Đúng như dự đoán, Tạ Trì Nghiên quả nhiên cau mày.

Hắn đứng dậy tiến về phía tôi, tiện tay ném tấm thẻ trong tay tôi sang một bên.

Ngay khi tôi tưởng rằng hắn sắp ném cả tôi ra ngoài.

Bỗng nhiên, trong lòng bàn tay tôi xuất hiện một tấm thẻ đen.

Tạ Trì Nghiên trìu mến nói:

“Bảo bối, em cầm là thẻ lương của cấp dưới, bên trong chỉ có mười triệu, m/ua được cái gì chứ?”

“Lần sau đi dạo phố thì mang thẻ này, cái này không có hạn mức, em cứ tùy ý mà quẹt.”

Lời này đã vượt quá phạm vi nhận thức của tôi.

Tôi ngẩn người một lúc, rồi nghiêm túc nói:

“Tạ tiên sinh, tôi cũng muốn ứng tuyển làm cấp dưới của anh, có được không?”

Tạ Trì Nghiên bị chọc cười.

Hắn ôm chầm lấy tôi vào lòng, thì thầm bên tai.

“Không cần, em cứ tiếp tục làm vợ của anh là được rồi.”

“Như vậy thẻ của anh, tiền của anh, và cả con người anh… đều sẽ là của em.”

Tai tôi nóng bừng lên.

Tôi vội vàng tìm một cái cớ rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Đáng gh/ét thật.

Tạ Trì Nghiên này quá biết nói lời đường mật, suýt chút nữa lại bị mê hoặc rồi.

Xem ra con đường phá gia chi tử này không thông rồi.

Vậy thì sang con đường tiếp theo: Kiểm soát.

Đêm khuya, nhân lúc Tạ Trì Nghiên ngủ say, tôi lén lút mò lấy điện thoại của hắn.

Tôi đã hạ quyết tâm.

Lát nữa chỉ cần trong điện thoại nhìn thấy một sinh vật khác giới nào, tôi nhất định sẽ làm ầm ĩ, lăn lộn ăn vạ.

Kết quả sau khi mở khóa điện thoại, tôi ch*t lặng tại chỗ.

Trong điện thoại Tạ Trì Nghiên đúng là toàn người khác giới thật--

Nhưng mà sao toàn là tôi thế này!

Mật khẩu điện thoại là ngày sinh của tôi.

Tin nhắn ghim đầu tiên là avatar của tôi.

Mở album ảnh ra, bên trong dày đặc hàng nghìn bức ảnh của tôi.

Có tấm là lúc tôi đang lè lưỡi li/ếm kem, có tấm là lúc tôi đang cởi quần áo trước khi tắm.

Thậm chí còn có cả cảnh tôi quần áo xộc xệch, mặt đỏ bừng đang hôn mê...

Mẹ ơi có bi/ến th/ái!

Nghĩ đến việc những khoảnh khắc thường ngày hay riêng tư này, lại luôn có một đôi mắt đang chằm chằm nhìn mình, còn lén lút chụp lại vào máy ảnh.

Tôi lập tức sởn cả gai ốc.

Tôi hoảng lo/ạn thoát khỏi album, kết quả tay run run lại vô tình bấm vào phần ghi chú.

Những dòng nhật ký dài dằng dặc đầy ám ảnh và b/ệnh hoạn hiện ngay ra trước mắt.

“Bảo bối thơm quá, mềm quá, đáng yêu quá.”

“Dù có nhìn chằm chằm vào cô ấy, xem đi xem lại hàng nghìn lần ảnh của cô ấy, vẫn thấy không bao giờ là đủ.”

“Thật muốn giấu cô ấy đi, giam cầm trong tầng hầm, quấn quýt lấy tôi ngày đêm, để đôi đồng tử mất tiêu cự của cô ấy từ nay về sau chỉ phản chiếu gương mặt của một mình tôi…”

“Không được, mình phải kiềm chế bản thân. Cô ấy nhát gan như vậy, nếu phát hiện ra mình không chỉ nghiện về thể x/ác mà tâm lý cũng có b/ệnh, thì cô ấy chắc chắn sẽ sợ mình.”

