Bẻ Cành Vọng Tưởng

Chương 2

07/08/2026 14:58

Thiên tử dường như có chút bất lực:

“Nàng tuổi còn nhỏ, ăn mềm không ăn cứng, lại thích nghịch ngợm.”

“Huống hồ, trong bụng nàng còn đang mang hoàng tự.”

Sau đó Quý Di Giản không nói gì nữa.

Chẳng lẽ là xem bức họa đến ngẩn người rồi sao?

Ta tâm trí bất an, chọc một lỗ nhỏ trên cửa, ghé mắt nhìn vào.

Quả nhiên thấy Quý Di Giản đang nhìn chằm chằm vào cuộn tranh đang mở, ánh mắt cứ mãi không chịu rời đi.

Chẳng phải nghe người ta nói đã mang th/ai rồi sao?

Vậy mà còn nhìn chằm chằm như thế.

Quả đúng là một kẻ háo sắc không biết liêm sỉ nhất trên đời!

Ta nghiến răng ken két.

Đang nghi hoặc sao không thấy tên hôn quân kia đâu.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Cửa bị người từ bên trong kéo ra.

Hương long diên ấm áp xộc vào mũi.

Ta ngã nhào vào lòng một người vận y phục màu nguyệt bạch.

04

Người nọ theo bản năng đỡ lấy eo ta.

Cảm nhận được cơ thể mềm mại, hắn rõ ràng khựng lại một chút.

Hơi thở ấm nóng lướt qua đỉnh đầu ta.

Ta hoảng lo/ạn, vội quỳ xuống, vừa suy nghĩ xem nên mở lời thế nào.

Quý Di Giản đã thản nhiên lên tiếng:

“Đây là biểu muội của vi thần, ở quê quen thói không biết quy củ, đại khái là đến tìm thần, tình cờ đụng phải lúc Bệ hạ rời đi.”

“Mong Bệ hạ đừng trách tội.”

Ta liền ngoan ngoãn ngậm miệng không nói nữa.

Chỉ cúi đầu quỳ cho ngay ngắn, đối diện với đôi ủng trắng thêu vân mây màu vàng sẫm trước mặt.

Bộ dạng như kẻ biết lỗi.

Vốn tưởng Tạ Đạm Thành sẽ đi nhanh.

Dù sao hắn còn đang vội tìm vị mỹ nương tử của mình.

Nhưng ánh mắt rơi trên đỉnh đầu ta lại lâu thật lâu không rời đi.

U sâu, thăm dò.

Ta còn ngẩn ngơ tự nhìn lại y phục của mình, tưởng rằng có chỗ nào không chỉnh tề.

Cuối cùng.

Thiên tử quay đầu, mỉm cười nhàn nhạt với vị quyền thần mà mình tin tưởng:

“Trẫm vừa rồi cũng là hoảng hốt, lại có một thoáng nhìn nhầm biểu muội của ngươi thành Lan nhi.”

“Hai người bọn họ dáng người tương tự, khi ngươi tìm người, có thể lấy nàng làm thước đo.”

Quý Di Giản khàn giọng đáp một tiếng “Vâng”.

Không khí kỳ quái.

Cho đến khi Tạ Đạm Thành đi xa.

Khóe mắt ta chực chờ rơi lệ, vừa định phát tác.

Liền bị Quý Di Giản túm lấy vai nhấc bổng lên.

Hắn âm trầm, mây đen che khuất mặt trời, trông như muốn ăn tươi nuốt sống ta.

“Nàng ba tháng trước đã đến kinh thành, vì sao giờ mới đến phủ Hầu gia.”

“Trước đó đã đi đâu?”

05

Ta làm sao mà biết.

Khi tỉnh dậy đã ở ngay cửa phủ Hầu gia, đầu óc choáng váng, chỉ nhớ là phải đến dỗ biểu ca c/ứu cha mẹ.

Tình cờ hỏi nha hoàn, mới biết hóa ra đã qua lâu như vậy.

Quý Di Giản đột nhiên hỏi đến.

Chẳng lẽ đã tra ra ba tháng qua ta làm chuyện x/ấu gì sao?

Ta không dám lừa dối.

Liền thành thật nói: “Ta va đ/ập đầu nên không nhớ rõ.”

