Duyên tình linh điểu

Chương 1

07/08/2026 15:00

Tại yến tiệc Quỳnh D/ao, Thiên hậu bày ra trò chơi nhã thú, các tiên quân chỉ cần dùng linh lực b/ắn trúng linh diên (diều linh) có đề tên tiên tử, là có thể kết thành thần lữ.

Tôi cố ý truyền âm dặn dò Tam điện hạ:

“Con linh diên đầu đỏ đuôi xanh cánh xanh lá kia là của ta, lát nữa huynh đừng có nhận nhầm đấy.”

Huynh ấy cười đùa đáp lại:

“Nàng muốn kết làm thần lữ với ta đến thế sao?”

“Được thôi, ta cân nhắc xem sao, nếu không b/ắn trúng của người khác thì ta sẽ tìm nàng.”

Tôi đỏ mặt lườm huynh ấy một cái, m/ắng yêu qua truyền âm:

“Tiên quân muốn kết thần khế với ta nhiều vô kể, ta chỉ sợ huynh không giành được rồi lại khóc nhè.”

Tôi và Cảnh Chiêu là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thích cãi cọ đùa nghịch.

Đây là chuyện đùa vui bình thường, nhưng tôi biết huynh ấy nhất định sẽ để trong lòng.

Thế nhưng khi trò chơi bắt đầu, Cảnh Chiêu lại cứ dán mắt vào linh diên của chị tôi, chẳng thèm nhìn đến tôi lấy một cái.

Linh diên của tôi nổi bật như thế, huynh ấy không thể nào không nhận ra.

Nhìn mấy luồng linh lực lướt qua linh diên, lòng tôi vô cùng sốt ruột, sợ bị tiên quân khác giành mất.

Đành phải âm thầm thao túng cho nó bay càng lúc càng cao để chẳng ai chạm vào được.

Ngờ đâu, linh lực đột ngột bị ngắt quãng.

Linh diên chao đảo rơi xuống, đ/âm sầm vào vị Trữ quân thiên giới vốn thanh tâm quả dục, một lòng muốn đến Linh Sơn tu Phật.

01

Điện hạ Lâm Tiêu với vẻ ngoài lạnh lùng bị con linh diên sặc sỡ đ/ập trúng người.

Chúng tiên gia nhất thời im bặt, ngay sau đó muốn cười mà không dám cười, nín đến đỏ cả mặt.

Trữ quân Lâm Tiêu khi sinh ra đã có tường vân bao quanh, mãi không tan.

Thiên tư lại càng tuyệt đỉnh, chưa đầy trăm năm đã thấu hiểu chân nghĩa đạo pháp.

Thế nhưng chàng lại không có ý tiếp quản thiên giới, một lòng muốn ẩn thế thanh tu, tiếp tục tham ngộ Phật pháp.

Đã định sẵn sáu tháng sau sẽ từ bỏ danh hiệu Trữ quân để đến Linh Sơn thanh tu.

Thiên hậu và Thiên đế khuyên can hết lời cũng vô dụng, chỉ biết cau mày lo lắng.

Yến tiệc Quỳnh D/ao hôm nay cũng là do Thiên hậu đặc biệt chuẩn bị cho chàng.

Hy vọng niềm vui sướng hân hoan của chư vị tiên quân, tiên tử có thể khiến chàng nhiễm chút hơi thở sống động.

Thế nhưng Lâm Tiêu vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế, tựa như một pho tượng bạch ngọc.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt chẳng hề lay chuyển lấy một phân.

Tôi kinh hãi trong lòng, vội vàng tiến lên tạ tội:

“Lâm Tiêu điện hạ thứ lỗi, là do ta thao túng linh diên sơ suất, làm phiền đến ngài.”

Lâm Tiêu mặc bộ cẩm bào màu trắng trăng, toàn thân tĩnh lặng, thanh cao thoát tục.

Chàng trả linh diên lại cho tôi, nhạt giọng nói:

“Không sao, Xa Nguyệt tiên tử cứ tự nhiên.”

Tôi hành lễ định rời đi thì bị Thiên hậu gọi lại.

Thiên hậu vốn tưởng hôm nay lại tốn công vô ích, lúc này lại hơi động lòng, mang theo ý cười nói:

“Lâm Tiêu, con từng nói việc đời phải tùy tâm tùy duyên, hôm nay ở đây nhiều tiên quân như vậy, linh diên của Xa Nguyệt tiên tử không rơi vào người khác mà lại rơi trúng con, đây chẳng phải cũng là một loại duyên sao?”

“Theo quy tắc, con cầm linh diên của Xa Nguyệt tiên tử, tức là đã chọn nàng làm thần lữ.”

