Trương Di khóc lóc chạy đi.

Tôi nhíu mày, lùi ra xa Kỷ Trầm thêm hai bước.

Không nhìn ra được, Kỷ Trầm lại còn có xu hướng b/ạo l/ực.

Lâm Tẫn Uyên thì không bao giờ như vậy.

"Chia tay đi, tớ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, tớ cũng sẽ không gặp lại Trương Di nữa, chúng ta vẫn như trước đây..."

Tôi cạn lời vô cùng, trên đầu như có một hàng dấu ba chấm.

"Không nhìn ra được, cậu không chỉ có xu hướng bạo hành gia đình mà còn biết đùn đẩy trách nhiệm nữa."

Nhìn vẻ mặt cứng đờ của cậu ta, tôi chán gh/ét nhíu mày.

"Đổ hết tội lỗi lên đầu người khác là có thể che giấu được vấn đề của chính cậu sao?"

"Kỷ Trầm, cậu thật sự làm tớ thấy gh/ê t/ởm."

Thân hình cậu ta loạng choạng, tôi không quay đầu lại, xoay người về phòng.

【Hôm nay vui không?】

Chỉ mới không gặp một lát mà tôi đã bắt đầu nhớ bạn trai mình rồi, đúng là cái đồ lụy tình.

Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức.

【Rất vui.】

【Hy Hòa có vui không?】

Đương nhiên là vui, tôi cười đến mức chẳng còn chút giá trị nào.

【Một chút thôi, cậu đang làm gì đấy?】

【Đang tắm.】

12

Chỉ hai chữ thôi cũng làm tôi không nhịn được mà cười khúc khích, lại bắt đầu trêu chọc Lâm Tẫn Uyên.

【Đang tắm mà vẫn trả lời tin nhắn, xem ra bạn học Lâm rất thích tớ nhỉ.】

【Tắm đến đâu rồi? Cho tớ xem với.】

Lần này, đầu dây bên kia im lặng rất lâu, tôi không nhịn được che miệng cười.

Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đỏ bừng của Lâm Tẫn Uyên lúc này. Đang cười ngây ngô thì video call hiện lên.

Tôi mở to mắt, suýt chút nữa cầm điện thoại không vững.

Thằng nhóc này, gan thật đấy...

Do dự vài giây, tôi đỏ mặt nhấn nút trả lời, nhưng phát hiện người bên kia màn hình đã tự quấn khăn tắm kín mít.

Nhìn đôi gò má đỏ ửng của tôi, Lâm Tẫn Uyên vừa lau tóc vừa khẽ cười, đôi mắt như lóe sáng, những sợi tóc mái ướt sũng nhỏ từng giọt nước.

Giọt nước men theo chiếc cằm trắng lạnh của cậu ấy lướt qua yết hầu tuyệt đẹp, thấm ướt vào chiếc khăn tắm vắt trên vai.

Tôi bị cậu ấy cười đến mức hơi cáu, biết cậu ấy đang cười mình "có gan làm mà không có gan xem", không nhịn được nổi gi/ận.

"Cậu quấn kín thế làm gì? Kéo khăn tắm xuống một chút đi."

Động tác lau tóc khựng lại, vành tai chàng trai bên kia màn hình đỏ dần lên. Tôi tưởng cậu ấy sẽ giả vờ không hiểu, nhưng bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng kia lại thực sự từ từ kéo khăn tắm xuống.

Nhìn thấy đường nét cánh tay rộng lớn và xươ/ng quai xanh của cậu ấy, tôi nuốt nước bọt.

"Lâm Tẫn Uyên, cậu hào phóng quá nhỉ."

Cậu ấy ho nhẹ hai tiếng, dường như bị lời nói của tôi làm cho sặc.

"Kéo xuống nữa đi."

Cậu ấy ngoan ngoãn nghe lời kéo xuống, vành tai đỏ lan tận cổ, ngay cả giữa cơ ngựk cũng hơi ửng hồng.

