Chỉ là đùa vui

Chương 11

07/08/2026 18:41

Tôi nghiêng đầu: "Vậy nghĩa là anh chưa từng ngủ với cô ta?"

Anh ta nghẹn lời: "Anh không yêu cô ấy."

Tôi gật đầu: "Tôi hiểu, là kiểu 'người và máy tách biệt' đúng không?"

Lục Trầm tức nghẹn họng.

Phải mất một lúc lâu anh ta mới bình tĩnh lại, nhìn tôi đầy thâm tình: "Người anh yêu là em, quay về bên anh được không? Vị trí Lục phu nhân anh vẫn luôn để dành cho em, anh rất cần em."

Tôi từ chối khéo: "Xin lỗi nhé, tôi không có hứng thú với hàng đã qua sử dụng."

Lục Trầm siết ch/ặt hàm, nhìn tôi đăm đắm: "Khương D/ao, em sẽ phải hối h/ận."

Một ngày trước buổi ra mắt robot của Lục Trầm.

Anh ta đầy đắc ý gửi tin nhắn cho tôi.

"Khương D/ao, lần này em thua chắc rồi."

Kết quả ngày hôm sau, tại buổi họp báo.

Anh ta đã làm một trò cười cực lớn.

Khi cắm USB chứa phần lõi hiển thị, tệp tin mở ra trước mắt mọi người lại là một hình nhân động đang lắc mông khiêu khích.

Tại sao lại như vậy?

Bởi vì cô trợ lý nhỏ của Lê Oánh, không biết từ lúc nào, luôn tìm mọi cách để tiếp cận máy tính của tôi.

Thú thật, chúng tôi không muốn nghi ngờ đồng đội của mình.

Cô trợ lý này thi đỗ từ vùng núi xa xôi, tuy tính tình hơi nhút nhát nhưng lại rất cần cù hiếu học.

Hơn nữa gia cảnh của cô ấy không tốt, mẹ mất sớm.

Trong nhà còn có người em trai lêu lổng.

Một người bố nghiện rư/ợu, hút th/uốc và c/ờ b/ạc.

Mỗi tháng tiền lương cô ấy hầu như đều nộp hết cho họ.

Chúng tôi thương cô ấy, mỗi khi thưởng tiền, chúng tôi luôn lén bỏ thêm năm trăm, một nghìn tệ tiền túi cho cô ấy.

Chỉ muốn cô ấy sống thoải mái hơn, giống như bao cô gái bình thường khác.

Có một lần, bố cô ấy dẫn hai đứa em trai đến công ty làm lo/ạn, đòi đưa cô ấy về để gả cho một gã đ/ộc thân nhằm đổi lấy 30 vạn tiền sính lễ.

Lúc đó cũng là tôi và Lê Oánh đứng ra bảo vệ cô ấy.

Nhưng điều đó không cản trở việc cô ấy b/án đứng chúng tôi.

Một ngày trước buổi họp báo của Lục Trầm, tôi cố tình tạo cơ hội cho cô ta tiếp cận máy tính của mình.

Để cô ta có cơ hội sao chép các tệp tin cốt lõi trên màn hình của tôi.

Nhưng thực tế, các tệp tin cơ mật thật sự đã được tôi ẩn đi và mã hóa.

Trong tệp tin cốt lõi chỉ có hình nhân động lắc mông khiến Lục Trầm bẽ mặt.

Chúng tôi hỏi cô trợ lý tại sao lại làm vậy.

Cô ta che mặt khóc nức nở: "Tôi biết tôi có lỗi với các chị, nhưng tôi yêu Lục Trầm, chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như thế."

Cái gọi là tốt, chẳng qua chỉ là tặng hoa, tặng quà và dùng lời lẽ ngọt ngào dỗ dành cô ta vui vẻ.

Khi hỏi cô ta bắt đầu qua lại với Lục Trầm từ khi nào.

Thời gian cũng thật trùng hợp.

Thậm chí còn sớm hơn cả lúc cô ta giả vờ đáng thương để c/ầu x/in tôi giúp đỡ.

Anh ta đúng là chẳng chịu thiệt bên nào cả nhỉ.

Cuối cùng, chúng tôi kiện họ ra tòa vì tội đá/nh cắp bí mật công ty.

Họ phải đối mặt với án tù vài năm.

Điều khiến người ta vui nhất là, sau khi họ ra tù, tập đoàn Lục thị chắc đã đổi chủ rồi.

À đúng rồi, những vị lãnh đạo cũ của tôi, việc ép buộc nhân viên nữ không chỉ có mình tôi là nạn nhân.

Họ còn có rất nhiều tiền án tiền sự.

Đời này chắc chắn không bao giờ được ra khỏi tù nữa.

Kết cục như vậy khiến đám bình đạn thở dài không ngớt.

"Dù đây là một bộ truyện truy thê hỏa táng tràng, nhưng hướng đi này không đúng tí nào, nam phụ đâu? Tại sao không có nam phụ quyền cao chức trọng đến c/ứu rỗi và theo đuổi đi/ên cuồ/ng, rồi nữ chính dựa vào nam phụ để vả mặt nam chính!"

"Hu hu hu, trả lại nam phụ thâm tình cho tôi!"

Tôi lại thấy, kết cục như thế này là tốt lắm rồi.

Ai biết được cái gọi là nam phụ kia có thanh mai trúc mã hay ánh trăng sáng nào trong lòng không?

Lỡ như vài năm sau nam phụ chán chê rồi không yêu nữa thì sao? Lúc đó tôi biết phải làm thế nào? Lại tiếp tục đi tìm người đàn ông khác để dựa dẫm sao?

Thay vì dựa dẫm vào người khác, chi bằng tự mình làm chỗ dựa vững chắc nhất cho chính mình!

Yêu bản thân mình là tốt nhất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
5 Đào Hoa Sát Chương 14
6 Ngáy ngủ Chương 12
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngộ muộn

Chương 7
Tôi là tiểu thư phế vật được gia đình hào môn nhận lại sau nhiều năm lưu lạc, thứ duy nhất có thể mang ra khoe khoang chính là khuôn mặt này. Làm gì cũng không xong, nằm chờ chết là giỏi nhất. Bố mẹ hào môn không thể nhìn nổi nữa, liền nhét cho tôi một cổ phiếu tiềm năng làm chồng – Trình Thương, cao 1m85, tốt nghiệp trường danh tiếng, đầu óc chỉ biết đến sự nghiệp, không có sở thích cá nhân. Sau 3 năm kết hôn, anh làm việc không nghỉ ngày nào, còn giá trị con người tôi thì tăng vọt. Cho đến năm thứ 4, mối tình đầu trong lòng anh – cô bạn gái cũ – trở về nước. Trình Thương đích thân ra sân bay đón, kết nối tài nguyên, gọi dạ bảo vâng, quan tâm hơn tôi – người vợ danh chính ngôn thuận này gấp 100 lần. Tôi còn chưa kịp nói gì, người yêu cũ đã từ lâu không còn liên lạc bỗng gửi tin nhắn tới: "Nghe nói chồng cô đang bận hộ tống tình cũ à. Tôi quay về làm người thứ ba cho cô nhé, có muốn không?"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Tự độ Chương 8