Người ch*t rồi, ta phải làm sao đây?
Ta là người được người c/ứu về, người từng nói sẽ bảo vệ ta chu toàn.
Trong điện, mùi m/áu tanh nồng nặc khiến ta khó chịu.
Ta vội vã vén rèm bước vào.
Lý Ngọc nhắm mắt nằm trên giường, mặt không còn chút huyết sắc.
Như ngọn đèn sắp cạn dầu.
Chân ta bỗng chốc mềm nhũn, đầu óc trống rỗng.
Ngay sau đó, nỗi đ/au đớn âm ỉ cuồn cuộn trào dâng từ lồng ngựk, đ/au đến mức ta không thể thở nổi.
Khoảnh khắc này, trong đầu ta chỉ còn lại một ý nghĩ.
Ta không muốn Lý Ngọc ch*t, người ch*t đi ta sẽ rất đ/au lòng.
Là nỗi đ/au như bị khoét đi một miếng th!t trong tim, vĩnh viễn không thể lấp đầy.
Ta cắn ch/ặt môi để chuyển dời nỗi đ/au trong tim.
Cho đến khi thái y báo tin đ/ộc đã được giải, cần phải tĩnh dưỡng.
Trong điện bỗng chốc tĩnh lặng hẳn lại.
Ta muốn tiến lại gần để nhìn rõ khuôn mặt người, nhưng đứng lâu quá, chân tê dại đến mức không thể cử động.
Ta vùi mặt vào tay áo, nước mắt thấm ướt cổ tay áo.
"Lý Ngọc, c/ầu x/in người đừng ch*t."
Không biết đã qua bao lâu, ta nghe thấy giọng người.
"Nương nương sao lại ở đây?"
Ta cứng đờ người, nhìn thấy Lý Ngọc đã tỉnh lại.
"Ai gia," sau khi mở miệng ta mới nhận ra giọng mình khàn đặc khó nghe, "Ai gia thay Hoàng thượng đến thăm chưởng ấn."
Ánh mắt người dừng trên đôi mắt ta, giọng nói rất khẽ.
"Nương nương đã khóc."
Ta vội vã cúi đầu, dùng tay áo lau mặt.
"Ai gia không có."
Một lúc sau mới nghe thấy người khẽ thở dài.
"Nương nương, mắt sưng cả rồi."
Ánh mắt Lý Ngọc vẫn luôn dừng trên mặt ta, không hề dời đi.
Đáy mắt ẩn chứa vẻ thần sắc ta không sao hiểu thấu.
Ngọn nến nhảy nhót, ta né tránh ánh mắt dò xét của người.
"Nương nương không nên đến đây."
"Đêm đã khuya, người về đi thôi."
Ta gật đầu, vừa nhấc chân đã suýt ngã xuống đất.
Tay Lý Ngọc khẽ động, như muốn đỡ lấy, nhưng lại nhanh chóng rụt về.
Ta hít sâu một hơi, cố tình để người bên ngoài điện nghe rõ mồn một.
"Hoàng thượng lo lắng thương thế của chưởng ấn, đặc biệt dặn dò ai gia đến xem thử. Chưởng ấn là đống lương của xã tắc, lại có ơn dạy bảo với Hoàng thượng, xin hãy vạn lần bảo trọng thân mình."
Lý Ngọc khẽ cười một tiếng, trong mắt ẩn chứa vài phần tán thưởng.
"Nương nương nói chí phải, ta thay Hoàng thượng phân ưu, không ch*t được đâu."
Nghe thấy câu cuối cùng, khóe mắt ta lại nóng lên lần nữa.
08
Nửa tháng Lý Ngọc dưỡng thương, Triệu Triệt cứ cách một ngày lại đến Ty Lễ Giám thăm hỏi.
Ta không còn cách nào khác, đành phải đến Ty Lễ Giám đón người về.
Đi lại nhiều lần, số lần ta đến Ty Lễ Giám cũng dần tăng lên.
Có khi là đưa Triệu Triệt đi, có khi là thay Triệu Triệt hỏi thăm sắc mặt Lý Ngọc ra sao, vết thương còn đ/au không.
Ta tự răn mình rằng đây là sự quan tâm cần có đối với ân nhân c/ứu mạng.
Triệu Triệt ngồi trên ghế, kể lại thái phó đã dạy bài vở gì, kể hoa ở Từ Ninh cung đã nở ra sao.
Lý Ngọc tựa vào đầu giường, thỉnh thoảng đáp một câu, thỉnh thoảng lại giải đáp thắc mắc cho Triệu Triệt.
Ta nhìn hai người họ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Giống như cảnh sinh hoạt của những gia đình bách tính bình thường vậy.
Nghĩ thế, ta cũng không nhịn được thở dài trong lòng.
Hoàng thượng, Thái hậu, chưởng ấn, ba người ngồi cùng nhau trò chuyện,
Ngay cả tiền triều cũng chưa từng xuất hiện cảnh tượng này.
Thế nhưng nội tâm ta lại đang khẩn thiết mong chờ điều gì đó.
