Từ Trì lại thay về chiếc áo ba lỗ ông già, mái tóc rối bời rủ xuống. Một bên ống quần xắn lên tận đầu gối. Anh cầm xẻng nấu ăn hét lớn:
"Mau đi vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đi. Tối không ngủ, sáng không dậy, hai con sâu lười."
Miệng thì nói vậy, nhưng trên bàn ăn vẫn bày đầy những món điểm tâm chúng tôi yêu thích. Tôi thích ăn bánh bao nhỏ và uống sữa đậu nành, Từ Nghiên thích ăn cháo và bánh xèo. Anh dùng tay trái gắp bánh bao cho tôi, tay phải gắp bánh xèo cho Từ Nghiên, cố gắng chia đều sự quan tâm.
Ai bảo một đứa là cô em gái hờ sống cùng anh hơn mười năm, một đứa là cô em gái ruột anh mới tìm lại được không lâu chứ.
Ăn sáng xong, Từ Trì lái xe đưa chúng tôi đến trường, vẫn bộ dạng áo ba lỗ ông già, nhe răng cười vẫy tay với chúng tôi. Tôi và Từ Nghiên nhìn theo chiếc xe đi xa, ghé sát vào nhau thì thầm:
"Giờ chắc không sao nữa rồi nhỉ?"
Dù sao thì cuộc gặp gỡ trong buổi họp lớp của anh trai và nữ chính cũng đã bị chúng tôi phá hỏng rồi.
04
Về đến nhà, tôi mới biết mình đã sai.
Vì nữ chính An Dạng đang mặc một chiếc váy trắng, dáng vẻ thướt tha ngồi trong phòng khách. Anh trai tôi cười như một kẻ ngốc, vẫy tay gọi chúng tôi:
"Nặc Nặc, Nghiên Nghiên, gọi chị đi."
Tôi và Từ Nghiên ngoan ngoãn chào hỏi, rồi trốn vào góc tường nhỏ giọng bàn bạc.
"Chẳng phải cuộc gặp lại của họ đã bị chúng ta phá hỏng rồi sao? Chuyện này là thế nào?"
Tôi xua xua tay. Làm sao tôi biết được chứ.
Từ Trì ra sức giữ An Dạng ở lại ăn tối, trong bếp anh xào nấu đến mức khói bay nghi ngút. Toàn là những món tủ của anh. Tôi lách người bước vào bếp.
"Anh, anh và chị ấy..."
Tôi còn chưa kịp nói hết câu, Từ Trì đã quay đầu nhìn tôi, trong mắt đong đầy sự ngạc nhiên.
"Nặc Nặc, em nói xem có trùng hợp không, hôm nay anh vốn định tìm người xin phương thức liên lạc của An Dạng, kết quả lại tình cờ gặp cô ấy ngay dưới lầu công ty."
"Cô ấy vậy mà vẫn còn nhớ anh!!!"
05
Tôi biết An Dạng rất xinh đẹp. Là kiểu xinh đẹp dịu dàng, trầm tĩnh và đầy khí chất. Cười lên như một hồ nước mùa xuân bị làn gió thổi qua gợn sóng.
Nhưng bao năm nay, người thích Từ Trì không phải là ít. Đặc biệt là sau khi anh khởi nghiệp thành công, tôi đã gặp qua đủ loại chị gái xinh đẹp, ưu tú.
Nhưng Từ Trì chưa bao giờ chấp nhận sự ưu ái của bất kỳ ai. Tôi từng có thời gian nghi ngờ, không biết anh có phải không thích con gái hay không...
Nhưng ánh mắt anh nhìn An Dạng hoàn toàn khác biệt. Đó là vẻ tươi mới, sống động mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Khi nhìn cô ấy, nụ cười của Từ Trì mang theo chút ngây ngô. Trong ánh mắt Từ Trì nhìn An Dạng, có ánh sáng.
Tôi muốn biết, ánh sáng đó đến từ đâu.
Từ Trì vừa ngân nga vừa rửa bát. Tôi và Từ Nghiên tiến lại gần anh, đồng thanh lên tiếng:
"Anh, tại sao anh lại thích chị An Dạng?"
06
Mặt Từ Trì đỏ bừng. Động tác rửa bát khựng lại, trên mặt lộ rõ vẻ thẹn thùng. Anh giơ chân đ/á chúng tôi:
"Đi đi đi, hai đứa nhóc con mà cũng hóng hớt chuyện người lớn."
Tôi nhìn Từ Nghiên, cả hai bắt đầu làm nũng. Một đứa gây rối đã đủ đ/au đầu, đằng này cả hai đứa cùng gây rối. Từ Trì giơ đôi tay đầy bọt xà phòng đầu hàng:
"Được rồi, được rồi, áo sắp bị hai đứa kéo rá/ch cả rồi."
Trên mặt Từ Trì lộ vẻ dịu dàng hoài niệm, anh chậm rãi kể lại quá khứ ấy.
