Duyên tình linh điểu

Chương 7

07/08/2026 15:01

Giọng nói đầy lo âu của Lâm Tiêu vang lên:

“Xa Nguyệt, Xa Nguyệt, muội có sao không?”

Bàn tay chàng như ngọc dương chi thượng hạng, mát lạnh mịn màng, đặt trên mặt tôi vô cùng dễ chịu.

Tôi muốn nhiều hơn nữa, chẳng màng gì cả mà dán ch/ặt lấy người chàng.

Lâm Tiêu đẩy tôi ra, tôi liền rưng rưng nước mắt.

Sức lực của chàng nhẹ dần.

Tôi đắc ý đ/è Lâm Tiêu xuống dưới thân, lo/ạn xạ x/é áo chàng.

Muốn chàng lộ ra nhiều da th!t hơn để giúp tôi hạ nhiệt.

Lâm Tiêu rất nghe lời, hai tay ôm lấy tôi, mặc cho tôi quậy phá, thỉnh thoảng lại phát ra vài ti/ếng r/ên khẽ.

Chỉ là trên người chàng có mang theo một con d/ao găm, cấn vào người tôi hơi đ/au, nhưng thế nào cũng không gạt ra được.

Khi tôi tỉnh lại, mình đang nằm ngay ngắn trên giường.

Trong cơn mơ màng, tôi tưởng những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng.

Nếu không thì Lâm Tiêu điện hạ vốn thanh tâm quả dục, thoát tục làm sao có thể bị tôi đ/è dưới thân.

Áo xộc xệch, tóc tai rối bời.

Đôi mắt đỏ hoe, nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên trán hiện rõ.

Đôi môi chàng rất mềm, nhưng mím rất ch/ặt, lúc mở ra lại còn cắn người.

Tôi không nhịn được đưa tay chạm vào khóe môi, “xuy”, hơi đ/au.

Không phải mơ!

Tiêu đời rồi, tôi thật sự đã mạo phạm Lâm Tiêu điện hạ.

14

Ngày hôm sau, tôi lấy hết can đảm đi tìm Lâm Tiêu.

Chàng đang chép kinh văn, nhưng đã lâu rồi ngòi bút không hề động đậy.

Tôi lí nhí gọi: “Lâm Tiêu điện hạ.”

“Chuyện ngày hôm qua, xin lỗi ngài, con không cố ý làm bẩn ngài, con cũng không biết sao lại…”

Tay Lâm Tiêu run lên, chàng hắng giọng, trấn định nói:

“Không sao, là ta sơ suất không chăm sóc tốt cho nàng, nàng không sao là tốt rồi, chỉ là chuyện này không được để lộ ra ngoài, sẽ làm hỏng thanh danh của nàng.”

“Vâng vâng, con biết rồi.”

Không gian bỗng yên tĩnh, tôi ngượng đến mức không biết phải nói gì.

Thấy Lâm Tiêu không ngẩng đầu, tôi lặng lẽ ngắm nhìn chàng viết chữ.

Khí chất thoát tục toàn thân chàng dường như chẳng hề hòa hợp với nơi này.

Suy nghĩ trong lòng tôi dần thay đổi.

Chàng không làm Trữ quân nữa, sẽ có người khác làm.

Nhưng Lâm Tiêu chỉ có một, việc chàng muốn làm cũng chỉ có một.

Như lời chàng từng nói, tâm hướng về đâu, tự khắc tìm thấy niềm vui.

Nếu Lâm Tiêu đã muốn ẩn thế thanh tu đến vậy, thành toàn cho chàng làm việc mình muốn mới là tốt cho chàng.

Chỉ cần chàng muốn, thân phận nào cũng như nhau.

Nghĩ đến đây, tôi chợt mỉm cười:

“Lâm Tiêu điện hạ, con ủng hộ ngài thanh tu, sau này con sẽ đến Linh Sơn thăm ngài.”

Lâm Tiêu sững sờ, ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi môi dần mím ch/ặt thành một đường thẳng.

15

Tôi về nhà, không còn đến làm phiền Lâm Tiêu nữa.

Lệnh triệu kiến của Thiên hậu cũng lấy cớ bận rộn mà từ chối.

Tôi cũng không gặp lại Cảnh Chiêu, nghe nói huynh ấy phạm lỗi, bị đày xuống hạ giới lịch kiếp.

Tính thời gian, hạn sáu tháng sắp đến.

Lâm Tiêu sơ tâm không đổi, Thiên hậu sẽ không ngăn cản chàng nữa.

Chỉ chờ ngày lành tháng tốt là từ bỏ chức vị Trữ quân.

Chàng có thể đạt được ý nguyện, tôi cũng thấy mừng cho chàng.

