Có lời đồn rằng mông trái của đại đệ tử Vô Tình Tông có bảy nốt ruồi đen.
Chợ đen treo thưởng hậu hĩnh để x/ác minh thật giả.
Vì muốn ki/ếm tiền chữa b/ệnh cho phu quân ốm yếu.
Ta giả trai, ứng tuyển làm gã thợ kỳ lưng trong nhà tắm nam của Vô Tình Tông.
Sau hai tháng nhẫn nhục chịu đựng kỳ lưng cho người khác.
Cuối cùng ta cũng đợi được vị đại đệ tử trong truyền thuyết.
Ta không kìm lòng được, lén lút đi xem.
Y đang mặc y phục chỉnh tề, hầu hạ sư tôn xông hơi.
Lại lén đi xem.
Y đang cung kính kỳ lưng cho sư tôn.
Lại lén đi xem...
Khoan đã.
Tại sao vị sư tôn này lại giống hệt phu quân của ta như đúc?
01
Ta sắp xuống núi đi làm thuê rồi.
Trước khi đi, ta lưu luyến không rời chia tay với Thẩm Trì:
"Phu quân, ta đi ki/ếm món tiền lớn đây."
"Chàng nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, đợi ta trở về."
Thẩm Trì khoác chiếc áo đơn, đứng ở cửa.
Gió thổi tới, chàng hơi loạng choạng, mệt mỏi nâng mắt nhìn: "Chỉ với nàng? Có thể đi đâu ki/ếm món tiền lớn?"
Ta đ/au lòng kéo ch/ặt áo cho chàng: "Vẫn chưa nghĩ ra."
Thực ra đã nghĩ ra rồi.
Nhưng không dám nói với chàng.
Chợ đen có treo một món tiền thưởng.
Ba mươi lạng vàng.
Đi x/ác nhận xem trên mông trái của Ứng Ninh, đại đệ tử Vô Tình Tông, rốt cuộc có mấy nốt ruồi.
Mặc dù hơi thất đức.
Nhưng không còn cách nào khác.
Làm xong vụ này, tiền th/uốc thang nửa năm của Thẩm Trì đều có đủ.
Chỉ cần nghĩ đến đại nghiệp sắp thực hiện.
Ta liền phấn khích đến mức bụng dưới... mặt nóng bừng lên.
Ánh mắt Thẩm Trì rơi trên mặt ta.
Chàng chợt cười lạnh một tiếng: "Ta có hai món pháp bảo gia truyền đây, nàng mang theo đi."
Cảm động quá.
Phu quân thường ngày vẫn lạnh nhạt với ta.
Không ngờ vào thời khắc then chốt, lại quan tâm ta đến vậy.
Ta thụ sủng nhược kinh: "Chúng... có thể bảo vệ ta bình an?"
Thẩm Trì lạnh lùng nói: "Không, là để đảm bảo nàng không làm bậy ở bên ngoài."
Một món pháp bảo là Dị Hình Đan.
Ta nuốt vào, biến thành một gã đại hán vai u th!t bắp, cao tám thước.
Thẩm Trì nhìn trái nhìn phải, vô cùng hài lòng:
"Ta không tin có kẻ nào khẩu vị nặng đến thế."
Một món pháp bảo khác là một chiếc vòng tay.
Thẩm Trì đích thân đeo cho ta, thắt nút ch*t: "Ba tháng sau, nếu nàng không trở về, ta sẽ thông qua vòng tay mà tìm được nàng."
"Nếu đến lúc đó, nàng đang ở trên giường của người đàn ông khác..."
Chàng khẽ ho một tiếng, mỉm cười: "Nàng ch*t chắc rồi, nương tử."
02
Ta rất đ/au lòng.
Trong lòng phu quân, danh tiếng của ta luôn tệ hại đến vậy.
Những năm qua, để m/ua th/uốc chữa b/ệnh cho Thẩm Trì.
Ta từng b/án th/uốc Kim Thương Bất Đảo ở Nam Phong Quán.
Cũng từng b/án nước tăng lực tỉnh táo ở Quốc Tử Giám.
Ở những nơi đó, đàn ông quả thực nhiều hơn chút.
Đôi khi vì xã giao.
Khó tránh khỏi việc phải giả ý lấy lòng, diễn kịch với họ.
Nhưng tất cả những gì ta làm, đều là vì muốn cho Thẩm Trì một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tại sao chàng không thể thấu hiểu một chút chứ?
Ta buồn bã đi suốt hai ngày hai đêm.
Cuối cùng cũng đến dưới chân núi Vô Tình Tông.
Nhìn thấy tờ thông báo tuyển thợ kỳ lưng của nhà tắm nam.
Trước mắt ta sáng rực lên.
Đệ tử Vô Tình Tông tu luyện tiên thuật, bình thường không cần tắm rửa.
Nhưng họ ngày thường luyện đan, luôn dính bụi hương.
Pháp thuật thông thường không rửa sạch được, chỉ có thể dựa vào sức người kỳ cọ mạnh tay.
