Kỷ Thanh Hòa không nhìn cô ta. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào tôi, hốc mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ m/áu.
“Tinh Lê… em và Lộ Ngâm Phong liên kết với nhau để lừa anh, đúng không?”
“Chỉ vì hôm qua anh thất hứa nên em gi/ận. Em bảo anh ta phối hợp diễn kịch cho anh xem, đúng không?”
Hắn nghiêng người về phía trước một chút, giọng hạ thấp xuống, giống như đang tự thuyết phục chính mình hơn.
“Em yêu anh nhiều như vậy. Không thể nào gả cho anh ta được.”
“Thật đấy.”
Tôi giơ tay trái lên, chiếc nhẫn phản chiếu ánh sáng lấp lánh trong làn hơi nước của nồi lẩu.
“Hôm qua ở cục dân chính, chẳng phải chính anh bảo anh ấy đi sao?”
“…Anh bảo anh ta đi?”
Biểu cảm của hắn càng thêm vỡ vụn.
Hắn quay đầu nhìn Lộ Ngâm Phong.
“Tao mẹ nó bảo mày đi dỗ vợ tao-- mày mẹ nó lại dỗ người ta vào cục dân chính à?”
Lộ Ngâm Phong đón lấy ánh mắt hắn, không lùi bước.
“Tao thích cô ấy năm năm rồi. Mày nghĩ tao sẽ bỏ lỡ cơ hội này sao?”
“Một ngàn tệ mày chuyển hôm qua, coi như tiền mừng cưới rồi.”
Bình luận:
【Một ngàn tệ! Tiền mừng cưới đấy!】
【Kỷ Thanh Hòa ơi là Kỷ Thanh Hòa! Việc hối h/ận nhất đời anh có lẽ chính là thất hứa vụ đăng ký kết hôn rồi!】
【Câu “tiền mừng cưới” của Lộ Ngâm Phong thực sự là sát thương chí mạng!】
Sắc mặt Kỷ Thanh Hòa lại tái nhợt thêm một tầng.
Hắn há miệng, môi r/un r/ẩy, một giọt nước mắt rơi thẳng xuống mặt bàn.
“Lộ Ngâm Phong… mày giỏi lắm.”
Hắn nói câu này bằng một nụ cười.
Nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc, nước mắt cứ thế chảy dài xuống cằm.
Lộ Ngâm Phong nắm tay tôi đứng dậy.
“Bữa cơm này xem ra không ăn tiếp được nữa rồi. Tôi đã thanh toán rồi, hai người cứ từ từ ăn.”
Anh nghiêng đầu liếc nhìn Kỷ Thanh Hòa.
“Tôi cùng vợ tôi về trước đây.”
Hai chữ “vợ tôi” được anh nhấn mạnh rất rõ ràng.
Nói xong anh nắm tay tôi bước ra ngoài.
Tay tôi bị anh nắm rất ch/ặt, lòng bàn tay áp sát vào nhau, cạnh nhẫn cọ vào kẽ ngón tay đang đan xen.
Khi đi tới cửa phòng riêng, phía sau vang lên một tiếng loảng xoảng.
Chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan.
Sau đó là tiếng ghế bị đ/á đổ.
Cả tôi và Lộ Ngâm Phong đều không quay đầu lại.
13
Anh kéo tôi đi qua sảnh lớn, qua đám đông đang đợi bàn, mùi dầu bò của nồi lẩu từ đậm đặc dần nhạt đi, cuối cùng bị gió đêm thổi tan.
Đến cạnh xe anh mới buông tay tôi ra.
Bình luận:
【Lộ Ngâm Phong, lòng bàn tay anh toàn mồ hôi kìa!】
【Lúc nãy anh ấy nói “tôi cùng vợ tôi”, giọng anh ấy run lên, cậu có nghe thấy không?】
【Năm năm rồi, hôm nay cuối cùng anh ấy cũng nói ra được trước mặt Kỷ Thanh Hòa rồi.】
Anh mở cửa xe cho tôi ngồi vào.
Anh vòng sang ghế lái, ngồi vào rồi không vội khởi động xe.
“Vừa nãy… câu đó, có phải anh không nên nói trước mặt cậu ta không?”
“Câu nào?”
“Câu em là vợ anh.”
“Sớm muộn gì cũng phải nói thôi.”
Anh nhìn tôi, mỉm cười rồi khởi động xe.
Sau khi lái xe ra khỏi con phố có quán lẩu, lúc dừng đèn đỏ, anh đột nhiên vươn tay, lấy tay trái của tôi từ trên đầu gối xuống rồi nắm lấy.
“Lộ Ngâm Phong.”
“Hửm?”
“Anh vừa nói, anh thích em năm năm rồi.”
Bàn tay đang nắm ngón tay tôi khựng lại.
“Ừ.”
“Vậy anh bắt đầu từ khi nào?”
“Năm nhất.”
“…Năm nhất? Chúng ta quen nhau từ năm nhất sao?”