Chị tôi giờ đã thành hôn, cùng Thương Vân tiên quân cầm sắt hòa minh, rất mực ân ái.

Chỉ là mỗi khi gặp tôi, chị luôn lo lắng hỏi vì sao tôi không vui, có phải có tâm sự gì không.

Tôi lờ đi nỗi thất vọng trong lòng, cười lắc đầu.

Cha tôi dưới sự ngầm đồng ý của tôi, bắt đầu xem mắt cho tôi.

Các tiên quân đều lịch thiệp, khôi ngô tuấn tú, nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Hình như ai cũng được, mà hình như ai cũng không xong.

Cuối cùng vẫn theo lời khuyên của cha, định chọn Nhật Diệu Tinh Quân.

Tinh Quân đặc biệt cầu Thiên hậu ban hôn.

Thiên hậu thở dài một tiếng, viết chỉ dụ rồi giao cho Lâm Tiêu.

“Tiêu nhi, nửa năm qua ta tìm mọi cách để con và Xa Nguyệt gặp mặt, đều bị các con lấy cớ trốn tránh, bản cung cũng không phí công nữa.”

“Giờ nó đã chọn được thần lữ, con đi đưa chỉ dụ ban hôn này, rồi thay bản cung mang theo chút thưởng phẩm, cũng coi như là tạm biệt nó một tiếng.”

Lâm Tiêu rủ mắt nhận lời.

Thiên hậu nhìn bóng lưng bình thản của chàng, thở dài đầy sầu muộn.

16

Tôi trốn sau lưng cha, không dám ngẩng đầu nhìn Lâm Tiêu.

Chàng mở chỉ dụ, đọc:

“…Ban hôn Xa Nguyệt cùng, cùng…”

Lâm Tiêu khựng lại.

Tôi không nhịn được ngẩng đầu nhìn chàng, vừa vặn chạm phải ánh mắt của chàng.

Tôi không dời mắt, muốn nhìn chàng cho thỏa thích lần cuối.

Lâm Tiêu cũng nhìn tôi chằm chằm, không động đậy cũng không nói lời nào.

Gân xanh trên mu bàn tay chàng căng cứng.

Cha không hiểu chuyện gì, nhắc nhở:

“Lâm Tiêu điện hạ, Lâm Tiêu điện hạ?”

Lâm Tiêu hoàn h/ồn, cúi đầu định đọc tiếp nhưng thế nào cũng không mở miệng nổi.

Cha từng là tiên phó của Lâm Tiêu, biết chàng có lẽ gặp chuyện khó xử, lòng dạ rối bời.

Vì vậy thiện ý nói:

“Lâm Tiêu điện hạ, cứ đưa chỉ dụ này cho thần là được, có lời chúc của Thiên hậu và điện hạ, Xa Nguyệt nhất định sẽ ân ái dài lâu với Nhật Diệu Tinh Quân.”

Lâm Tiêu r/un r/ẩy cả đôi tay.

“Xin lỗi, trên này viết sai tên rồi, đợi mẫu hậu sửa lại rồi sẽ đến tuyên chỉ.”

Cha kinh ngạc muốn ghé vào xem.

“Viết sai tên? Chẳng phải trên đó viết Nhật Diệu Tiên Quân sao? Viết thành tên ai?”

“Điện hạ có thể cho thần xem qua không.”

Lâm Tiêu lại lập tức thu lại.

Sau đó, vượt ngoài dự đoán của mọi người, chàng sải bước tiến về phía tôi.

Giọng chàng hơi khàn:

“Xa Nguyệt, muội có thực lòng muốn gả cho Nhật Diệu Tiên Quân không? Muội chắc chắn là muội thích chàng ta chứ?”

Tôi sững sờ, tự dưng thấy hơi tủi thân:

“Lâm Tiêu điện hạ, con thích hay không thì có sao chứ? Chẳng lẽ con thích ai là có thể ở bên người đó sao?”

“Ta sẽ cố hết sức để muội được như ý nguyện.”

“Nếu ta nói, người ta thích là ngài thì sao?”

Lúc này cha đã trợn tròn mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu nhìn tôi không chớp mắt, mày mắt giãn ra rõ rệt.

“Là ta, cũng được.”

17

Lâm Tiêu từ bỏ việc ẩn thế, vừa về tới nơi đã xin Thiên hậu ban hôn lại.

Không chỉ Thiên hậu, mà cả Thiên đế cũng vui mừng khôn xiết.

Lập tức chiếu cáo tam giới.

Cứ như sợ Lâm Tiêu sẽ đổi ý.

Chúng tiên toàn Thiên giới làm việc không nghỉ ngày đêm, với tốc độ nhanh nhất tổ chức hôn lễ đón Trữ phi.

