Nó hẹn bạn đến nhà chơi từ bao giờ thế?
Chưa kịp để tôi tiêu hóa hết tin này, Khương Nhu Nhu đã lạch bạch chạy tới, ôm chầm lấy đùi chú của Thanh Thanh, đầy kiêu hãnh giới thiệu với tôi: "Mẹ ơi! Đây là chú của Thanh Thanh! Chú ấy là người đẹp trai nhất trong số các ông bố, ông chú ở trường mẫu giáo của con! Con hỏi chú ấy rồi, chú ấy bảo sẵn sàng làm bố của con!"
Tôi: "..."
20
Khung chat:
【Nhu Nhu, hiệu suất này cao quá rồi đấy! Nói đổi bố là đổi bố ngay, hôm trước vừa nói muốn tìm bố mới, hôm sau người ta đã đến tận cửa rồi!】
【Ông chú này đúng là đẹp trai thật! Ôn nhu hiền lành, chẳng thua kém gì Lục Tư Thần!】
【Khoan đã... vậy ra lần trước nó mượn điện thoại của người qua đường Giáp không phải để đặt kem? Mà là lén kết bạn WeChat với chú của Thanh Thanh sao???】
【Năng lực làm việc của một đứa trẻ bốn tuổi đã ngh/iền n/át phần lớn người trưởng thành rồi.】
Tôi hoàn h/ồn lại, mặt nóng bừng lên, vội vàng gỡ Khương Nhu Nhu ra khỏi chân người ta, ngại ngùng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
"Trẻ con nói bậy đấy, anh đừng để tâm..."
Chú của Thanh Thanh không những không gi/ận mà còn cười: "Tôi nghe Nhu Nhu kể rồi, cháu nó bảo bố không còn nữa, nên luôn ngưỡng m/ộ người khác có bố. Thực ra trước đây tôi đã gặp cô vài lần ở cổng trường, lần nào cũng thấy cô một mình đến đón cháu..."
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Lục Tư Thần xuất hiện ở đó, ánh mắt thoáng vẻ hoảng lo/ạn, rồi anh nở một nụ cười.
"Lệnh Vi, nhà có khách mà sao không bảo anh một tiếng?"
Tôi: "...???"
Chú của Thanh Thanh lịch sự hơi gật đầu: "Chào anh, xin hỏi anh là?"
Lục Tư Thần bước lên một bước, đứng sát bên cạnh tôi.
"Tôi là bố của Khương Nhu Nhu, cũng là... của Lệnh Vi."
Anh cố tình ngập ngừng một chút, không nói hết câu.
Nụ cười trên mặt chú của Thanh Thanh lập tức cứng đờ, anh ta vẫy tay gọi cô cháu gái đang mải chia sẻ dâu tây với Nhu Nhu, rồi gượng cười: "Cái đó... Thanh Thanh, chúng ta phải về làm bài tập rồi."
"Nhưng cháu mới đến mà..."
Thanh Thanh còn chưa nói hết đã bị chú bế thốc lên, vội vã bỏ chạy vào thang máy.
21
Sau khi cửa đóng lại, tôi quay sang nhìn Lục Tư Thần: "Sao anh biết tôi ở đây?"
Anh không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra, mở phần tin nhắn bạn bè.
Trên màn hình, Khương Nhu Nhu không biết từ lúc nào đã đăng một đoạn video, quay cảnh tôi và chú của Thanh Thanh đứng ở cửa nói chuyện, kèm dòng trạng thái: "Đây là bố mới của con, đây là em gái của con."
Bên dưới còn đính kèm cả định vị.
Tôi hít một hơi lạnh, chậm rãi quay đầu lại.
Khương Nhu Nhu đang cuộn mình trên sofa gặm sô-cô-la, cảm nhận được ánh mắt của tôi, nó ngơ ngác hỏi: "Bố, sao bố lại đến đây?"
Lục Tư Thần nheo mắt, ánh nhìn trầm xuống rơi trên người nó.
"Khương Nhu Nhu, con tự tìm cho mình một ông bố mới à?"
Khương Nhu Nhu nhét sô-cô-la vào miệng, ưỡn bộ ngựk nhỏ: "Bố có thể tìm con mới cho mình, tại sao con không thể tìm bố mới cho mình!"
Vừa dứt lời, cái miệng nhỏ của nó há ra, "phù" một tiếng phun ra một tia lửa, lao thẳng về phía Lục Tư Thần.
Lục Tư Thần không hề chớp mắt, tay phải nhấc lên, năm ngón tay khẽ khép lại, tia lửa đó liền tắt ngấm trong lòng bàn tay anh.