“Mình vẫn phải tiếp tục giả vờ, giả vờ làm một người chồng dịu dàng chu đáo.”

“Nhưng, nếu một ngày cô ấy phát hiện ra bộ mặt thật của mình…”

“Thì mình sẽ không cần phải ngụy trang nữa, cũng không cần phải kìm nén nữa.”

“Mình sẽ ăn tươi nuốt sống cô ấy.”

Tôi đang r/un r/ẩy đọc đến đây.

Bỗng nhiên, một bàn tay trắng trẻo thon dài che màn hình lại.

Tôi ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Tạ Trì Nghiên không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.

Trong đôi mắt sâu thẳm đó, cuộn trào những dục niệm nguy hiểm chưa từng có.

“Bảo bối, em phát hiện ra bí mật của anh rồi sao?”

07

Tôi suýt chút nữa là sợ đến phát khóc.

Trong lòng hối h/ận không thôi.

Chuyến đi kiểm soát này chẳng những không tìm ra vấn đề của Tạ Trì Nghiên, ngược lại còn moi ra bí mật của hắn!

Giờ thì hay rồi, hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho tôi!

Trong cơn tuyệt vọng, tôi bắt đầu gõ liên hồi vào hệ thống.

“Hệ thống, ngươi bày cái mưu kế q/uỷ quái gì thế!”

“Ngươi không phải nói có thể khiến Tạ Trì Nghiên chán gh/ét ta sao, sao ta nhìn hắn giống như sắp nuốt chửng ta thế này?”

Hệ thống lau đi giọt mồ hôi lạnh không tồn tại.

“Là ta sơ suất rồi.”

“Ta chỉ nhớ đàn ông bình thường đều gh/ét việc phá gia và kiểm soát, mà quên mất Tạ Trì Nghiên hắn không bình thường.”

“Xem ra, đã đến lúc dùng chiêu cuối cùng rồi--”

Nó nghiêm túc nói:

“Hãy đi huấn luyện Tạ Trì Nghiên như huấn luyện chó đi!”

Tôi: ?

Hệ thống giải thích:

“Là thế này. Tạ Trì Nghiên từng bị b/án vào chợ đen, bị lăng nhục và ng/ược đ/ãi như một con chó.”

“Quá khứ này chính là vảy ngược của hắn, cực kỳ gh/ét bị người khác nhắc đến.”

“Cho nên chỉ cần ngươi bây giờ coi Tạ Trì Nghiên là chó mà huấn luyện, thỏa sức s/ỉ nh/ục hắn, đó chính là đang nhảy múa trên bãi mìn của hắn. Hắn chắc chắn sẽ chán gh/ét ngươi với tốc độ ánh sáng!”

Thú thật, chiêu cuối này nghe cũng chẳng đáng tin lắm.

Nhưng tình thế khẩn cấp, tôi nhất thời cũng không còn cách nào khác.

Nhìn gương mặt tuấn tú của Tạ Trì Nghiên đang ép sát lại gần, tôi chỉ có thể cắn răng, đá/nh cược một phen--

R/un r/ẩy giáng một cái t/át lên mặt hắn.

“Tạ Trì Nghiên, anh chỉ là một con chó của tôi thôi!”

Thế giới đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Tạ Trì Nghiên không hề cử động.

Một lúc lâu sau, hắn mới từ từ vuốt ve vết t/át, lên tiếng:

“Bảo bối, em đang chơi trò gì thế này?”

Tôi lấy hết can đảm, gằn giọng nói:

“Ai đang chơi với anh, tôi đang huấn luyện anh đấy!”

“Anh chẳng qua chỉ là một con chó ở chợ đen thôi, được kết hôn với tôi là phúc đức tám đời của anh rồi.”

“Anh nên phục vụ tôi mỗi ngày, nghe lời tôi, mặc cho tôi đá/nh m/ắng trút gi/ận mới đúng.”