Tôi kinh ngạc mở to mắt, không ngờ sự việc lại diễn biến như thế này.

Cảnh Chiêu đang đuổi theo linh diên của chị tôi nghe vậy cũng lập tức dừng động tác, lo lắng nhìn về phía này.

Chỉ nghe Lâm Tiêu không chút vội vàng, điềm tĩnh đáp:

“Mẫu hậu, nhi thần không tham gia trò chơi linh diên, việc này không tính là số.”

“Vả lại nhi thần một lòng thanh tu, không muốn làm lỡ dở tiên tử khác.”

Thiên hậu khựng lại, ánh mắt lướt qua người tôi, muốn nói lại thôi.

Cảnh Chiêu cũng chẳng còn tâm trí tiếp tục, bước tới kéo tôi đi.

“Xa Nguyệt, ta chỉ vừa rời mắt một chút mà nàng đã suýt gây họa rồi.”

Lòng tôi vừa gi/ận vừa tủi, giọng trong trẻo hỏi dồn huynh ấy:

“Cảnh Chiêu, tại sao lúc nãy huynh không tìm linh diên của ta mà lại đuổi theo của chị ta?”

Sắc mặt Cảnh Chiêu khựng lại, ngay sau đó đổi sang vẻ trêu chọc thường ngày, tùy ý nói:

“Nàng có lý lẽ không đấy, ta hứa với nàng lúc nào?”

“Hơn nữa linh diên trên kia nhiều như thế, ta hoa mắt chóng mặt, làm sao phân biệt được là của ai.”

“Xa Nguyệt, nàng muốn gả đến thế sao, nhất định phải là ta mới chịu?”

Cảnh Chiêu miệng lưỡi chưa bao giờ chịu thua.

Tôi vẫn luôn tự trấn an bản thân rằng huynh ấy quá thân thiết với mình nên mới quen cách đối xử như vậy.

Giống như đôi oan gia ngõ hẹp trong mấy cuốn thoại bản dân gian.

Tuy miệng chê bai nhưng trong lòng chắc chắn là quan tâm đối phương nhất.

Huống hồ năm tám tuổi, huynh ấy từng bất chấp nguy hiểm c/ứu tôi từ Hàn Uyên lên.

Thế nhưng dáng vẻ huynh ấy ra sức muốn b/ắn trúng linh diên của chị tôi hôm nay cứ lởn vởn trong đầu tôi không dứt.

Ý muốn tranh cãi với huynh ấy trong lòng tôi bỗng chốc nguội lạnh.

Đúng lúc này, tiên tử nữ sử bên cạnh Thiên hậu bước tới, gọi tôi đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiện Tiện

Chương 8
Thiếp vì thay đích tỷ xuất giá mà trở thành phu nhân của Tạ Trạc Kim. Đêm tân hôn, chàng vén khăn trùm đầu của thiếp, ngắm nhìn hồi lâu, đoạn khẽ cong môi cười: "Nàng chớ sợ, từ nay về sau nàng chính là phu nhân của ta, ta sẽ cùng nàng sống những ngày tháng yên ổn. Kẻ phụ bạc kia ta chẳng còn bận lòng nữa, nàng tin ta chứ, nhị nương?" Thiếp đã tin. Thế là phu thê hòa thuận, trọn một kiếp người. Lúc lâm chung, con cháu vây quanh, chàng ôm thiếp, nước mắt nóng hổi rơi trên gò má thiếp: "Nếu năm đó ta trả nàng về Thôi phủ, nàng có tìm đến cái chết chăng?" Hơi thở thiếp nghẹn lại, chưa kịp phản ứng. Chàng đã an nhiên khép đôi mắt cho thiếp: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Phu thê bốn mươi năm, ta sớm đã biết nàng kiên cường hơn nàng ấy. Ta sẽ đưa nàng về an táng tại Thôi phủ, Tiện Chân, chẳng phải nàng luôn khát khao tình thương của cha mẹ sao? Vốn dĩ là việc làm sai trái, để Doanh nhi không danh không phận mà sinh con cho ta, ấy là lỗi của ta." Đến tận lúc này, thiếp mới hay vì sao cả đời này mình chẳng có duyên với con cái. Cũng hiểu vì sao chàng không nạp thiếp, mà ngày ngày lại về muộn. Hạnh phúc cả đời thiếp hóa thành trò cười. Thiếp chết không nhắm mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang nắm chặt tay thiếp, toan đẩy thiếp xuống kiệu hoa: "Đây vốn là hôn sự của ta, muội muội. Để ta tự mình xuất giá!"
Cổ trang
Ngôn Tình
7
Vãn Kiều Chương 8