Ngày hôm nay, ta vẫn như thường lệ thay Triệu Triệt đến Ty Lễ Giám thăm Lý Ngọc.
Lý Ngọc đang tựa bên cửa sổ đọc sách.
Người chỉ khoác một chiếc áo mỏng, tóc xõa tung.
Ta đứng ở cửa nhìn một hồi lâu mới cất tiếng.
Lý Ngọc nhìn dáng vẻ bận rộn của ta, bỗng nói một câu.
"Nương nương làm thế này, sẽ khiến người ta bàn tán."
Tay ta khựng lại, suýt chút nữa làm đổ bát canh.
"Ta không bận tâm những lời bàn tán ấy, nhưng thanh danh của nương nương, không được phép có nửa vết nhơ."
Sau ngày hôm đó, ta không còn đến Ty Lễ Giám nữa.
Ta dồn hết tâm trí vào việc nghiên c/ứu bánh ngọt.
Thế nhưng nằm trên giường, mãi đến tận hừng đông mới chìm vào giấc ngủ m/ập mờ.
Trong mơ, ta đứng giữa một rừng hoa mai, cánh hoa bay lả tả rơi xuống.
Có một người từ sâu trong rừng bước ra.
Ta không nhìn rõ khuôn mặt người.
Người đi đến trước mặt ta, đưa tay ra, ta do dự hồi lâu rồi đặt tay mình vào tay người.
Ta muốn ngẩng đầu nhìn rõ mặt người.
Giấc mộng tan vỡ.
Cuối tháng bảy, Lý Ngọc đã có thể xuống giường đi lại.
Khi ta đi ngang qua Ngự thư phòng, nhìn thấy người đang nói chuyện với mấy vị đại thần.
Lý Ngọc mặc quan phục, ánh mắt sắc bén.
Người như cảm nhận được ánh nhìn của ta, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía ta.
Chỉ chạm mắt trong giây lát, chúng ta liền dời ánh nhìn đi.
Khi trở về Từ Ninh cung, ta thẫn thờ nhìn cây mai trong sân.
Hoa mai đã tàn từ lâu, nhưng mùa đông tới sẽ lại nở rộ.
Thế nhưng cành mai của riêng ta thì sao?
Khi nào mới chịu nở?
Có lẽ, vĩnh viễn sẽ không bao giờ nở nữa.
Trái tim ta không nghe lời mà vượt qua bức tường kia.
Còn ta, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ, mặc cho nó chạy càng lúc càng xa.
09
Sau khi tan học, Triệu Triệt không đến Ty Lễ Giám mà đưa cho ta một bản tấu chương.
Ta nhận lấy, liếc nhìn một cái, như rơi xuống hầm băng.
Trên tấu chương viết cha ta cư/ớp đoạt ruộng đất, bức tử tá điền, cư/ớp đoạt dân nữ, mỗi một tội danh đều có nhân chứng và danh mục rõ ràng.
"Bản tấu chương này là do Ngự sử đài dâng lên sáng nay."
Triệu Triệt nhìn ta, trong mắt có sự điềm tĩnh không phù hợp với tuổi tác.
"Mẫu hậu, trẫm muốn nghe người nói xem nên xử trí thế nào."
Ta nắm ch/ặt bản tấu chương, ánh mắt mông lung.
Nếu "xử lý công bằng", thì cha sẽ bị ch/ém đầu.
Nếu "nương tay một lần", những người bị ông ta hại ch*t sẽ ch*t một cách vô ích.
Ta nhớ lại hồi nhỏ, mỗi khi s/ay rư/ợu ông ta đều dùng nắm đ/ấm đá/nh ta, lúc mẹ b/ệnh nặng ông ta không chịu bỏ tiền m/ua th/uốc, khiến mẹ sống dở ch*t dở rồi qu/a đ/ời.
Ngày ta nhập cung, ông ta cầm tiền rồi quay lưng đi thẳng, không hề ngoảnh đầu lại.
Vậy mà ta vẫn không thể mở miệng nói ra một lời.
Khi đèn vừa thắp, Lý Ngọc đến.
Người liếc nhìn bản tấu chương đang mở trên bàn, rồi ngồi đối diện với ta.
"Nương nương định làm thế nào?"
Nghe thấy giọng nói thanh lãnh của Lý Ngọc, giọt nước mắt ta kìm nén suốt cả ngày bỗng chốc trào ra, rơi lã chã lên bản tấu chương viết đầy tội á/c của cha.
"Chưởng ấn, ai gia không nói nên lời, ai gia biết ông ta có tội, biết ông ta đáng ch*t, nhưng nếu ai gia nói ra chính là đoạt mạng ông ta, sau này ai gia phải sống thế nào đây? Mỗi ngày sống trên đời, đều sẽ nhớ rằng chính mình đã mở miệng đòi mạng ông ta."
Ta vùi mặt vào lòng bàn tay khóc nức nở hồi lâu.
Cho đến khi tiếng khóc của ta nhỏ dần, Lý Ngọc mới lên tiếng.
"Nương nương, ông nội của ta vốn là cử nhân, cha ta cũng là cử nhân."