“Kết quả anh thì hay rồi, không những lén chụp ảnh tôi trong bóng tối, mà còn viết những thứ bi/ến th/ái đó trong nhật ký…”

“Thật là hạ lưu, dơ bẩn, không biết x/ấu hổ!”

“Cái t/át này, chính là hình ph/ạt cho những việc đồi bại anh đã làm!”

Tạ Trì Nghiên cúi đầu, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt.

Nhưng cứ mỗi câu tôi m/ắng, tay hắn lại càng r/un r/ẩy, đuôi mắt cũng ửng đỏ.

Dường như thực sự bị chạm vào nỗi đ/au rồi.

Xem ra, cách của hệ thống cuối cùng cũng hiệu quả một lần.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có chút áy náy--

Liệu mình có m/ắng quá đáng lắm không?

Thế là không kìm được mà ghé sát vào nhìn thử.

“Này, anh khóc à?”

Kết quả vừa nhìn, liền không kịp đề phòng mà chạm phải một đôi mắt đang lấp lánh sự phấn khích.

Tạ Trì Nghiên hít một hơi thật sâu, giọng khàn đặc:

“Bảo bối, giọng em m/ắng anh nghe hay quá, em có thể m/ắng thêm vài câu nữa không?”

Tôi: ……

Đúng là áy náy quá sớm rồi!

Trong tích tắc, thế công và thủ chuyển đổi.

Chưa kịp để tôi phản ứng, tôi đã bị Tạ Trì Nghiên đ/è xuống giường.

Giọng điệu của hắn vừa m/ập mờ vừa nhiệt tình.

“Bảo bối, em nói đúng.”

“Đã làm chuyện đồi bại, thì quả nhiên cần phải bị trừng ph/ạt.”

“Nhưng những chuyện đồi bại anh làm, còn xa mới dừng lại ở những gì em vừa nói.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
3 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Ngáy ngủ Chương 12
8 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đỉnh cao quyết chiến với trà xanh

Chương 5
Đêm trước ngày cưới, Bùi Chi Diên đột nhiên đổi ý. Anh đẩy tờ hôn thú về phía tôi, giọng nói khàn đặc. "Miểu Miểu sức khỏe không tốt. Nếu anh thực sự cưới em, cô ấy sẽ không sống nổi đâu." Tôi còn chưa kịp mở miệng, bố mẹ đã đỏ hoe mắt: "Nam Khê, em gái con từ nhỏ đã ốm yếu, không chịu được kích động. Con nhường Chi Diên cho em ấy, được không?" Tôi giận đến run người. Vừa định xé nát tờ hôn thú trên bàn, giữa không trung bỗng lướt qua vài dòng bình luận. 【Con gái đừng xé! Bây giờ con mà làm ầm lên, bọn họ chỉ thấy con độc ác, ngay cả em gái bệnh tật cũng không dung nổi.】 【Khóc đi! Lùi bước! Giả vờ hiểu chuyện! Để họ tự nhớ lại xem, những năm qua họ nợ con không chỉ một chuyện.】 【Chỉ cần sự áy náy đủ lớn, phòng tân hôn, cửa hàng, cổ tức của nhà họ Bùi, cùng với cổ phần, của hồi môn, gia sản của nhà họ Khương, tất cả đều có thể lăn vào túi con.】 Câu chất vấn vừa đến đầu lưỡi, tôi cứng nhắc nuốt ngược trở vào. Giây tiếp theo, tôi chậm rãi tháo nhẫn đính hôn. Nước mắt vừa vặn rơi trên mặt nhẫn. "Con hiểu mà." Mọi người trong phòng khách đều sững sờ. Tôi cúi đầu, giọng nhẹ bẫng như sợ làm kinh động đến ai đó. "Em gái từ nhỏ sức khỏe không tốt, bố mẹ thương em ấy là điều nên làm. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ em ấy thích, cuối cùng con đều nhường cho em ấy. Lần này... cũng vậy thôi."
Hiện đại
Gia Đình
Ngôn Tình
12
Chanh Xanh Chương 6
Soda Bạc Hà Chương 7