Nam sinh nổi tiếng của trường đã phát ngán với những lá thư tình.
Cậu ta tiện tay chỉ vào tôi và nói:
“Tôi có bạn gái rồi.”
Tôi nổi trận lôi đình.
“Rõ ràng tối qua anh còn đeo vòng cổ chó, khóc lóc nói mình không cần danh phận cơ mà!”
Nam thần đang định tìm đại một tấm lá chắn:
“???”
Đám đông hóng hớt xung quanh:
“!!!”
01
“Xin lỗi bạn học, tôi có bạn gái rồi.”
Lục Tinh Nghiêu tiện tay chỉ một cái, thế mà lại chỉ trúng tôi đang ngồi ở góc lớp.
Giữa những tiếng kinh ngạc xung quanh, tôi từ từ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt màu hổ phách của thiếu niên ấy.
Khóe môi Lục Tinh Nghiêu treo nụ cười nhạt, cậu ta chắc mẩm tôi sẽ không từ chối.
Cậu ta có ngoại hình xuất chúng, gia cảnh giàu có.
Bên cạnh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Lời từ chối thẳng thắn đã nói rất nhiều lần, nhưng số thư tình nhận được vẫn không hề giảm bớt.
Lục Tinh Nghiêu thấy phiền phức, tiện tay chọn người gần mình nhất là tôi để làm tấm lá chắn.
Cô gái vừa tỏ tình với cậu ta lúc nãy, giờ đang trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý.
Như thể muốn x/é x/ác tôi ra vậy.
Tôi chớp chớp mắt, đưa mắt nhìn quanh một vòng giữa hai người họ.
Tôi nhìn chằm chằm vào nụ cười nhạt trên mặt Lục Tinh Nghiêu, rồi thốt lên đầy kinh ngạc:
“Rõ ràng tối qua anh còn đang đeo vòng cổ chó, khóc lóc nói không cần danh phận cơ mà!”
“Anh làm thế này, khiến tôi khó xử quá.”
Vừa dứt lời.
Cả lớp im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt Lục Tinh Nghiêu cứng đờ.
Trong ánh mắt tràn ngập những dấu chấm hỏi.
Lục Tinh Nghiêu: “...?”
Theo kịch bản gốc, diễn biến sau đó không nên là thế này.
Cách đây không lâu, tôi đã mơ một giấc mơ.
Tôi mơ thấy mình sống trong một cuốn tiểu thuyết thanh xuân cẩu huyết.
Tôi là kẻ lụy tình, một con chó li/ếm trong đó.
Chỉ cần nhìn thấy Lục Tinh Nghiêu là tôi không bước nổi chân đi.
Cậu ta lấy tôi làm lá chắn.
Lục Tinh Nghiêu chỉ định tôi là bạn gái trước mặt bàn dân thiên hạ.
Tôi gật đầu lia lịa thừa nhận.
Cậu ta chỉ cần ngoắc ngoắc tay, tôi liền vẫy đuôi cắn câu.
Sau khi lợi dụng xong, Lục Tinh Nghiêu vứt bỏ tôi, từ sau khi x/ác nhận mối qu/an h/ệ, cậu ta không nói với tôi lấy một lời.
Cậu ta quên bẵng tôi đi.
Nhưng tôi lại coi tất cả là thật.
Từ đó tôi ngẩng cao đầu, đi đến đâu cũng tự xưng là bạn gái của nam thần trường.
Thấy cô gái nào cũng nghênh ngang đến gây sự.
Cuối cùng vì đắc tội với quá nhiều người, hành vi quá mức tồi tệ, nhà trường đã đuổi học tôi.
Tôi thôi học về nhà, u uất mà ch*t.
Trước khi ch*t còn bắt người ta khắc dòng chữ “Vợ của Lục Tinh Nghiêu” lên bia m/ộ mình.
Tôi bị giấc mơ đó dọa cho tỉnh giấc giữa đêm, tự uống liền mấy bát nước bùa.
Mẹ tôi bị tôi làm ồn tỉnh giấc.
Bà tức gi/ận lấy cành liễu quất tôi nửa đêm, bảo là để trừ tà cho tôi.
Cả hai cách cùng lúc, không biết là cách nào đã hiệu nghiệm.
Lúc này thấy Lục Tinh Nghiêu tung chiêu quyến rũ, tôi vẫn có thể tĩnh tâm như thiền sư, bất động như núi.
Câu nói vừa rồi của tôi quá đỗi thâm sâu.
Cô gái vừa tỏ tình lúc nãy, giờ đây vẻ mặt phức tạp thu lại lá thư tình.
Ánh mắt nhìn Lục Tinh Nghiêu thoáng hiện lên vài phần chán gh/ét.
Lục Tinh Nghiêu bị những ánh nhìn khác lạ xung quanh làm cho da đầu tê dại.
Cậu ta nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc với tôi.
“Bạn học, có phải cậu nhớ nhầm rồi không?”
Ngón tay cậu ta gõ nhẹ lên mép bàn, ra hiệu cho tôi biết điều mà dừng lại.