“Nhưng chàng cũng biết, ta không nơi nương tựa, có thể làm gì chứ, có lẽ là đi đâu đó ăn xin suốt ba tháng thôi.”

Quý Di Giản không nói lời nào.

Chỉ có ánh mắt mỉa mai lướt qua khuôn mặt vốn đã chẳng còn nét nhọn hoắt của ta.

Cuối cùng u ám dừng lại ở vùng bụng dưới, nơi mà ngay cả đường eo cũng khó lòng nhìn thấy.

Ta có chút thẹn quá hóa gi/ận, che bụng lại.

“Ta chỉ ăn b/éo lên một chút xíu, không có sức lực, sao mà ngồi thuyền lâu như vậy đến tìm chàng được?”

“Đây là một chút xíu?”

Quý Di Giản hôm nay không biết có phải ăn phải th/uốc sú/ng hay không.

Châm chọc xong.

Lại lạnh mặt rút chiếc trâm ngọc trai đang đung đưa trên búi tóc ta, m/ắng ta ngày ngày mặc đồ hồng phấn quá mức phóng túng.

“Nhà nữ tử chưa gả nào lại phô trương như nàng?”

“Hôm qua còn dám hạ th/uốc vào trà cho ta, nàng thật sự tưởng ta không ph/ạt nàng sao?”

“Từ hôm nay trở đi, nàng hãy ở lại Xuân Cẩm Hiên mà phản tỉnh ba tháng.”

Ta vừa định làm lo/ạn, liền nghe hắn nói thêm.

“Chuyện của bá phụ bá mẫu ta sẽ nghĩ cách, những ngày này hãy ngoan ngoãn ở lại trong phủ cho ta.”

“Nếu dám bước ra ngoài nửa bước.” Hắn ép ta vào góc tường, con ngươi đen láy âm u phản chiếu khuôn mặt ta, nghiến răng nói.

“Ta sẽ khiến cha mẹ nàng ở Lĩnh Nam không bao giờ quay về được nữa!”

06

Ta bị cấm túc cũng chẳng sao.

Chỉ cần c/ứu được cha mẹ là tốt rồi.

Đợi đến khi an bài ổn thỏa cho cha mẹ…

Ta lại trốn ra ngoài, tìm một nơi vắng vẻ, tiếp tục mở cửa tiệm của mình, làm đại chưởng quỹ, tiêu d/ao tự tại.

Hê hê.

Nhưng giờ không thể để Quý Di Giản biết được suy nghĩ của ta.

Thế nên những ngày bị cấm túc.

Ta đặc biệt ngoan ngoãn.

Ngay cả sân nhỏ của mình cũng không bước chân ra.

Chỉ mỗi ngày ngóng trông Quý Di Giản sau khi bãi triều về sẽ cùng dùng bữa.

Có ngày hắn bất chợt nảy ra ý định mời y sĩ đến bắt mạch, ta cũng không hỏi nhiều, liền đặt cổ tay trắng mảnh của mình lên chiếc gối nhỏ.

Bắt mạch xong, Quý Di Giản liền cùng y sĩ đi nói chuyện riêng.

Sau khi vào, sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.

Ta gi/ật mình, còn tưởng mình mắc b/ệnh quái dị gì.

Mặt mày khổ sở đi hỏi.

Quý Di Giản nhìn bụng dưới của ta, lạnh lùng nói:

“Y sĩ nói nàng tỳ vị hư hàn, tích thực, bảo nàng ăn ít đi.”

Ta ủy khuất vô cùng.

“Ồ” một tiếng.

Từ đó liền cố ý kiềm chế bản thân.

Chỉ là Quý Di Giản thật x/ấu xa.

Chê ta b/éo, mà vẫn cứ gắp canh thêm món cho ta.

Đúng là lòng dạ đàn ông, kim đáy biển.

Sau này ta nhàn rỗi phát hoảng, lại thêu cho Quý Di Giản một cái túi thơm, hai con uyên ương hồng đan cổ quấn quýt.

Hắn chỉ nhìn một cái, liền nói ta nhẹ dạ phóng túng.

Vậy mà sau đó ngày nào cũng đeo bên hông.

Trong lòng ta vui sướng vô cùng.