"Bố tìm con mới lúc nào?"
"Bố có mà!"
Khương Nhu Nhu tức đến đỏ cả mặt, ngón tay nhỏ chỉ vào mũi Lục Tư Thần, giọng đầy tủi thân.
"Bố gọi điện thoại trong phòng làm việc, con nghe thấy rồi! Bố nói chuyện đứa bé con đã biết rồi!"
Tôi ngẩn người.
"Bố tưởng con không hiểu à? Bố sinh đứa khác ở bên ngoài! Nó biết bay hơn con! Giỏi hơn con! Bố không cần con nữa!"
Nó càng nói càng tức, viền mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố nhịn không để nước mắt rơi xuống.
Ngựk tôi thắt lại: "Lục tiên sinh, Nhu Nhu nói không sai. Nếu anh đã có dự định khác, chúng tôi tiếp tục ở lại nhà anh quả thực không phù hợp."
"Tôi không có đứa con nào khác. Tôi có con của mình rồi, tôi cần con của người khác làm gì?"
Lục Tư Thần vội vàng giải thích.
"Vậy còn Khương Vân Thư thì sao?"
Anh như chợt hiểu ra điều gì đó.
Anh đưa tay bịt tai Khương Nhu Nhu lại, rồi mới ngước mắt nhìn tôi, giải thích.
"Khương Vân Thư là Khương Vân Thư. Tôi và cô ta chưa bao giờ có qu/an h/ệ gì cả."
22
Tôi mím môi, không đáp lời.
"Năm năm trước, tôi cứ ngỡ người ở cùng tôi đêm đó là cô ấy. Vì vậy tôi luôn áy náy với cô ấy, trăm bề nhường nhịn, cô ấy yêu cầu gì tôi cũng đồng ý, cô ấy muốn m/ua gì tôi cũng m/ua. Tôi cứ tưởng... đó là n/ợ cô ấy."
"Nhưng sau khi cô dẫn Nhu Nhu về, tôi mới biết. Tôi nhận nhầm người."
Đầu ngón tay tôi khẽ run.
"Cô ta vì cãi nhau với Trình Vọng Châu nên nói năng hồ đồ, bảo đứa bé trong bụng là của tôi."
Giọng Lục Tư Thần lạnh đi vài phần.
"Tôi chạy đến đó là để làm rõ chuyện này ngay tại chỗ. Tôi không muốn cô ấy dùng chuyện này để ảnh hưởng đến cô và Nhu Nhu."
Tôi phải mất một lúc mới thốt nên lời: "Vậy... hôm hoạt động ở trường mẫu giáo của Nhu Nhu..."
"Hôm đó cô ấy gọi điện cho tôi, bảo lăn từ trên lầu xuống, đ/au bụng dữ dội. Trong nhà lại không có ai."
"Hồi nhỏ tôi suýt bị làm th!t ở chợ, chính cha mẹ cô ấy đã m/ua tôi về, mặc dù họ m/ua tôi là để hầm canh, nhưng dù sao cũng đã c/ứu mạng tôi một lần. Tôi đã gọi cấp c/ứu đưa cô ấy đến b/ệnh viện."
"Sau đó tôi đi lấy một thứ đồ nên mới bị chậm trễ."
"Chuyện này là tôi sai."
Anh cúi đầu nhìn Khương Nhu Nhu đang bị bịt tai, vẫn còn đang gi/ận dỗi trừng mắt nhìn mình, đầy hối lỗi nói.
"Là tôi khiến Nhu Nhu thất vọng rồi."
Sau đó anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp.
Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn.
Khung chat:
【Đây chẳng phải là bức ảnh chiếc nhẫn mà nữ chính gửi cho anh ta vài ngày trước sao? Chiếc nhẫn mà nữ chính ám chỉ bảo anh ta m/ua cho cô ta đấy!】
【Hóa ra nam phụ m/ua cho người qua đường Giáp! Anh ta trăm bề nhường nhịn, tiêu tiền như nước cho nữ chính, tất cả đều là vì nhận nhầm người sao??? Nữ chính gh/ê t/ởm thật, chuyện mình làm hay không làm mà cũng không biết sao? Cô ta cố tình đấy chứ.】
【Chiêu này của nữ chính hơi gh/ê t/ởm rồi đấy... Vì cãi nhau với nam chính mà cố tình nói đứa bé trong bụng là của nam phụ? Đây chẳng phải là gây rắc rối cho nam phụ sao?】
Khương Nhu Nhu gạt tay Lục Tư Thần đang bịt tai nó ra, khuôn mặt nhỏ vẫn còn đang phồng lên.