"Xuống nữa đi."

"Kéo thêm chút nữa."

Một lúc lâu sau, màn hình truyền đến tiếng thở dài, nửa thân trên của Lâm Tẫn Uyên đã đỏ ửng vì thẹn thùng, các đ/ốt ngón tay vì cố nhẫn nhịn mà trắng bệch.

"Hy Hòa, chỉ đến đây thôi."

Tôi hơi tiếc nuối mím môi.

"Vậy được rồi."

"Lâm Tẫn Uyên, cậu hào phóng thật đấy, ai cậu cũng cho xem à?"

Màn hình quay trở lại gương mặt đẹp trai của cậu ấy, Lâm Tẫn Uyên khẽ nhíu mày.

"Chỉ cho cậu xem thôi, trong tam tòng tứ đức có ghi là ngoài Hy Hòa ra thì người khác không được phép nhìn..."

Tôi suýt chút nữa không nhịn được mà phun cả sữa trong miệng ra.

"Được rồi, không được đọc nữa, tớ biết rồi."

Đầu dây bên kia im lặng, chúng tôi nhìn nhau.

Lâm Tẫn Uyên đẹp trai thật, không chỉ đẹp trai mà ánh mắt nhìn tôi cũng lấp lánh...

Tôi đang nghĩ vậy thì màn hình dường như có thông báo tin nhắn, giây tiếp theo, đôi mắt của người kia hơi tối lại.

Tôi nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn, ghé sát lại nhìn.

Đúng vậy.

Khóe miệng Lâm Tẫn Uyên hạ xuống hai điểm ảnh.

"Ai nhắn tin cho cậu thế?"

Tôi hỏi cậu ấy.

Lâm Tẫn Uyên hơi ngạc nhiên, nhưng hai giây sau vẫn ngoan ngoãn trả lời.

"Không quen, một số lạ."

"Cô ấy nói, cô ấy tên Trương Di."

Tim tôi đ/ập thịch một cái, Lâm Tẫn Uyên khẽ nhíu mày.

"Tớ đã chặn cô ấy rồi, trong tam tòng tứ đức nói là ngoài Hy Hòa ra, người khác không được phép trả lời..."

13

Thái dương tôi gi/ật gi/ật, tôi hắng giọng.

"Cô ta nói gì?"

Thực ra tôi đã đoán ra rồi.

Bên kia im lặng vài giây, Lâm Tẫn Uyên mím môi, giọng nói lộ ra vẻ tủi thân không thể che giấu.

"Cô ấy nói, cô ấy nghe thấy cậu nói ở bên tớ chỉ là để chọc tức Kỷ Trầm, không phải thực sự thích tớ."

Cơn gi/ận của tôi bùng lên ngay lập tức.

"Xạo sự!"

Nhìn Lâm Tẫn Uyên bên kia màn hình, tôi nhíu mày giải thích.

"Đừng nghe cô ta nói bậy, tớ..."

Lâm Tẫn Uyên gật đầu.

"Tớ biết, cậu không phải người như vậy."

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, tôi nhìn Lâm Tẫn Uyên, sụt sịt mũi.

"Vậy tại sao cậu lại không vui?"

Yết hầu cậu ấy khẽ chuyển động, một lúc lâu sau mới lên tiếng, giọng khàn đặc.

"Không phải không vui, chỉ là cảm thấy, trong lòng chua chua."

Tôi cố đ/è nén khóe miệng.

Lâm Tẫn Uyên nhìn chằm chằm vào màn hình, những vì sao trong mắt lấp lánh không ngừng.

"Hôm nay cậu đi công viên giải trí với tớ, cậu cũng từng đi với Kỷ Trầm rồi, cậu ta từng nhắc đến trong ký túc xá."

"Hy Hòa, có phải tớ hơi hẹp hòi quá không?"

