Vãn Kiều

Chương 3

07/08/2026 14:54

Cho đến một ngày nọ, khi tránh mưa trong một ngôi miếu hoang, ta gặp được một thiếu niên vận huyền y đầy khí phách.

Chàng hỏi ta định đi đâu.

Ta ngẩn ngơ đáp: “Ta không thân không thích, cũng chẳng có nơi nào để đi.”

Bên bếp lửa, thiếu niên chia cho ta một miếng th!t hoẵng nướng chín.

Mắt sáng như sao, chàng cười với ta: “Vậy chi bằng cùng đi nhé.”

“Ta muốn đến biên ải, nàng có muốn đi cùng không?”

Ta thấy y phục của chàng tuy giản dị nhưng chất liệu lại vô cùng quý giá, bèn hỏi chàng vì sao lại muốn đến đó.

Chàng thở dài đầy bất đắc dĩ.

“Cha… cha và mẹ ta sợ ta tranh giành gia sản với huynh trưởng, huynh đệ tương tàn, nên từ nhỏ đã nuôi ta như một kẻ vô dụng.”

“Nhưng ta không cam tâm.”

“Ta muốn đến biên ải xông pha một phen, nếu có thể làm nên sự nghiệp, sẽ trở về phò tá huynh trưởng.”

Có lẽ là cùng cảnh ngộ.

Ta đồng ý với đề nghị của chàng.

Cùng chàng viễn chinh đến thành biên.

Chàng tòng quân nhập ngũ, ta học y c/ứu người.

Một lần ở lại chính là ba năm.

Nay hồi tưởng lại những ngày tháng đó.

Tuy vất vả, nhưng lại ngọt ngào tựa như mật.

07

Trước mắt, Kiều Hoài vẫn còn đang khóc lóc.

“Ba năm không gặp, muội muội đối với tỷ tỷ vẫn còn oán h/ận đến thế sao?”

Ta chẳng có hứng thú xem nàng ta diễn kịch.

Đứng dậy nói: “Người các ngươi tìm không phải là ta, ta phải đi đây.”

“Kiều phu nhân, Tạ phu nhân, hãy tự lo liệu lấy mình đi.”

Nhưng đúng lúc này, một nam tử vận thanh y đẩy cửa bước vào.

Cách lớp màn che ta cũng có thể nhận ra.

Là Tạ Cảnh Huyền.

Chàng g/ầy hơn trước một chút, dung mạo không đổi, chỉ là trông có vẻ tiều tụy.

Thấy Kiều Hoài, chàng bất lực nói: “Ta đã nói với nàng rồi, hôm nay ta đến bái kiến Đoan Vương điện hạ, nàng phô trương thanh thế tìm ta làm gì?”

Kiều Hoài vò nát khăn tay, lại chực trào nước mắt.

Mẫu thân thì ra sức bảo vệ nàng ta.

Kéo nàng ta ra sau lưng, nói với Tạ Cảnh Huyền: “Tạ Hầu, Hoài nhi một lòng vì ngươi…”

Ta hơi cúi đầu, chuẩn bị lách qua người họ.

Ánh mắt Tạ Cảnh Huyền lại rơi trên người ta.

Ngạc nhiên nói: “Vị này là?”

“Nàng ấy là một người bà con xa của nhà mẹ đẻ ta, vào kinh dạo chơi, tình cờ gặp được.”

Kiều Hoài cư/ớp lời mẫu thân, sắc mặt hơi trắng bệch nhìn chằm chằm vào ta.

Có lẽ là sợ ta vào lúc này vạch trần nàng ta.

Càng sợ ta lại quấn lấy Tạ Cảnh Huyền, mẫu thân vội vàng gật đầu nói: “Phải. Nay chuyện cũ đã kể xong, nó cũng nên đi rồi.”

Tạ Cảnh Huyền nghe vậy, không nói gì.

Chỉ đăm đăm nhìn ta, ánh mắt thâm trầm khó đoán.

Dường như đang đợi ta mở miệng nói điều gì đó.

Ta chịu đựng ánh mắt cảnh cáo của mẫu thân, gật đầu như ý bà.

“Phải. Ta đi đây.”

“Các vị, bảo trọng.”