Nếu vị đại đệ tử kia cũng đến kỳ lưng...
Chẳng phải ta vừa hay có thể nhân cơ hội xem xem, mông trái của y rốt cuộc có bảy nốt ruồi hay không?
Nhờ Thẩm Trì biến ta thành đàn ông.
Ta thuận lợi trở thành thợ kỳ lưng trong nhà tắm nam.
Lương cơ bản mười lạng bạc một tháng, bao ăn ở.
Kỳ cho một người còn có thêm ba mươi văn tiền hoa hồng.
Ta là một người phụ nữ khỏe mạnh, có sức lực.
Ngày nào cũng kỳ cho đám thiếu niên da th!t non nớt kia đến mức hai chân bủn rủn, ánh mắt đờ đẫn.
Chúng chịu không nổi, khóc lóc c/ầu x/in ta nhẹ tay chút.
Ta vùi đầu làm việc, quất mạnh: "Ngoan nào, lần đầu tiên đều đ/au cả."
"Dần dần, ngươi sẽ yêu cảm giác này thôi."
Công không phụ người có lòng.
Ta nổi danh khắp nơi.
Người xếp hàng đến kỳ lưng mỗi ngày một đông.
Cuối cùng cũng có một ngày.
Ta đã đợi được người trong mộng.
Trong phòng xông hơi.
Thiếu niên mày mắt cung kính, y quan chỉnh tề ngồi vận công.
Một nốt ruồi đen ở sống mũi, đúng là đại đệ tử Ứng Ninh.
Người bên cạnh y cũng đang vận công.
Khói hơi mịt m/ù, ta không nhìn rõ mặt hắn.
Chỉ nghe đệ tử nói, đây là sư tôn Vô Tình Tông, đóa hoa cao lãnh không gần nhân tình nhất.
Họ thì thầm to nhỏ:
"Sư tôn phong ấn Cùng Kỳ từ năm ngoái, nguyên khí tổn hại, nên vẫn luôn dưỡng thương ở hành cung Thiên Sơn..."
"Nếu không phải suối nước nóng ở hành cung đột nhiên n/ổ tung, sao sư tôn lại hạ mình đến đây tắm rửa?"
Hơi nóng tan hết.
Ứng Ninh cúi đầu, cung kính đứng dậy.
Trước mặt y, là một khuôn mặt vô cùng lạnh lùng--
Nụ cười trên mặt ta đột nhiên cứng đờ.
Vị sư tôn trong truyền thuyết này...
Tại sao lại giống hệt phu quân ốm yếu của ta như đúc?
03
Trên lưng Thẩm Trì có vài vết s/ẹo màu th!t.
Trước kia lúc tắm chung, ta từng hỏi qua.
Chàng thần sắc lạnh nhạt: "Thuở nhỏ gửi người dưới mái hiên, bị người ta đá/nh đ/ập, để lại đấy."
"Kẻ không có linh căn như ta, tự nhiên chẳng ai coi trọng."
Cha mẹ Thẩm Trì là người tu tiên, nhưng chàng không chỉ không có linh căn, mà từ nhỏ còn ốm yếu.
Chàng sinh ra đã bị vứt bỏ, phiêu bạt khắp nơi, chịu rất nhiều khổ cực.
Ta đ/au lòng vô cùng, ôm ch/ặt lấy chàng: "Sau này ta tuyệt đối sẽ không để ai b/ắt n/ạt chàng."
Nhưng bây giờ.
Thẩm Trì đôi mắt rủ xuống, nhìn lọ th/uốc Ứng Ninh đưa tới, thần sắc kh/inh khỉnh:
"Chẳng qua bị con Cùng Kỳ cào mấy cái, cần gì dùng th/uốc? Đợi ta trở về, để nương tử nhà ta xoa bóp cho là được..."
Chàng dường như nhận ra điều gì, ánh mắt trầm xuống, mím ch/ặt môi.
Ứng Ninh nhíu mày: "Linh mạch của sư tôn đã tu bổ xong, sao còn phải trở về?"
"Chẳng lẽ... người đã yêu người phụ nữ đó rồi?"
Không khí im lặng một hồi lâu.
"Tuyệt đối không có chuyện đó."
Thẩm Trì lạnh lùng nói: "Chẳng qua lấy nàng làm một vị sinh dược, củng cố nguyên khí mà thôi."
"Đợi lần này nàng trở về, bản tôn sẽ nói rõ chân tướng với nàng, đường ai nấy đi."
Ta ngẩn ngơ nghe.
Từ những lời vụn vặt của họ, chắp vá ra chân tướng.
Sau khi Thẩm Trì phong ấn Cùng Kỳ, linh mạch tổn hại, khó mà lành lại.
Những năm qua chàng một lòng tu luyện, vô dục vô cầu, dẫn đến linh khí quá đỗi thuần khiết, cần bổ sung thêm chút trọc khí.
Cách nhanh nhất, chính là tìm một phàm nhân, cùng song tu.
Phàm nhân tham sân si mạn nghi, trọc khí nặng nhất.
Mà ta, chính là người được chọn đó.