Chưa đầy ba ngày, tôi đã ngồi trong phòng tân hôn với Lâm Tiêu.

Nhìn Lâm Tiêu tuấn dật phi thường, tôi nuốt nước miếng rồi mới kịp hỏi:

“Lâm Tiêu điện hạ, ngài thực sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”

“Sau này ngài sẽ không hối h/ận chứ?”

Ánh mắt Lâm Tiêu dịu dàng, ôn tồn nói:

“Xa Nguyệt, ngày muội ném linh diên vào đầu ta, ta đã nên tuân theo ý trời rồi.”

“Ta đã đấu tranh với chấp niệm của chính mình suốt nửa năm, trong đầu lúc nào cũng hiện ra gương mặt muội, ta biết tâm mình đã lo/ạn rồi, tu hành cũng không tĩnh lại được.”

“Xa Nguyệt, kết làm thần lữ với muội rất tốt, ta không hối h/ận.”

Sau đó, Lâm Tiêu ghé tai tôi nói:

“Xa Nguyệt, ngày đó muội b/ắt n/ạt ta như vậy, muội còn nhớ không?”

Ngọc dương chi trắng ngần bị nhuộm sắc hồng, lại thêm những vết cào.

Tôi thấy Lâm Tiêu như một con dã thú tao nhã, tưởng như đói khát lắm, nhưng lại chậm rãi thưởng thức mỹ vị.

Từng tấc một đều phải nếm trải kỹ càng, đến cả nước mắt của tôi cũng không tha.

Hoàn toàn là hai người khác biệt so với hình ảnh cấm dục thoát tục vốn có trong lòng tôi.

Ánh nến xuyên qua rèm cửa chập chờn, lay động không ngừng.

Khi nến hỷ vụt tắt, trời đã sáng rõ.

Lâm Tiêu mặc bộ đồ màu nhạt tôi chọn cho chàng, không còn là màu trắng đơn điệu nữa.

Bên hông treo chiếc túi thơm tôi thêu cho chàng, mỗi ngày không trùng lặp.

Còn bắt tôi phải đeo đồ đôi với chàng.

Chàng vẽ tranh cho tôi, vẽ chân mày cho tôi, tôi đưa chàng đi ngắm nhìn biết bao cảnh sắc thế gian chàng chưa từng thấy.

Thiên hậu luôn nói, Lâm Tiêu giờ đã khác xưa rất nhiều.

Bảo rằng nhờ tôi mà chàng mới hiểu được tình ái.

Nhưng tôi lại thấy.

Chẳng qua là tôi thuận theo tâm ý, còn chàng thuận theo duyên phận mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiện Tiện

Chương 8
Thiếp vì thay đích tỷ xuất giá mà trở thành phu nhân của Tạ Trạc Kim. Đêm tân hôn, chàng vén khăn trùm đầu của thiếp, ngắm nhìn hồi lâu, đoạn khẽ cong môi cười: "Nàng chớ sợ, từ nay về sau nàng chính là phu nhân của ta, ta sẽ cùng nàng sống những ngày tháng yên ổn. Kẻ phụ bạc kia ta chẳng còn bận lòng nữa, nàng tin ta chứ, nhị nương?" Thiếp đã tin. Thế là phu thê hòa thuận, trọn một kiếp người. Lúc lâm chung, con cháu vây quanh, chàng ôm thiếp, nước mắt nóng hổi rơi trên gò má thiếp: "Nếu năm đó ta trả nàng về Thôi phủ, nàng có tìm đến cái chết chăng?" Hơi thở thiếp nghẹn lại, chưa kịp phản ứng. Chàng đã an nhiên khép đôi mắt cho thiếp: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Phu thê bốn mươi năm, ta sớm đã biết nàng kiên cường hơn nàng ấy. Ta sẽ đưa nàng về an táng tại Thôi phủ, Tiện Chân, chẳng phải nàng luôn khát khao tình thương của cha mẹ sao? Vốn dĩ là việc làm sai trái, để Doanh nhi không danh không phận mà sinh con cho ta, ấy là lỗi của ta." Đến tận lúc này, thiếp mới hay vì sao cả đời này mình chẳng có duyên với con cái. Cũng hiểu vì sao chàng không nạp thiếp, mà ngày ngày lại về muộn. Hạnh phúc cả đời thiếp hóa thành trò cười. Thiếp chết không nhắm mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang nắm chặt tay thiếp, toan đẩy thiếp xuống kiệu hoa: "Đây vốn là hôn sự của ta, muội muội. Để ta tự mình xuất giá!"
Cổ trang
Ngôn Tình
7
Vãn Kiều Chương 8