Khi đi ngang qua Tạ Cảnh Huyền, ánh mắt chàng vẫn vô thức dõi theo.

Thần tình như có điều suy tính.

Không ngờ đúng lúc này Thanh Nguyệt vội vã lên lầu.

Phía sau còn có chưởng quầy đi theo.

Chưởng quầy cười làm lành, trong tay còn bưng khay thức ăn.

“Không biết quý nhân bị dị ứng phấn hoa, là tiểu nhị nhà ta dọn nhầm món điểm tâm.”

“Nghe nói quý nhân yêu thích bánh hạt dẻ, đây là mẻ mới ra lò, mong quý nhân nếm thử.”

Chỉ trong chớp mắt.

Tạ Cảnh Huyền bên cạnh thay đổi sắc mặt.

Lầm bầm: “Dị ứng phấn hoa? Bánh hạt dẻ…”

“Nàng là--”

08

“Đây là bánh Tạ phu nhân gọi.”

Ta nháy mắt với chưởng quầy: “Đưa cho bà ấy đi.”

Chưởng quầy là kẻ khôn khéo.

Nghe vậy, cũng không hỏi thêm gì, cười làm lành đặt điểm tâm lên bàn rồi cáo lui.

Ta không nhìn sắc mặt của mấy người phía sau nữa, gọi Thanh Nguyệt.

“Đi thôi.”

Khi xuống lầu, vẫn còn nghe thấy tiếng nức nở kìm nén của Kiều Hoài.

“Tạ lang, thiếp chỉ là lo lắng cho chàng…”

“Hồ đồ! Nếu bị Đoan Vương điện hạ nhìn thấy bộ dạng này của nàng, ngài ấy sẽ nghĩ về ta thế nào? Hiện nay thành phòng doanh mà ta quản lý đều nằm trong địa hạt của ngài ấy.”

“Thiếp biết lỗi rồi… Tạ lang chàng đừng gi/ận nữa.”

Thanh Nguyệt nghe thấy lạ lẫm.

Nói nhỏ bên tai ta: “Đây chính là đôi phu thê Tạ Hầu ân ái vô song trong truyền thuyết sao?”

“Quả nhiên, lời đồn không thể tin hoàn toàn.”

“Trước kia Điện hạ nhà chúng ta cũng vậy, nếu không phải vì những lời đồn đó, thì đã chẳng phải đi biên ải ba năm, nay mới đưa người về kinh.”

Nhớ đến Vũ Văn Sách.

Ta không nhịn được mím môi cười, gõ nhẹ vào trán Thanh Nguyệt.

“Nàng nói sai rồi.”

“Nếu chàng ấy không tùy hứng bỏ đi, sợ rằng ta và chàng ấy còn chẳng có mối nhân duyên ngày hôm nay.”

Thanh Nguyệt cũng cười.

“Theo nô tỳ, mối nhân duyên đẹp nhất kinh thành này, nào phải là phu thê Tạ Hầu gì đó.”

“Rõ ràng phải là Điện hạ và Vương phi người mới đúng.”

Ta nghĩ đến Vũ Văn Sách, tâm trạng cũng khá hơn đôi chút.

Đưa Thanh Nguyệt lên xe ngựa về phủ.

09

Trong hoa sảnh, nam tử tuấn mỹ vận huyền y đang ngồi xổm dưới hành lang trêu mèo.

So với ba năm trước, chàng cao lớn và trầm ổn hơn nhiều.

Chỉ là khi riêng tư, vẫn còn chút tính khí trẻ con.

Nghe thấy tiếng bước chân, Vũ Văn Sách đứng dậy quay đầu, liền vươn tay kéo ta.

“Nghe nói phu nhân học theo Đại Vũ, đi ngang qua cửa nhà mà không vào, khiến phu quân đợi đến mỏi mòn.”

Chàng nhướng mày, “Sớm biết thế này, vừa rồi đã không cho tên họ Tạ kia vào cửa.”

Tuy đã về kinh, nhưng khi riêng tư, chàng và ta vẫn xưng hô như hồi ở biên ải, không khác gì phu thê bình thường.

Ta tháo màn che, đưa cho hạ nhân, liền nhìn thấy bức họa trên bàn trong sảnh.

