“Anh còn định dành cho em nhiều hình ph/ạt hơn nữa sao?”
Sao lại có kiểu người đòi bị ph/ạt thế không biết?
Tôi vô cùng kinh ngạc, giọng điệu cũng lắp bắp.
“Anh, anh còn làm những gì nữa?”
Khóe môi Tạ Trì Nghiên khẽ nhếch lên.
Cứ thế, với gương mặt ngây thơ tuấn mỹ đó, hắn thốt ra những lời khiến thế giới quan của tôi sụp đổ.
“Ừm, ví dụ như…”
“Mỗi lần em ra ngoài, anh đều dùng camera giám sát dõi theo em không rời.”
“Mỗi lần em thay quần áo, anh đều lén lút ngửi chúng rất lâu.”
“Mỗi lần nghe em khóc lóc, ngoài miệng anh chỉ dỗ dành, nhưng trong lòng lại nghĩ đến việc khiến em hoàn toàn hỏng bét, đến sức khóc cũng không còn…”
Luồng nhiệt nóng hổi xộc lên má.
Tôi không thể nghe nổi nữa, vô thức giáng thêm một cái t/át.
“C/âm miệng, không cho phép nói nữa!”
Kết quả vì quá hoảng lo/ạn, cái t/át này bị lệch vị trí.
Nó rơi đúng vào môi Tạ Trì Nghiên.
Hắn thuận thế nắm ch/ặt cổ tay tôi, in lên lòng bàn tay tôi một nụ hôn nóng bỏng.
“Thơm quá.”
“Cảm ơn hình ph/ạt của bảo bối.”
Ngay sau đó, hắn đ/è cổ tay tôi xuống giường, cố định ch/ặt chẽ.
Hắn đối mặt với tôi, trong mắt là sự chiếm hữu và xâm lược bị kí/ch th/ích đến cùng cực.
Khiến người ta không thể tránh né, không thể trốn chạy.
“Bảo bối, em biết không? Huấn luyện chó thì phải kết hợp giữa ph/ạt và thưởng.”
“Vì bây giờ đã ph/ạt xong rồi, vậy cũng đến lượt anh…”
“Đòi phần thưởng rồi nhỉ.”
08
Sau ngày hôm đó, tôi đi đứng r/un r/ẩy suốt cả tuần.
Hệ thống chắc là sợ bị tôi m/ắng nên đã trực tiếp bỏ chạy.
Thậm chí không hề chào hỏi lấy một tiếng.
Thế là sau khi tỉnh dậy, chỉ còn lại mình tôi ngơ ngác ở lại thế giới này.
Tôi từng nghĩ mình sẽ h/oảng s/ợ, lạc lõng.
Nhưng rất nhanh, tôi nhận ra mình đã nghĩ quá nhiều.
Cuộc sống hiện tại sướng đến mức không tưởng nổi!
Sáng sớm, thưởng thức bữa sáng tình yêu của Tạ Trì Nghiên.
Buổi trưa, dùng thẻ của Tạ Trì Nghiên thỏa sức ăn chơi.
Buổi tối, nếm thử những món tráng miệng giới hạn mà Tạ Trì Nghiên mang về, rồi tíu tít chia sẻ những gì mình thấy trong ngày.
Đêm đến, chăm sóc b/ệnh tình của vị b/ệnh nhân họ Tạ nào đó.
Không cần làm nhiệm vụ đ/au đầu nữa.
Cũng không cần bị hệ thống thông minh nhất thế giới này chơi xỏ mỗi ngày.
Không bao lâu sau.
Sắc mặt tôi trở nên hồng hào, đôi mắt ngày càng sáng ngời.
Ngay cả trong lòng, cũng dần xuất hiện một chút hạnh phúc.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng, cứ tiếp tục sống như thế này với Tạ Trì Nghiên, hình như cũng không tệ lắm…
Ngày hôm nay, tôi theo thói quen đi tìm Tạ Trì Nghiên ở thư phòng.
Nhưng vừa đến cửa, đã thấy một cặp vợ chồng trung niên đang lớn tiếng m/ắng nhiếc.
Tạ Trì Nghiên đứng tại chỗ, cúi đầu không nói.
Tôi không khỏi cảm thấy lạ lẫm.
Tạ Trì Nghiên mà cũng có lúc ngoan ngoãn chịu m/ắng sao?
Cảnh tượng này cũng khá ấm áp đấy.
Để tôi nghe xem họ đang nói gì nào--
“Mày đúng là đồ s/úc si/nh, thế mà lại đối xử với cha mẹ mình như vậy!”
“Ngày trước ở chợ đen sao không bị người ta đá/nh ch*t đi, sao không bị người ta tiêm th/uốc đ/ộc ch*t đi?”
“Thay vì sống sót làm nh/ục gia đình, chi bằng đi ch*t sớm đi!”
Tôi: …
Hai người này thực sự là cha mẹ của Tạ Trì Nghiên sao?