Tôi lắc đầu, những bong bóng trong lòng bay đầy trời.

"Đây gọi là gh/en, Lâm Tẫn Uyên à, tớ và Kỷ Trầm đúng là từng đi công viên giải trí, nhưng sau này tớ sẽ chỉ đi với cậu thôi. Sau khi đi cùng cậu một trăm nơi, tớ sẽ đi cùng cậu một nghìn nơi nữa."

Đôi mắt Lâm Tẫn Uyên sáng trở lại, lặng lẽ, gần như si mê nhìn chằm chằm vào màn hình.

Tôi bị cậu ấy nhìn đến nóng cả mặt, thấy khóe miệng rạng rỡ của cậu ấy, tôi không nhịn được nhớ lại lần đầu tiên gặp cậu ấy, đã cảm thấy cậu ấy rất dễ hôn.

Thế là tôi hắng giọng.

"Tớ và Kỷ Trầm đi công viên giải trí, vẫn chưa từng ngồi vòng quay mặt trời. Cậu biết truyền thuyết về vòng quay mặt trời không? Chiều mai chúng ta đều không có tiết, đi cùng nhau nhé?"

Lâm Tẫn Uyên nhếch môi, gật đầu đồng ý.

Tôi vui vẻ suốt cả ngày, nhưng đến trưa lại nghe được tin dữ.

"Hai đứa lớp Tài chính đá/nh nhau rồi, nghe nói là bạn cùng phòng, hình như một đứa cư/ớp bạn trai của đứa kia, cả hai đều đẹp trai lắm..."

Tim tôi đ/ập thịch một cái, đi/ên cuồ/ng chạy về phía nơi họ nói, dọc đường gió rít gào, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Kỷ Trầm từ nhỏ đã tập đ/ấm bốc, Lâm Tẫn Uyên tuy vóc dáng ổn nhưng lại trắng trẻo thư sinh, nếu bị cậu ta đá/nh thành...

Tảng đ/á trong lòng hoàn toàn trút bỏ khi thấy Kỷ Trầm đang bị kh/ống ch/ế.

Cậu ta bị Lâm Tẫn Uyên ấn một tay vào tường, mặt đỏ bừng vì tức gi/ận, miệng vẫn ch/ửi bới.

"Đồ khốn! Đồ tiểu tam! Tao coi mày là anh em mà mày quyến rũ Nguyễn Hy Hòa á?! Sao mày không đi ch*t đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
5 Đào Hoa Sát Chương 14
6 Ngáy ngủ Chương 12
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngộ muộn

Chương 7
Tôi là tiểu thư phế vật được gia đình hào môn nhận lại sau nhiều năm lưu lạc, thứ duy nhất có thể mang ra khoe khoang chính là khuôn mặt này. Làm gì cũng không xong, nằm chờ chết là giỏi nhất. Bố mẹ hào môn không thể nhìn nổi nữa, liền nhét cho tôi một cổ phiếu tiềm năng làm chồng – Trình Thương, cao 1m85, tốt nghiệp trường danh tiếng, đầu óc chỉ biết đến sự nghiệp, không có sở thích cá nhân. Sau 3 năm kết hôn, anh làm việc không nghỉ ngày nào, còn giá trị con người tôi thì tăng vọt. Cho đến năm thứ 4, mối tình đầu trong lòng anh – cô bạn gái cũ – trở về nước. Trình Thương đích thân ra sân bay đón, kết nối tài nguyên, gọi dạ bảo vâng, quan tâm hơn tôi – người vợ danh chính ngôn thuận này gấp 100 lần. Tôi còn chưa kịp nói gì, người yêu cũ đã từ lâu không còn liên lạc bỗng gửi tin nhắn tới: "Nghe nói chồng cô đang bận hộ tống tình cũ à. Tôi quay về làm người thứ ba cho cô nhé, có muốn không?"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Tự độ Chương 8