Tôi hậm hực quay đi, chậm rãi ừ một tiếng.
“Xin lỗi, là tôi nhớ nhầm.”
“Chúng ta không quen biết nhau ngoài đời.”
02
Nhóm chat chung của trường đã n/ổ tung.
【Bạn học, có phải cậu nhớ nhầm rồi không?】
【Xin lỗi, chúng ta không quen biết nhau ngoài đời~】
【Lên vị trí thất bại, thế là giả vờ mất trí nhớ để giữ thể diện.】
【Tôi bảo sao tự nhiên công khai có bạn gái, hóa ra là đang ép cung, tâm cơ thật đấy.】
【Đàn ông phải đẹp trai đến mức nào mới được yêu nhỉ?】
【Thôi, đừng nói nữa, lát nữa bị 'chính thất' phát hiện là nam thần trường bị đá/nh ch*t đấy.】
【Thất tình thoát fan, thanh lý card bo góc Lục Tinh Nghiêu giá rẻ, ai cần ib mình.】
【Chị em ơi, card này của chị có phải hàng thật không thế?】
Lục Tinh Nghiêu nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong nhóm, tức đến mức gân xanh trên trán gi/ật gi/ật.
Cậu ta gõ rất nhiều chữ, muốn vào giải thích.
Nín nhịn hồi lâu, cuối cùng bất lực lại xóa sạch.
Chính miệng cậu ta nói tôi là bạn gái cậu ta.
Giờ đột nhiên nhảy ra phủ nhận, thì khác gì kẻ ép cung thất bại rồi phát đi/ên đâu?
Cậu ta chặn ở ngoài lớp, thấy tôi đeo cặp bước ra, vội vàng chạy tới chặn đường.
Lục Tinh Nghiêu gi/ận đến mức không nói nên lời.
“Mẹ nó, tao quen biết mày chắc?”
“Tao nói với mày câu không cần danh phận bao giờ?”
Tôi chớp chớp mắt, thành khẩn hỏi:
“Thế anh có cần không?”
“Cần cái rắm ấy!”
Lục Tinh Nghiêu sắp phát đi/ên rồi.
“Tao với mày không th/ù không oán, sao mày lại hại tao như thế?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
“Tôi không hại anh.”
“Trong nửa năm chúng ta yêu qua mạng, anh luôn đeo vòng cổ chó rồi kêu gâu gâu.”
“Còn bảo tôi đừng bỏ rơi anh, anh nói anh không cần danh phận, chỉ cầu được ở bên cạnh tôi.”
Tôi nói dối một cách đầy nghiêm túc.
Lục Tinh Nghiêu vẻ mặt gh/ê t/ởm.
“Xạo l!”
“Điều kiện như tao, còn cần yêu qua mạng à?”
“Chắc chắn là kẻ khác giả mạo!”
“Đồ ngốc, mày bị người ta lừa rồi!”
Tôi nói: “Anh còn gửi ảnh nóng cho tôi nữa.”
Lục Tinh Nghiêu vẻ mặt mất kiên nhẫn.
“Đã bảo là kẻ khác giả mạo rồi!”
Tôi nói: “Trên chim anh có một nốt ruồi đỏ.”
“Trên chim mày mới có...”
Lời phản bác của Lục Tinh Nghiêu dừng bặt.
Cậu ta nhìn tôi đầy khó tin, trong ánh mắt xen lẫn vài phần h/oảng s/ợ.
“Vị trí rất thấp, trông giống nốt ruồi mà cũng giống vết bớt, hình dạng rất giống một đóa hoa hồng.”
Lục Tinh Nghiêu vô thức đưa tay kéo vạt áo xuống.
Cậu ta nhìn quanh một vòng, x/ác nhận không ai chú ý đến bên này, mới hạ thấp giọng hỏi:
“Sao mày biết?”
Nói nhảm.
Tôi đã mơ thấy kịch bản rồi.
Với Lục Tinh Nghiêu thì đương nhiên là tôi nắm trong lòng bàn tay.
Tôi dang tay, bất lực nói:
“Tôi đã bảo là anh từng gửi ảnh nóng cho tôi mà.”
Lục Tinh Nghiêu nuốt nước bọt.
Cậu ta đắn đo hỏi: “Mày có lưu lại không?”
Tôi: “Có lưu.”
Lục Tinh Nghiêu: “Cho tao xem.”
Tôi bịt ch/ặt túi quần.
“Tôi không có nghĩa vụ phải cho anh kiểm tra điện thoại.”
Lục Tinh Nghiêu dỗ dành:
“Ảnh đó là giả.”
Tôi nhướng mày.
“Ồ, vậy sao?”
“Để tôi gửi vào nhóm trường, nhờ người chuyên nghiệp xem giúp là thật hay giả.”
“Không được!”
Lục Tinh Nghiêu sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
“Loại ảnh đó sao có thể gửi lung tung được?!”
Tôi gi/ận rồi.
“Một mặt không thừa nhận yêu qua mạng với tôi, mặt khác lại không cho tôi đi giám định, anh là lừa gạt tình cảm của tôi xong nên chột dạ rồi chứ gì?”