Từ Trì và An Dạng là bạn học cũ. Điều kiện gia đình chúng tôi luôn không tốt. Năm đó cha mẹ b/ệnh nặng, cuộc sống càng thêm khó khăn. Để tiết kiệm tiền, Từ Trì luôn ăn những suất cơm trắng rẻ nhất với bát canh miễn phí. An Dạng sẽ m/ua thêm một phần cơm rồi ngồi xuống đối diện anh, giả vờ hỏi bài, sau đó viện cớ ăn không hết để nhờ anh giúp một tay.
Sự giúp đỡ tinh tế mà cả hai đều ngầm hiểu này kéo dài suốt một năm rưỡi. Sau đó, vì cha mẹ chuyển công tác, An Dạng đã cùng gia đình chuyển đi nơi khác.
Từ Trì nhìn tôi:
"Em còn nhớ việc một thầy giáo trong trường đến nhà nói muốn tài trợ học phí và sinh hoạt phí cho anh không?"
Tôi nhớ chứ, nếu không có người thầy đó, Từ Trì có lẽ đã phải bỏ học.
Giọng Từ Trì dịu dàng:
"Đến khi tốt nghiệp đại học, quỳ xuống cảm ơn thầy, anh mới biết."
"Vị thầy giáo đó là chú của An Dạng, nhận lời ký thác của cô ấy để tài trợ cho anh."
"Cô ấy nói, chữ 'Trì' trong Từ Trì, không phải là cái ao tù đọng, mà phải là sự phi nước đại, vượt lên."
Từ Trì rửa sạch chiếc bát cuối cùng.
"Cô ấy là một tia sáng trong lòng anh."
"Anh từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa."
07
"Ai mà ngờ được chứ!"
Từ Trì rửa sạch tay, tắt vòi nước, đầy phấn khởi:
"Tóm lại, mùa xuân của anh trai hai đứa sắp đến rồi!"
Tôi hiểu tình cảm của Từ Trì dành cho An Dạng. An Dạng là vầng trăng sáng dịu dàng nhất treo trong thời thanh xuân của anh trai. Một người tốt đẹp như vậy, việc anh yêu cô ấy cũng là chuyện bình thường.
Tôi rất muốn anh trai có được tình yêu, có được hạnh phúc của riêng mình. Nhưng tôi càng hy vọng anh trai có thể sống sót, tôi hy vọng gia đình chúng ta không tan vỡ.
Tôi không sợ làm ăn mày, cũng không sợ ch*t. Nhưng tôi không thể không có anh trai.
Từ Trì không phải anh ruột của tôi, nhưng anh từ lâu đã là anh trai ruột th!t. Từ nhỏ đến lớn, trong nhà có gì ngon, có gì vui, anh đều nhường tôi trước. Tiền ki/ếm được, luôn là m/ua những thứ tôi thích trước.
Sau khi cha mẹ qu/a đ/ời, anh một mình nuôi tôi. Anh dành những thứ tốt nhất cho tôi, vậy mà vẫn luôn xin lỗi tôi. Chúng tôi sống trong căn nhà ẩm mốc dột nát, anh nói:
"Xin lỗi Nặc Nặc, để em chịu thiệt thòi rồi."
Đứa trẻ có anh trai thì sao có thể chịu thiệt thòi được chứ?
Ngày mưa tôi phải đi qua con đường bùn lầy, nhưng giày của tôi luôn sạch sẽ khô ráo. Từ Trì cõng tôi trên lưng, còn đôi chân anh thì ngâm trong bùn đất.
Khi biết mình không phải em gái ruột, tôi sợ nhất là anh trai không cần tôi nữa. Nhưng anh trai nói với tôi:
"Từ Nặc chính là em gái của Từ Trì."
Anh nói: "Em gái không được phép không cần anh trai đâu."
Anh trai quá tốt, tốt với tôi và Từ Nghiên như nhau. Thế nên chúng tôi mới dám tranh sủng. Thế nên chúng tôi mới tranh sủng.
Tôi và Từ Nghiên cùng biết về vận mệnh của anh trai. Chúng tôi nhất định phải thay đổi kết cục của anh ấy.
Từ Trì ngay cả khi tắm cũng ngân nga hát. Từ Nghiên không cam lòng ngẩng đầu lên:
"Dựa vào cái gì mà anh trai tôi lại là nam phụ pháo hôi yêu mà không có được?"
"Dựa vào cái gì mà kết cục khi anh tôi thích một người lại là cái ch*t?"
"Dựa vào cái gì chứ?"
Tôi cũng muốn hỏi dựa vào cái gì.
Nhưng ít nhất, vận mệnh vẫn dành cho chúng tôi một chút lòng nhân từ. Cho chúng tôi biết trước một vài chuyện. Đây có lẽ, chính là cách để bảo vệ anh trai.
"Anh, anh đã bao giờ nghĩ đến việc, chị An Dạng đã có bạn trai rồi không?"