Năm đó, Đông Bắc đón nhận làn sóng thất nghiệp ồ ạt.
Nhà máy giấy nơi Trương Bình Đào và Vương Lan Chi làm việc kinh doanh sa sút, cả hai đều bị sa thải.
Lúc đó, Vương Lan Chi mới mang th/ai được năm tháng.
Áp lực cuộc sống đổ ập xuống, Trương Bình Đào vốn không giỏi ăn nói bỗng trở nên chán nản, thất vọng.
Ngày nào ông cũng ngồi trong bếp rít từng điếu th/uốc.
Tôi không nhịn được nói: “Hút th/uốc không tốt cho Tri Phồn đâu ạ.”
Trương Bình Đào chỉ bật máy hút mùi lên, tiếp tục phì phèo nhả khói.
Vương Lan Chi hoàn toàn nổi gi/ận.
Bà vỗ mạnh một cái vào người ông: “Trương Bình Đào, ông có ra dáng đàn ông không hả!”
“Hai đứa mình bị sa thải thật! Nhưng đâu phải là không sống nổi nữa!”
“Tay chân lành lặn, làm cái gì mà chẳng được!”
Sau cái t/át ấy, ánh mắt Trương Bình Đào bỗng tỉnh táo hẳn.
Ông ôm lấy Vương Lan Chi, đuôi mắt rưng rưng: “Vợ à, em cứ đá/nh anh đi, đá/nh nhiều vào.”
“Anh hứa với em, anh nhất định sẽ gánh vác gia đình này, không để em phải lo nghĩ.”
Hôm sau, Trương Bình Đào và Vương Lan Chi gom góp số tiền tiết kiệm, thuê mặt bằng mở một tiệm ăn sáng nhỏ.
Người xung quanh đều bảo hai người họ đi/ên rồi.
Bà Trương còn hít hà: “Nhà ai mà sáng ra chẳng tự nấu nướng ăn tạm? Cần gì phải đến tiệm của hai đứa ăn chứ?”
“Hai đứa còn trẻ, không biết nặng nhẹ, đừng có mà ném tiền qua cửa sổ.”
Vương Lan Chi đang bận trộn nhân dưa chua th!t lợn, chỉ cười: “Cứ làm thôi! Không làm sao biết có thành công hay không!”
Ngày nào bà cũng thức dậy cùng Trương Bình Đào từ ba giờ sáng, gói sủi cảo, cán mì, nấu nước dùng, chiên ức gà, không bỏ sót bất kỳ bước nào.
Trương Bình Đào khuấy xong nồi cháo bát bảo, liền vội vàng xót xa đỡ bà ngồi xuống: “Vợ à, em nghỉ đi, làm thế này vất vả cho em quá.”
Vương Lan Chi xua tay: “Nhà mình là người một nhà, không nói mấy lời đó.”
Bà chỉ tay về phía bếp, ánh mắt dịu lại: “Đứa nhỏ cũng đặc biệt dậy sớm giúp đỡ kìa.”
Trương Bình Đào nhìn theo.
Trước cái bếp cao ngang người, tôi đang cong mông, ra sức nhét củi vào trong.
Làm xong, tôi vỗ tay chui ra, liền thấy Vương Lan Chi và Trương Bình Đào đang rưng rưng nước mắt, nhìn tôi đầy cảm động.
Tôi cười hì hì, bắt chước theo: “Nhà mình là người một nhà!”
Vương Lan Chi vẫn dùng phong thái mạnh mẽ, không nói không rằng nhét tôi trở lại giường.
Đến tận khi rạng đông, bà mới lôi tôi ra, dúi vào tay tôi bát cháo bát bảo và chiếc bánh bao th!t nóng hổi.
Phải công nhận, tay nghề của hai người họ thực sự rất tuyệt.
Tôi ăn ngấu nghiến, đến cả đáy bát cũng dùng vỏ bánh bao lau sạch bách.
Vương Lan Chi nhìn tôi đầy tâm huyết: “Nhà mình là người một nhà không sai. Nhưng trẻ con có trách nhiệm của trẻ con, con chỉ cần học hành cho giỏi là được, việc nhà không cần con phải lo lắng.”
“Không được.” Tôi kiên quyết không lùi bước, “Con phải dậy từ ba giờ để giúp hai người.”
Vương Lan Chi gõ vào thành bát: “Sáu giờ.”
Tôi cắn răng: “Bốn giờ.”
Vương Lan Chi nổi gân xanh: “Năm giờ. Còn sớm hơn nữa là dì cho ăn đò/n đấy.”
“Chốt đơn!” Tôi reo hò nhảy cẫng lên.
Tiện tay vơ lấy mấy cái bánh bao và vài cốc cháo bát bảo nhét vào cặp sách.
Tôi chạy vèo đến trường, tự nhiên nhét cho các bạn dậy sớm chưa kịp ăn sáng.
