Ác ý của mẹ chồng

Chương 1

07/08/2026 18:10

Mẹ chồng tôi có một thói quen, mỗi lần ra ngoài đều đứng ở cửa rồi hét lớn: "Mẹ đi đây, ở nhà một mình nhớ chú ý khóa cửa đấy nhé."

Ban đầu, tôi cứ ngỡ bà đang quan tâm mình.

Nhưng về sau, tôi nhận ra sự á/c ý tinh vi ẩn sau đó.

Thế là lần tới, khi bà lại nhân lúc đông người mà lớn tiếng dặn dò tôi, tôi cũng hét lớn đáp lại: "Mẹ ơi, mẹ mang nhiều tiền thế đi gửi ngân hàng, nhớ cẩn thận kẻo mất nhé."

01

Vừa dứt lời, sắc mặt mẹ chồng thay đổi ngay lập tức.

Bà theo phản xạ che ch/ặt lấy chiếc túi xách nhỏ của mình.

Ánh mắt của đám ông bà già đang ngồi hóng mát ở chỗ râm mát xung quanh cũng đổ dồn về phía bà.

Sau đó, họ lại chuyển ánh nhìn sang chiếc túi xách nhỏ ấy.

Những ánh mắt chứa đầy sự tò mò, xét nét, đố kỵ đan xen phức tạp khiến mẹ chồng tôi bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Tôi cố tình mỉm cười nhìn bà, thưởng thức vẻ mặt của bà lúc này.

Mẹ chồng hoàn h/ồn lại, trừng mắt nhìn tôi: "Cô bị đi/ên à? Tôi lấy đâu ra tiền? Tôi chỉ đi chợ m/ua ít rau thôi, cô ăn nói bậy bạ gì thế?"

Tôi "à" một tiếng, rồi giả vờ như chợt hiểu ra điều gì đó, gật đầu: "Ồ, đúng đúng đúng, mẹ đi m/ua rau, con nhớ nhầm."

"Vậy mẹ đi m/ua rau cũng phải cẩn thận nhé, ngoài chợ móc túi nhiều lắm, mẹ nhất định phải chú ý đấy."

Tôi cố tình nói như vậy để những người xung quanh nghe rõ mồn một.

Lời nói của tôi, nhìn qua là biết cố tình che đậy, khiến mọi người càng tò mò hơn về số tiền trong chiếc túi nhỏ của bà.

Mẹ chồng cũng nhận ra điều đó, nhíu mày trừng tôi: "Tôi thấy cô bị hâm rồi, ai mà thèm tr/ộm tiền của tôi chứ!"

Tôi cười cười, chẳng hề gi/ận dữ: "Mẹ ơi, con đang quan tâm mẹ mà!"

Mẹ chồng bị nụ cười của tôi chặn họng, không nói được câu nào. Đám ông bà già xung quanh cứ nhìn bà đầy tò mò, mẹ chồng cảm thấy như bị kim châm trên lưng, m/ắng vài câu rồi vội vàng kéo xe đẩy rời đi.

Ngay khi bà vừa đi khuất, bà lão bên cạnh vội hỏi tôi: "Nhà bà Trần này, mẹ chồng cô lấy đâu ra tiền mà đi gửi ngân hàng thế? Hai vợ chồng cô cho à? Hay là anh con cả hiếu thuận cho bà?"

Tôi cười, giả vờ ngây ngô: "Con cũng không biết nữa, mẹ chồng không cho con nói, thôi con không nói đâu."

Nói xong, tôi vội lùi vào trong đóng cửa ban công lại, để mặc cho đám người dưới lầu thỏa sức tưởng tượng.

Về đến nhà, tôi ngồi trên sofa, vừa cầm điện thoại lên đã thấy mẹ chồng gửi tin nhắn vào nhóm gia đình.

"Thằng hai, xem mày tìm cái loại vợ gì thế, vợ mày ng/u không chịu nổi, cố tình lúc tao ra ngoài lại hét lớn là tao đi gửi tiền, để bao nhiêu người nghe thấy, nó không sợ tao bị người ta nhắm đến à?"

"Thằng hai, nói thật nhé, mày tốt nghiệp đại học danh giá, lấy phải loại ng/u xuẩn này về làm vợ, sau này khéo ảnh hưởng đến chỉ số thông minh của con cái đấy. Mày nghe lời mẹ, bỏ nó đi cho xong."

Nhóm gia đình này không có tôi, còn lý do tại sao tôi nhìn thấy được, tất nhiên là vì chồng tôi đăng nhập tài khoản trên máy tính bảng, nên tôi ở nhà vẫn xem được.

Tôi đọc những lời của mẹ chồng mà không nhịn được cười.

Tôi và chồng, Trần Chính, cưới nhau đã hơn một năm, tình cảm hai đứa khá tốt, hầu như không cãi vã vì có chuyện gì cũng đều bàn bạc với nhau.

Cho đến một năm sau, bố mẹ chồng bỗng dưng đòi đến đây ở.

Tôi và bố mẹ chồng chẳng khác nào người dưng, lần cuối gặp mặt là từ hồi đám cưới.

