Hạ Cẩn Châu đ/á người kia một cái, "Cưới cái gì mà cưới. Lâm Chiêu Chiêu, cô ta xứng sao? Dù là tao, muốn về nhà nói với gia đình là cưới loại người như Lâm Chiêu Chiêu. Chỉ sợ ngày mai mẹ tao đã đi đền Hoàng Đại Tiên mời đại sư về trừ tà rồi."
Phải một lúc lâu sau, Tưởng Tử Nghiêu mới lên tiếng: "Làm chút chuyện để đối phó với gia đình, cho họ thấy thái độ của tôi thôi."
"Không có ý định kết hôn nhanh như vậy."
Chân tôi như đổ chì, không thể nhúc nhích.
Nhiệt độ xung quanh dần rút cạn.
Rõ ràng là mùa hè nóng nhất Hồng Kông, nhưng tôi lại lạnh đến run cầm cập.
Cuộc đàm phán vốn đã không còn hy vọng nay đã có câu trả lời.
Không cần phải hỏi thêm nữa.
"Cô Lâm, sao không vào trong?"
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng hỏi.
Tay tôi đặt trên nắm cửa từ từ buông lỏng, thu xếp lại cảm xúc rồi xoay người nhìn trợ lý của Tưởng Tử Nghiêu.
Chiếc nhẫn vẫn còn siết ch/ặt trong tay, suýt chút nữa không nhịn được mà rơi lệ.
"Tôi vào mời Tưởng tổng ra ngoài."
Tôi ngăn anh ta lại, "Không cần đâu."
Cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, tôi đưa chiếc nhẫn trên tay cho anh ta.
"Nói với Tưởng Tử Nghiêu, tôi không còn n/ợ anh ta nữa."
Nói xong, tôi hít một hơi lạnh, dùng mu bàn tay lau đi nước mắt.
Lương Hàm đang đợi ở bãi đỗ xe, chu đáo chuẩn bị sẵn trà gừng.
"Nói chuyện xong rồi sao?"
Tôi gật đầu, "Xong rồi."
Trong lòng tôi chắc chắn, tôi và Tưởng Tử Nghiêu đời này thế là kết thúc thật rồi.
Con người vốn nên học cách dừng lỗ, không nên hết lần này đến lần khác tự cho mình hy vọng, để rồi quay đầu lại bị thực tế tạt một gáo nước lạnh buốt.
Luồng gió ấm từ điều hòa thổi ra.
Ghế ngồi rõ ràng rất êm, nhưng tôi lại thấy đ/au lưng mỏi gối, cảm giác cả vùng bụng dưới đang trĩu nặng.
"Cần gì phải vậy chứ? Lâm Chiêu Chiêu, nhìn lại mình đi, hoàn toàn là tự chuốc lấy khổ, ngoài tao ra còn ai xót xa cho mày nữa."
Lương Hàm đắp chăn lên người tôi, lau đi giọt nước mắt trên mặt tôi, "Vì một gã đàn ông tồi mà khiến bản thân ra nông nỗi này."
"Sau này sẽ không thế nữa. Tôi cũng nên yêu lấy bản thân mình, không phải sao?" Tôi đáp lời Lương Hàm một cách yếu ớt.
Cơn đ/au dữ dội khiến ý thức ngày càng mơ hồ, tôi nhìn thấy tấm chăn lông cừu màu trắng bên dưới nhuốm màu đỏ thẫm chói mắt.
Bên tai truyền đến giọng nói hoảng lo/ạn của Lương Hàm: "Chiêu Chiêu, Chiêu Chiêu, tỉnh lại đi."
"Chiêu Chiêu, tuyệt đối đừng ngủ đấy..."
09
Tôi chìm đắm trong giấc mộng, cố gắng tìm ki/ếm những dấu vết vụn vặt cho thấy Tưởng Tử Nghiêu từng yêu tôi.
Tiểu thuyết ngôn tình luôn tô vẽ pháo hoa cảng Victoria lãng mạn, ai cũng bảo khung cảnh rực rỡ này thích hợp để cùng người yêu thưởng thức.
Vì nể mặt thân phận của Tưởng Tử Nghiêu, tôi đã đặt trước một nhà hàng trên đỉnh núi Thái Bình.
Rốt cuộc thì trước khi ở bên Tưởng Tử Nghiêu, tôi đều chen chúc cùng bạn học ở hành lang ven biển để xem.
Tưởng Tử Nghiêu rất khó hiểu, cười nói: "Pháo hoa cảng Victoria mỗi năm b/ắn ba lần, có gì mà đẹp chứ?"
Nhưng tôi không biết mình còn có thể có bao nhiêu cơ hội sánh vai cùng anh xem pháo hoa như thế này nữa.
"Qua năm nay, tôi phải đi du học rồi, còn cơ hội nào quay lại Hồng Kông nữa đâu."
Tưởng Tử Nghiêu không nói gì, nhìn tôi mỉm cười.
Đêm giao thừa, anh đưa tôi đến số 34 đường Lugard.