Buổi sáng ở Đông Bắc, lạnh đến mức hơi thở cũng tỏa ra khói trắng.
Mọi người nhìn thấy bánh bao nóng và cháo nóng như cún thấy xươ/ng vậy.
Ăn xong ba miếng hai miếng, bụng dạ ấm áp, không nhịn được hỏi tôi: “M/ua ở đâu thế? Ngon đến mức tớ muốn nuốt luôn cả lưỡi!”
“Nhà tớ làm đấy!” Tôi chớp mắt, “Nếu các cậu muốn ăn, tớ có thể mang bữa sáng cho các cậu mỗi ngày, miễn phí chạy việc!”
Trương Soái cười khẩy: “Ch/ém gió vừa thôi, có ngon bằng bánh bao mẹ tớ làm không?”
Tôi nhét vào miệng nó một cái: “Để dành riêng cho cậu đấy.”
Nó như thấy m/a, lúc đầu còn kháng cự, nhưng sau khi nhai vài miếng, biểu cảm lập tức giãn ra.
Rồi nó xáp lại gần, biết co biết duỗi: “Đúng là ngon hơn bánh bao mẹ tớ làm gấp trăm lần.”
“Ngon thật đấy!”
“Tớ có thể đăng ký gói bữa sáng cả tháng không?”
10
Cầm trên tay xấp đơn đặt hàng, tôi nhảy chân sáo về nhà.
Nhưng lại thấy bà Trương đứng trước cửa tiệm, đang ra sức khuyên nhủ Vương Lan Chi.
“Lan Chi à, đừng trách dì nói lời khó nghe. Hai đứa trẻ chi tiêu tốn kém lắm, hai đứa làm tiệm ăn sáng vừa bận vừa mệt, phải biết tính toán cho mình, không thể để rẻ đứa trẻ từ nơi khác đến được.”
“Con nghĩ xem, học phí, ăn uống của nó, tất cả đều đ/è lên vai hai đứa, dù sao cũng không phải con đẻ, nhỡ đâu nuôi ra một đứa vo/ng ân bội nghĩa, sau này nó vỗ mông quay về tìm mẹ đẻ nó, lúc ấy hai đứa có khóc cũng chẳng biết tìm ở đâu!”
“Dì nói thật, chi bằng con đưa đứa nhỏ đó về với mẹ đẻ nó, lo tốt cho đứa trong bụng là được rồi!”
“Bà Trương.” Vương Lan Chi rửa sạch bát đĩa, cho vào tủ khử trùng, lau khô tay, nghiêm túc nói: “Lời này sau này bà đừng nói nữa, chúng tôi không muốn nghe chút nào.”
“Dù Tri Giản chui ra từ bụng ai, nó bây giờ đều là con của tôi, tôi có phải b/án nhà b/án cửa cũng sẽ nuôi nó khôn lớn.”
Bà Trương vẫn chưa đã miệng: “Con chỉ là còn trẻ quá, đưa nó đi thì có gì không tốt cơ chứ! Đúng là một gánh nặng...”
“Trương Bình Đào!” Sắc mặt Vương Lan Chi lạnh đi hoàn toàn.
Trương Bình Đào hiểu ý, đưa cho bà cái xẻng, bản thân cũng cầm một cái chảo chống dính lao tới.
Hai vợ chồng người cầm chảo người cầm xẻng, vừa đẩy vừa đuổi, quyết tâm đuổi bà Trương ra ngoài.
Bà Trương kêu la oai oái: “Hai đứa không nghe lời dì, sớm muộn gì cũng hối h/ận!”
“Thôi bớt nói đi!” Trương Soái chạy tới, bịt miệng bà Trương lại, vội vàng cười trừ: “Chú dì, con xin lỗi! Chúc hai người khai trương hồng phát! Làm ăn phát đạt nhé! Bánh bao th!t với cháo bát bảo ngon tuyệt!”
Vương Lan Chi đang bầu bí, không hiểu chuyện gì quay đầu lại.
Nhưng lại thấy tôi đang cầm xấp tiền cọc và đơn đặt hàng đứng trước cửa tiệm.
Vương Lan Chi ném cái xẻng xuống, vỗ tay cái đét: “Thôi xong rồi, hỏng bét rồi!”
“Chắc chắn là con bé nghe thấy hết rồi!”
Vương Lan Chi nhìn tôi, cẩn thận lựa lời, sợ làm tôi tổn thương.
“Con gái à, con cứ coi như bà ấy nói nhảm đi, chúng ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi con đâu...”
“Mẹ.”
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt đã sớm tuôn rơi lã chã.
Vương Lan Chi kinh ngạc nhìn tôi, bà che miệng, nức nở không thành lời: “Con gái ngoan, con vừa gọi dì là gì?”