Mới về nước được ít lâu, cậu đã ngày nào cũng chạy đến dưới lầu nhà Hứa Lâm An rồi. Phó Thi Nguyệt vì chuyện này mà gọi điện thẳng cho lão gia, không phải cậu mới yên ổn được ba tháng sao?
“Giờ lại không nhịn được nữa à?
“Thực sự không sợ lão gia nổi gi/ận, lại ném cậu sang đó phơi nắng thêm nửa năm nữa à?”
Tống Trì vẫn không nói gì, chỉ có tiếng mở khóa xe hơi vang lên trong điện thoại.
Thẩm Tịch Xuyên nghe mà thấy phiền, giọng điệu xen lẫn vài phần mỉa mai.
“Nếu thực sự không buông bỏ được, chi bằng dùng lại mấy chiêu cũ rích của cậu đi.
“Phó Thi Nguyệt chẳng phải vẫn luôn muốn quay lại với cậu sao. Cậu đồng ý với cô ta, rồi cố tình để Hứa Lâm An nhìn thấy.
“Trước đây cậu chẳng phải làm thế sao?”
Anh cười lạnh một tiếng.
“Biết đâu làm lại trò cũ, lại thực sự kích động được người ta quay về.”
Thẩm Tịch Xuyên rõ ràng là đang châm chọc, nhưng Tống Trì lại im lặng vài giây, như thể thực sự đã cân nhắc phương án này.
“Không được, cậu không hiểu cô ấy đâu.”
Thẩm Tịch Xuyên nhướng mày, “Tôi chỉ nói đùa thôi, cậu còn cân nhắc thật à?”
Tống Trì khởi động xe, tiếng động cơ gầm rú trầm đục.
“Chiêu nào có thể nghĩ ra tôi đều đã nghĩ cả rồi, nhưng không chiêu nào dám dùng.
“Nếu tôi thực sự dám làm thế, cả đời này cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa.”
Thẩm Tịch Xuyên bật cười thành tiếng.
“Cậu hiểu cô ấy thật đấy, thế mà chẳng phải vẫn làm hỏng chuyện rồi sao?”
Anh dừng lại một chút, bồi thêm một nhát.
“Hơn nữa nói câu khó nghe nhé.
“Dù cô ấy có đồng ý, lão gia nhà cậu cũng không đời nào chấp nhận.
“Hai người sớm đã không còn khả năng rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Lâu sau đó, Thẩm Tịch Xuyên mới nghe thấy tiếng anh cười khẽ, rất mệt mỏi.
“Thì cứ phải thử mới biết chứ.”
Thẩm Tịch Xuyên thực sự không muốn lằng nhằng với anh nữa, m/ắng vài câu rồi cúp máy, quay người đi tìm vợ.
Trong tai nghe tĩnh lặng hồi lâu, Tống Trì ngồi trong xe, lẩm bẩm một mình.
“Không còn khả năng thì thôi vậy.
“Có tệ hơn nữa thì cũng chẳng bằng hiện tại.”
Phía trước vừa hay đèn đỏ, Tống Trì chậm rãi đạp phanh.
Qua lớp kính chắn gió, anh đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy từ xa.
Anh nhìn cô, rất lâu không rời mắt.
H/ận anh cũng được.
Chỉ cần đừng quên anh hoàn toàn là được.
Đèn xanh bật sáng.
Anh lái xe tới gần, hạ cửa kính xuống, trưng ra nụ cười đáng gh/ét đó, hướng về phía cô:
“Chậc chậc chậc!”