“Em không quen anh. Lúc quân sự em đứng trước anh, buộc tóc đuôi ngựa, bị ch/áy nắng bong da rồi mà vẫn nói với người bên cạnh là không sao.”
Tôi nhíu mày, hoàn toàn không có ấn tượng gì.
“Hôm đó em làm rơi dây buộc tóc, anh nhặt được. Sau đó em đổi sang dây chun đen, anh cũng không trả lại nữa.”
“…”
Bình luận:
【Một sợi dây buộc tóc mà anh ấy giữ suốt năm năm sao??】
【Lộ Ngâm Phong, anh… anh rốt cuộc thích cô ấy đến mức nào vậy!】
“Rồi sao nữa?”
“Rồi em được Kỷ Thanh Hòa tỏ tình. Em đồng ý.”
“Vậy nên anh…”
“Ừ. Thế là không tiến thêm bước nào nữa.”
“Vậy sao anh cứ hay xuất hiện bên cạnh em thế?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi một cái, rồi lại quay sang nhìn đường.
“Em nghĩ xem?”
Bình luận:
【Em nghĩ xem!! Ba chữ này aaaaaa】
【Lộ Ngâm Phong: Không thì sao tao phải nhịn buồn nôn để làm anh em với Kỷ Thanh Hòa suốt năm năm chứ.】
“Vậy hôm qua… lúc em kéo anh đi đăng ký kết hôn, trong lòng anh nghĩ gì?”
Anh nắm vô lăng im lặng một lúc.
“Nghĩ rằng, cuối cùng mình cũng đợi được ngày này. Dù là để chọc tức Kỷ Thanh Hòa cũng cam lòng.”
Tôi ngồi ghế phụ, nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của anh.
Ánh đèn đường lần lượt lướt qua mặt anh, biểu cảm của anh không thay đổi gì, nhưng bàn tay đang nắm tay phải của anh, tôi có thể cảm nhận được-- lòng bàn tay anh lại đang đổ mồ hôi.
“Lộ Ngâm Phong.”
“Hửm?”
“Em thích anh.”
14
Bàn tay anh run lên bần bật, tốc độ xe cũng chao đảo một chút rồi mới ổn định lại.
“…Em đừng nói câu này lúc anh đang lái xe.”
“Sao vậy?”
“Sẽ xảy ra chuyện đấy.”
“Ồ.”
Anh không đáp lại.
Nhưng tôi thấy tai anh đỏ bừng hết cả lên, đỏ từ vành tai đến tận chân tóc, ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng đỏ.
Bình luận:
【Aaaa! Thẩm Tinh Lê cuối cùng cũng tỏ tình rồi!】
【Lộ Ngâm Phong đợi câu “em thích anh” này suốt năm năm rồi!!!】
【Thẩm Tinh Lê, em giỏi lắm, dám nói thích anh ấy lúc đang lái xe, tối nay anh ấy đừng hòng ngủ nhé!】
Xe chạy đến cửa khu chung cư rồi dừng lại.
Anh tắt máy, không vội xuống xe.
Ngồi tĩnh tâm hai giây, anh quay người nhìn tôi.
“Câu em vừa nói, nói lại lần nữa xem.”
“Câu nào?”
“…Em biết câu nào mà.”
Tôi không nói gì.
Trong xe rất tối, ánh đèn đường xiên vào qua cửa sổ xe, nửa mặt anh trong ánh sáng, nửa mặt trong bóng tối.
Đôi môi mím nhẹ, như thể ngay cả hơi thở cũng nhẹ nhàng đi để chờ đợi tôi.
Tôi tháo dây an toàn, nhoài người qua.
Hôn anh.
Khi môi chạm môi, cả người anh cứng đờ trong chốc lát.
Sau đó bàn tay đang đặt trên vô lăng nhấc lên, áp vào sau gáy tôi.
Đôi môi anh lạnh, nhưng sau khi chạm nhau hai giây thì ấm dần lên.
Tôi không cử động. Anh cũng không cử động.
Cứ dựa sát vào nhau như thế.
Khoảng ba giây sau, anh tách ra một chút, chóp mũi cọ vào chóp mũi tôi.
“Vừa nãy… em hôn là hôn vào môi đấy.”
“Ừ.”
Đôi mắt anh sáng rực trong bóng tối, một chút thôi, nhưng tôi đã thấy.
Bình luận:
【Aaaaa cuối cùng cũng hôn nhau rồi!!!!】
【Năm năm rồi, nụ hôn đầu nhỉ? Chắc hẳn là nụ hôn đầu nhỉ?】
Anh lại áp sát vào.
Lần này là anh chủ động.
Rất nhẹ, khi đôi môi áp vào mang theo chút dò xét, dừng lại một nhịp, rồi lại ấn mạnh hơn một chút.
Bàn tay anh đặt sau gáy tôi cuối cùng cũng dùng lực, kéo tôi về phía anh một tấc.
Tôi không né.
Anh hôn một lúc lâu mới buông ra, hơi thở gấp gáp hơn tôi.
Trong xe rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng người chạy xe điện đi ngang qua bên ngoài.