Từ ngữ đ/ộc á/c thế kia, không biết còn tưởng là kẻ th/ù gi*t cha gi*t mẹ chứ.
Tôi liên tục nhìn Tạ Trì Nghiên.
Luôn lo lắng hắn sẽ rút sú/ng ra, khiến đối phương bị nhiễm đ/ộc chì cấp tính.
Nhưng bất ngờ thay, Tạ Trì Nghiên vẫn đứng im bất động.
Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó.
Hàng mi dài hơi r/un r/ẩy, trông có vẻ khá đ/au lòng.
Mà phía bên kia, vợ chồng họ Tạ càng m/ắng càng mất kiểm soát, thế mà đột nhiên vớ lấy cái bình hoa ném thẳng vào người hắn!
Khoảnh khắc đó, cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn n/ão bộ.
Tôi lao tới, đẩy cặp vợ chồng đó ra, gằn giọng:
“Làm cái gì thế hả!”
“Còn dám động thủ nữa tôi báo cảnh sát đấy!”
Vợ chồng họ Tạ sững sờ, rồi nheo mắt lại.
“Ồ? Hóa ra là cô.”
“Cô tiểu thư liên hôn với Tạ Trì Nghiên, Thẩm Tình…”
Có lẽ vì không muốn lộ bản chất trước người ngoài, họ không dây dưa thêm nữa mà quay lưng bỏ đi.
Nhưng trước khi đi, họ nói với tôi một cách đầy ẩn ý:
“Cô Thẩm, tặng cô một lời khuyên.”
“Thân cận với một con rắn đ/ộc m/áu lạnh, không có cách nào sưởi ấm được nó đâu, ngược lại rất có thể sẽ bị nó cắn ngược lại đấy.”
Vợ chồng họ Tạ vừa đi khuất, tôi liền sa sầm mặt mày.
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nói với Tạ Trì Nghiên:
“Nào, giải thích một chút đi.”
Ánh mắt Tạ Trì Nghiên dần ảm đạm xuống.
Hắn cười tự giễu:
“Không có gì để giải thích, anh đúng là như những gì cha mẹ nói.”
“Vo/ng ân bội nghĩa, m/áu lạnh gh/ê t/ởm.”
“Không chỉ đoạn tuyệt qu/an h/ệ với gia tộc, phá hủy đường làm ăn của cha mẹ.”
“Thậm chí ngay cả đối với em, anh cũng vì chứng nghiện mà làm tổn thương em… à.”
Lời chưa dứt, đầu Tạ Trì Nghiên đã bị tôi gõ một cái thật mạnh.
Tôi gi/ận dữ nói:
“Cái gì mà linh tinh thế, ai muốn nghe mấy cái đó!”
“Tôi đang bắt anh giải thích, lúc nãy họ lấy bình hoa ném anh, sao anh không tránh?”
“Nếu không phải tôi xuất hiện, bây giờ anh đã vào viện rồi!”
Tạ Trì Nghiên bị gõ, ánh mắt ngược lại sáng lên.
“Bảo bối, em đang quan tâm anh…”
Tôi tức gi/ận gõ hắn thêm cái nữa.
“Đừng đá/nh trống lảng, trả lời cho nghiêm túc!”
“Được rồi,” lúc này Tạ Trì Nghiên mới ngoan ngoãn trả lời: “Vì họ là cha mẹ anh mà.”
“Chỉ vì cái đó thôi sao?”
“Chỉ vì cái đó.”
Tôi kinh ngạc đến mức rơi cả kính.
“Sao tôi lại không tin nhỉ, anh lại là kiểu người răm rắp nghe lời cha mẹ sao?”
Tạ Trì Nghiên cụp mắt, khẽ nói:
“Bảo bối, em không biết đâu.”
“Khi còn rất nhỏ anh đã bị b/ắt c/óc vào chợ đen, ngày nào cũng phải chịu đựng sự tr/a t/ấn phi nhân tính.”
“Nếu không phải nhờ ảo tưởng rằng gia đình yêu thương anh, sẽ c/ứu anh ra ngoài, thì anh đã không sống nổi đến tận bây giờ.”
“Mặc dù sau này mới biết, họ vốn dĩ chẳng hề quan tâm đến anh.”
“Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, khao khát tình yêu gia đình đã trở thành chấp niệm của anh, không dễ gì thay đổi được.”
Khi nói những lời này, biểu cảm của hắn hiếm khi lộ vẻ hoang mang.
Giống như một đứa trẻ đáng thương lạc lối trong sương m/ù.
Trái tim tôi bỗng chốc rung động.
Cũng không biết nghĩ ngợi gì, đột nhiên lên tiếng:
“Nếu đã khao khát tình yêu gia đình, vậy chi bằng hãy yêu em đi.”
“Em là vợ của anh, cũng coi như là người nhà của anh.”
“Hơn nữa em sẽ không m/ắng anh, không ném anh, cũng sẽ không ném anh lại một mình ở chợ đen đâu.”
Tạ Trì Nghiên lúc này sững sờ hoàn toàn.