"Em có thể cho anh một cơ hội không?"

14

Nhìn ánh mắt vừa mong chờ vừa nhút nhát của Lâm Tứ Dã.

Tôi muốn gật đầu.

Nhưng lời đến đầu môi lại thấy ngượng ngùng.

Tôi rất cảm động.

Cũng nguyện ý đón nhận tình cảm chân thành này.

Nhưng lại bị sự e thẹn không dám thừa nhận bủa vây.

Phía sau đột nhiên cảm nhận được một lực đẩy, khiến tôi lao vào lòng Lâm Tứ Dã.

Tôi lảo đảo một chút, rơi vào một vòng tay rộng lớn và ấm áp.

Giọng nói của Lâm Tứ Dã run lên vì kích động.

"Đây là... em đồng ý với anh rồi sao..."

Tôi muốn gật đầu.

Nhưng cảm thấy đ/ốt sống cổ cứng đờ như vừa đổ bê tông cốt thép vậy.

Á á á!

Tim tôi rối bời quá!

Mà lại còn đ/ập nhanh nữa chứ!!!

Cuối cùng lại có một kẻ "phát ngôn hộ" xuất hiện.

"Chúc Vân Mộng thích cậu, chỉ là cô ấy ngại nói thôi. Nửa đời trước cô ấy cứ bận rộn học hành, giải đề, ki/ếm tiền, chẳng biết yêu đương, cũng chẳng biết nói lời yêu thương..."

Cả tôi và Lâm Tứ Dã đều cứng đờ.

Kẻ phát ngôn hộ phía sau vẫn tiếp tục nói.

"Cô ấy thích một người khá rõ ràng. Lúc không thích thì rất thản nhiên, ngược lại lúc thích rồi thì lại cứ rụt rè, e dè."

À?

Sao lại hiểu tôi rõ thế nhỉ?

Người tốt bụng này như đang nói hộ tiếng lòng của tôi vậy.

Không đúng.

Người thứ ba ở đây chỉ có mỗi Cố Ngụy thôi mà.

Sao lại là Cố Ngụy nói ra những lời này chứ?

Chẳng phải anh ta tưởng tôi thích anh ta sao?

Tôi quay đầu lại, thấy Cố Ngụy đang dựa vào cạnh tủ, cười hì hì nhìn chúng tôi.

"Hai người đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi.

"Tôi đến để giúp một tay thôi.

"Trong lòng tôi chỉ có Nguyệt Nguyệt.

"Tỏ tình là vì tôi biết nếu không kí/ch th/ích hai người một chút, thì hai người còn lãng phí thời gian với nhau lâu lắm đấy!

"Lâm Tứ Dã, đừng dùng ánh mắt "kẻ th/ù biến thành ân nhân" đó nhìn tôi nữa.

"Cậu học đổi mặt trong Kinh kịch đấy à?

"Thiếu gia đây đang giúp em gái nhà mình thôi.

"Còn Chúc Vân Mộng, em đừng nhìn tôi bằng ánh mắt dính dính đó nữa.

"Đừng cảm ơn làm gì.

"Đám cưới nhớ xếp tôi ngồi bàn chính là được."

Cố Ngụy nói xong liền rút lui.

Chỉ còn lại tôi vẫn trong lòng Lâm Tứ Dã.

Cậu ta hỏi tôi:

"Vân Mộng, em muốn ra ngoài không?"

Nhưng Lâm Tứ Dã ôm như vậy cảm giác thật thoải mái.

Tôi vùi đầu vào lòng Lâm Tứ Dã, tiếp tục cảm nhận.

"Cứ ôm đi."

Đã ôm ch/ặt rồi, thì đừng buông ra nhé.

15

Trong "Hội nhóm du học sinh thanh lý đồ cũ Barcelona", xuất hiện thêm một cặp đôi thích nấu nhiều món ngon, ăn không hết nên lại lên nhóm ki/ếm tiền.

Còn về phần Cố Ngụy, cuối cùng anh ta cũng về nước.

Anh ta thực sự đã theo đuổi lại được Lý Nguyệt, còn đưa cả Lý Nguyệt sang Barcelona.

Cùng nhau du học.

Trong "Hội nhóm du học sinh thanh lý đồ cũ Barcelona" vẫn náo nhiệt như xưa.

【Mẹ kiếp! Cố thiếu theo đuổi lại được ánh trăng sáng thật kìa.】

Cố Ngụy: 【Thiếu gia đây vẫn còn trong nhóm nhé, cảm ơn.】

Cố Ngụy còn tiện tay kéo thêm cô gái mà anh ta hằng mong nhớ vào.

Tin nhắn bị thu hồi khẩn cấp.

Còn tôi và Lâm Tứ Dã đang nấu cơm.

Nấu món nghiêm túc đàng hoàng ấy.

Lâm Tứ Dã thắt tạp dề, đang thái th!t.

"Bảo bối, anh mới học được cách này, dùng mật ong làm th!t kho tàu sẽ thơm hơn đấy."

Tôi ở bên cạnh chuẩn bị gia vị.

"Vậy thử xem sao."

Lâm Tứ Dã gật đầu.

"Được."

"Bảo bối, cùng em nấu cơm, anh thực sự rất hạnh phúc."

Tôi cũng hạnh phúc.

Tôi tận hưởng quá trình chế biến món ăn.

Cũng tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh Lâm Tứ Dã.

Đồng thời, còn có thể ki/ếm tiền.

Lâm Tứ Dã sẵn lòng cùng tôi đi giao hàng.

Một tiếng sau, trong nhóm có thêm một tin nhắn:

【Th!t kho tàu làm hơi nhiều, 5 Euro một phần, hoan nghênh người hữu duyên thưởng thức, tự đến lấy, Campus de l'Eixample, m/ua từ bốn phần trở lên sẽ ship.】

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
4 Mèo của anh Chương 15
7 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 Hôn lễ cổ quái Chương 9
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lương duyên lầm lỡ

Chương 7
Thiếp thân từ thuở ấu thơ đã theo tổ mẫu lớn lên tại vùng Giang Nam. Năm mười sáu tuổi, tiểu hầu gia phụng mệnh đến đón thiếp về kinh thành thành hôn. Trớ trêu thay, ngày ấy thiếp vẫn đang trong hình hài cải trang chưa kịp tháo bỏ. Chàng ta chê bai thiếp dung mạo xấu xí, lập tức phất tay áo bỏ đi. Thế tử đi cùng chàng lại ở lại, hết mực chăm sóc thiếp. Sau khi thấy được dung mạo thật của thiếp, thế tử càng ngày ngày ghé thăm. Tiểu hầu gia vốn chẳng hề bận tâm, thậm chí còn buông lời với thế tử rằng: "Ngươi sao cứ chạy tới phủ họ Vệ mãi thế? Nếu thích thì hôn ước này ta nhường lại cho ngươi." Nào ngờ thế tử mắt sáng rực, lập tức sai người mang bút mực tới lập giấy trắng mực đen. Tiểu hầu gia cứ ngỡ thế tử chỉ đang đùa cợt, liền phất tay ký tên vào đó. Cho đến ngày hồi kinh, tiểu hầu gia nhìn thấy dung mạo thật của thiếp, cả người liền cứng đờ tại chỗ. Sau đó, như kẻ điên cuồng lao tới, nắm chặt lấy tay áo thế tử mà gào lên: "Khoan đã! Tờ khế ước kia, không được tính!"
Cổ trang
Ngôn Tình
8
Vỡ vụn Chương 6