Nhìn cách đóng khung thì giá trị không nhỏ, nhưng vẫn chưa mở ra.

Vũ Văn Sách nhìn theo ta, nhướng mày nói: “Nói về Tạ Hầu này, cũng là một kẻ kỳ quặc.”

“Nghe nói phu nhân của hắn nổi tiếng khắp kinh thành, cũng coi là lương phối. Thế mà hắn cứ khăng khăng tìm người tình cũ để nối lại tình xưa, lại còn ấp a ấp úng, như thể đã làm chuyện gì hổ thẹn vậy.”

“Khiến bản vương có chút tò mò người tình cũ của hắn rốt cuộc là nữ tử nào.”

Chàng vừa nói, định cầm bức họa lên mở ra xem.

Ta lại ấn tay chàng xuống.

“Điện hạ.”

Ta rất ít khi gọi chàng như vậy.

Vũ Văn Sách ngạc nhiên: “Phu nhân, làm sao vậy?”

“Không có gì. Chỉ là, ta có một câu hỏi.”

“Điện hạ cảm thấy, bất kể nữ tử trong tranh ra sao, hành động ngày hôm nay của Tạ Hầu có thỏa đáng không?”

Vũ Văn Sách nghe vậy, chân mày hơi nhíu lại.

Ta hiểu chàng.

Không giống với vị Thái tử hoàng huynh của chàng, chàng từ nhỏ đã quen làm theo ý mình, bình thường trong mắt không bao giờ dung được hạt cát.

Quả nhiên, trong mắt Vũ Văn Sách thoáng qua một tia không kiên nhẫn.

Trầm giọng nói: “Chưa bàn đến việc phu nhân hắn có lỗi lầm gì, việc đứng núi này trông núi nọ như vậy, không phải hành vi của bậc quân tử.”

Nghe vậy, ta không nhịn được cười.

“Vậy phu quân còn muốn giúp hắn sao?”

Vũ Văn Sách lắc đầu, ném bức họa vào chậu than.

“Ta đã nói rồi, hôm nay không nên cho hắn vào cửa.”

“Quan thanh cũng khó xử việc nhà. Người này, vẫn là nên để hắn tự đi tìm đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiện Tiện

Chương 8
Thiếp vì thay đích tỷ xuất giá mà trở thành phu nhân của Tạ Trạc Kim. Đêm tân hôn, chàng vén khăn trùm đầu của thiếp, ngắm nhìn hồi lâu, đoạn khẽ cong môi cười: "Nàng chớ sợ, từ nay về sau nàng chính là phu nhân của ta, ta sẽ cùng nàng sống những ngày tháng yên ổn. Kẻ phụ bạc kia ta chẳng còn bận lòng nữa, nàng tin ta chứ, nhị nương?" Thiếp đã tin. Thế là phu thê hòa thuận, trọn một kiếp người. Lúc lâm chung, con cháu vây quanh, chàng ôm thiếp, nước mắt nóng hổi rơi trên gò má thiếp: "Nếu năm đó ta trả nàng về Thôi phủ, nàng có tìm đến cái chết chăng?" Hơi thở thiếp nghẹn lại, chưa kịp phản ứng. Chàng đã an nhiên khép đôi mắt cho thiếp: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Phu thê bốn mươi năm, ta sớm đã biết nàng kiên cường hơn nàng ấy. Ta sẽ đưa nàng về an táng tại Thôi phủ, Tiện Chân, chẳng phải nàng luôn khát khao tình thương của cha mẹ sao? Vốn dĩ là việc làm sai trái, để Doanh nhi không danh không phận mà sinh con cho ta, ấy là lỗi của ta." Đến tận lúc này, thiếp mới hay vì sao cả đời này mình chẳng có duyên với con cái. Cũng hiểu vì sao chàng không nạp thiếp, mà ngày ngày lại về muộn. Hạnh phúc cả đời thiếp hóa thành trò cười. Thiếp chết không nhắm mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang nắm chặt tay thiếp, toan đẩy thiếp xuống kiệu hoa: "Đây vốn là hôn sự của ta, muội muội. Để ta tự mình xuất giá!"
Cổ trang
Ngôn Tình
7
Vãn Kiều Chương 8