Pháo hoa thời khắc giao thừa nở rộ, anh hơi say, tay chống lên tay vịn ghế sofa nhìn tôi đang ngước lên xem pháo hoa.
Pháo hoa mười hai phút ch/áy rụi, Tưởng Tử Nghiêu ôm lấy tôi từ phía sau, thỏa thuận tặng bất động sản đ/ập vào mắt tôi.
"Sau này, đây là nhà của em."
"Bất cứ lúc nào cũng có thể về Hồng Kông, Chiêu Chiêu."
Những thứ này chẳng là gì cả.
Tưởng Tử Nghiêu không biết có bao nhiêu căn nhà như thế này, tặng tôi một căn chưa chắc đã là tình yêu.
Năm sau, tôi sang London học thạc sĩ.
Mới qua được ba tháng, toàn bộ nước Anh lại một lần nữa bị phong tỏa nghiêm ngặt, trường học học trực tuyến, các ngành nghề không thiết yếu ngừng hoạt động.
Ngay cả cô giúp việc cũng đòi về nước.
Thế giới rơi vào trạng thái đình trệ, ngay cả những chuyến bay cuối cùng về nước cũng bị dân phe vé đẩy giá lên cao ngất ngưởng.
Tưởng Tử Nghiêu sắp xếp cho tôi về nước, nhưng tôi lại phát sốt cao ngay trước ngày khởi hành.
Cả người nằm trên giường đ/au nhức thấu xươ/ng, ngay cả uống nước hay nuốt nước bọt cũng đ/au.
Trong loa điện thoại truyền đến giọng nói của Tưởng Tử Nghiêu, tông giọng cố ý giữ vẻ bình tĩnh, thản nhiên thường ngày nhưng không thể che giấu được sự hoảng lo/ạn.
Tôi ngay cả sức để nói chuyện với anh cũng không còn.
Đêm dần buông, cơn đ/au đầu và sốt cao hànhz hạz tôi không dứt, tôi uống Ibuprofen rồi thiếp đi không biết bao lâu.
Khóa cửa phòng mở ra, tôi tưởng là cô giúp việc quay lại.
Ngước mắt lên lại nhìn thấy Tưởng Tử Nghiêu cởi bỏ bộ đồ bảo hộ dày cộm, đưa tay định đo thân nhiệt cho tôi.
Tôi khàn giọng khó khăn mở lời: "Sao anh lại đến đây? Anh mau ra ngoài đi, sẽ bị em lây b/ệnh đấy."
Anh không quan tâm, đưa tay lau nước mắt cho tôi, "Đến cũng đã đến rồi, cùng lắm thì ch*t chung với em."
Anh đỡ tôi ngồi dậy, cẩn thận hỏi: "Đói không, anh làm chút gì cho em ăn nhé."
Trong miệng đắng ngắt, tôi buột miệng: "Muốn ăn mì sốt tương."
Thức ăn trong nhà đã sớm hết sạch, Tưởng Tử Nghiêu gọi điện thoại không ngừng.
Nửa tiếng sau, anh xuống lầu bê hai chiếc thùng lớn lấp đầy tủ lạnh.
Tôi mới nhận ra, người như Tưởng Tử Nghiêu, có lẽ đến mì gói cũng chưa từng nấu, chứ đừng nói là mì sốt tương.
Nhưng anh không cho tôi nhúng tay vào, nhìn video trên điện thoại học cách cán mì, cách pha nước sốt.
Ba tháng bị mắc kẹt trong căn hộ, vì tôi mà Tưởng Tử Nghiêu đã học được cả món Trung lẫn món Tây.
Chuyện Tưởng Tử Nghiêu vì một cô gái nhỏ mà bất chấp tính mạng đổi chuyến bay đã truyền đi khắp giới trẻ ở Hồng Kông.
Anh dường như không quan tâm, lúc rảnh rỗi còn đăng ảnh tự tay làm bánh Soufflé lên Instagram.
Có thể thấy những lời trêu chọc của người quen bên dưới.
"Chuyến bay quốc tế nói đổi là đổi, kết quả là ở nhà nướng Soufflé sao?"
"Chà, đại gia thương trường giả dạng làm đầu bếp tại gia à."
...
Tôi mới biết, vốn dĩ sau khi đi công tác ở Dubai anh nên bay thẳng về Hồng Kông, nhưng lại tạm thời m/ua vé hạng kinh tế đắt đỏ để hạ cánh xuống London.
Nếu những điều này không được coi là bằng chứng anh yêu tôi, thì những lần ân ái không dứt kia nên được tính là gì đây?
Ba tháng, cả thùng lớn bao cao su siêu mỏng tích trữ, trong những lần ân ái quấn quýt ngày ngày đã dùng sạch.
Ai bảo đàn ông qua 25 là không được nữa? Rõ ràng Tưởng Tử Nghiêu 28 tuổi cũng rất tốt.
"Không được làm nữa." Tôi che khuôn mặt đang ửng hồng, "Một cái cũng không còn đâu."
Tưởng Tử Nghiêu ánh mắt sáng rực cười với tôi: "Có th/ai thì cứ sinh ra, anh đâu phải không nuôi nổi."