Nghĩ rằng thế này là đã nắm giữ được trái tim hắn, hắn phải dốc lòng dốc sức vì nhà ta rồi.

Liền tìm một cơ hội lặng lẽ hỏi Đại Toàn.

“Sau khi Hầu gia nhà ngươi dâng sớ giải oan cho nhà ta, Thiên tử phản ứng thế nào, có ý định lật lại vụ án cho nhà ta không?”

“Lâu thế này rồi, người trong phủ phái đi chắc cũng đến Lĩnh Nam rồi, có gặp cha mẹ ta không, có gửi thư về không?”

Hắn vừa thay Quý Di Giản làm việc xong trở về.

Đang định vào thư phòng bẩm báo.

Bất chợt bị ta kéo lại, vẻ mặt ngơ ngác.

07

“Lĩnh Nam, Lĩnh Nam nào?”

“Đại An chẳng phải nói, Hầu gia gần đây huy động tất cả nhân thủ đi tìm Lan Nương tử sao?”

“Ta còn nghe nói rõ ràng là có bức họa, nhưng Hầu gia lại không chịu đưa, khiến họ đ/au đầu lắm đấy.”

Ta tái mặt.

Bàn tay đang níu tay áo hắn siết ch/ặt lại từng chút một:

“Vậy Quý Di Giản có nhắc đến việc lật lại vụ án cho nhà ta trên triều không?”

Ánh mắt hắn đảo lo/ạn: “Cái đó…… cái đó đương nhiên là có rồi.”

“Cô nương hay là tự mình đi hỏi Hầu gia đi, việc trong tay ta gấp lắm, Hầu gia đang đợi đấy.”

Nói xong hắn liền chuồn mất như một con cá.

Để lại một mình ta ngẩn ngơ đứng tại chỗ.

Dần dần siết ch/ặt lòng bàn tay.

Quý Di Giản.

Đồ cặn bã.

Quả nhiên đã bị ả Lan Nương tử kia mê hoặc tâm trí rồi.

Ta vậy mà còn bị hắn lừa xoay như chong chóng.

Lòng trống rỗng.

Lại nghĩ đến cha mẹ đang chịu khổ nơi chướng khí m/ù mịt.

Viền mắt ta dâng lên chút chua xót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Ngáy ngủ Chương 12
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiện Tiện

Chương 8
Thiếp vì thay đích tỷ xuất giá mà trở thành phu nhân của Tạ Trạc Kim. Đêm tân hôn, chàng vén khăn trùm đầu của thiếp, ngắm nhìn hồi lâu, đoạn khẽ cong môi cười: "Nàng chớ sợ, từ nay về sau nàng chính là phu nhân của ta, ta sẽ cùng nàng sống những ngày tháng yên ổn. Kẻ phụ bạc kia ta chẳng còn bận lòng nữa, nàng tin ta chứ, nhị nương?" Thiếp đã tin. Thế là phu thê hòa thuận, trọn một kiếp người. Lúc lâm chung, con cháu vây quanh, chàng ôm thiếp, nước mắt nóng hổi rơi trên gò má thiếp: "Nếu năm đó ta trả nàng về Thôi phủ, nàng có tìm đến cái chết chăng?" Hơi thở thiếp nghẹn lại, chưa kịp phản ứng. Chàng đã an nhiên khép đôi mắt cho thiếp: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Phu thê bốn mươi năm, ta sớm đã biết nàng kiên cường hơn nàng ấy. Ta sẽ đưa nàng về an táng tại Thôi phủ, Tiện Chân, chẳng phải nàng luôn khát khao tình thương của cha mẹ sao? Vốn dĩ là việc làm sai trái, để Doanh nhi không danh không phận mà sinh con cho ta, ấy là lỗi của ta." Đến tận lúc này, thiếp mới hay vì sao cả đời này mình chẳng có duyên với con cái. Cũng hiểu vì sao chàng không nạp thiếp, mà ngày ngày lại về muộn. Hạnh phúc cả đời thiếp hóa thành trò cười. Thiếp chết không nhắm mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang nắm chặt tay thiếp, toan đẩy thiếp xuống kiệu hoa: "Đây vốn là hôn sự của ta, muội muội. Để ta tự mình xuất giá!"
Cổ trang
Ngôn Tình
7
Vãn Kiều Chương 8