Trần Chính từng kể với tôi, anh từ nhỏ đã được ông bà nuôi dưỡng, lên tiểu học mới được đón về, nên không thân thiết với gia đình.

Cũng vì anh không gần gũi với nhà nội, nên bố mẹ chồng càng thiên vị anh cả, những năm qua, ai không biết cứ ngỡ bố mẹ chồng chỉ có mỗi một cậu con trai.

Tôi thì chẳng có ý kiến gì về chuyện đó, Trần Chính trước đây từng nói với tôi, có lẽ sau này chuyện sinh con đẻ cái chỉ có thể nhờ nhà ngoại hoặc thuê người giúp việc, bố mẹ anh sẽ không giúp đâu.

Tôi tỏ ra không sao cả, nếu bố mẹ chồng không đến, tránh được mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu chẳng phải tốt hơn sao.

Nhưng không ngờ, một năm sau khi cưới, tôi vừa có bầu thì bố mẹ chồng đã kéo đến.

Trần Chính không muốn họ ở đây, nhưng bố chồng bảo, nhà ở quê bị mưa làm sập rồi, đuổi họ về quê thì cũng chẳng có chỗ mà ở, nếu không họ sẽ đi báo cảnh sát.

Tôi thì không sợ báo cảnh sát, nhưng Trần Chính đang trong giai đoạn thăng tiến quan trọng, lỡ như bố mẹ chồng bị dồn vào đường cùng mà đến tận công ty anh làm lo/ạn thì ảnh hưởng không tốt.

Dù sao thì bố mẹ chồng cũng không coi Trần Chính là con ruột, cảm giác chuyện gì họ cũng có thể làm ra.

Cuối cùng, dưới sự kiên trì của Trần Chính, bố chồng được đưa đến chỗ anh cả ở, còn mẹ chồng thì ở lại nhà chúng tôi.

Đợi khi tiền hỗ trợ nhà ở quê được cấp xuống, xây xong nhà tái định cư rồi họ mới về.

Sau khi mẹ chồng dọn đến, Trần Chính luôn lo lắng, anh thường dặn tôi nếu mẹ chồng làm khó thì nhất định phải nói cho anh biết.

Tôi tỏ ra không bận tâm.

Vì tôi cũng chẳng phải quả hồng mềm để người ta dễ nắn.

Tôi đã thuê người điều tra, ngôi làng ở quê đúng là bị ngập một phần do lũ quét, nhưng nhà của bố mẹ chồng vẫn nguyên vẹn, không hề bị ảnh hưởng.

Vậy tại sao họ nhất định phải chuyển đến nhà tôi ở?

Nếu không làm rõ nguyên do này, biết đâu lại là mầm họa về sau.

Đó là lý do tôi đồng ý cho họ ở lại.

Suốt khoảng thời gian mẹ chồng đến đây, không có bất kỳ động tĩnh gì bất thường.

Ngoài việc bà suốt ngày nấu đồ ngon cho Trần Chính, còn cố tình chỉ nấu cháo loãng với rau cho tôi.

Tôi hỏi Trần Chính: "Chẳng phải anh nói bố mẹ không tốt với anh lắm sao? Nhìn mẹ anh kìa, m/ua vài cọng sườn, nửa con cá cũng phải đợi anh về mới nấu. Buổi trưa ở nhà với em, chỉ ăn cháo kê với dưa chuột trộn thôi."

Thực ra, tôi chẳng hề quan tâm mẹ chồng nấu cơm gì, cơm bà nấu dở tệ, tôi cũng chê, em gái tôi vừa hay nghỉ hè nên ngày nào cũng từ nhà mẹ đẻ mang cơm dinh dưỡng đến cho tôi.

Chỉ là tôi tò mò về sự thay đổi của mẹ chồng thôi.

Không phải tôi không tin lời Trần Chính, mà tôi tò mò tại sao mẹ chồng bỗng dưng lại thay đổi như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Đào Hoa Sát Chương 14
9 Mèo của anh Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh về ngày đầu thập niên 80, tôi vừa mở mắt ra đã bị một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đè trên sạp giường. Cậu ta dí sát trán vào trán tôi, thở dốc nói: "Kiếp trước em trốn anh ba mươi năm, kiếp này, xem em chạy đi đâu."

Chương 19
Trọng sinh trở về thập niên tám mươi, kỹ thuật viên thủy lợi Lâm Thư Ý vừa mở mắt ra đã bị Triệu Ái Quốc kề dao vào cổ. Cô biết rằng ba tháng sau, những trận mưa lớn sẽ làm vỡ đập chứa nước, hơn một trăm mạng người sẽ bị lũ cuốn trôi. Kiếp này cô không còn cam chịu im lặng nữa, cô đối đầu với Lý Đại Phú, tìm kiếm sổ sách, cạy mở cửa xả lũ, dùng nửa cái mạng để đổi lấy sự bình yên cho cả ngôi làng. Sau khi mất đi chân trái, cô vẫn ở lại canh giữ con đập này, cũng là để canh giữ món nợ mà cô đã nợ từ kiếp trước.
Kinh dị
Trọng Sinh
34