Ngay lúc đó, Thẩm Lạc D/ao khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy bước lên sân khấu.
"Chư vị đại thần, Tô Ngữ Ly chẳng qua chỉ là một yêu nữ, ả ta chỉ là tr/ộm đi món đồ của thần nữ. Nay, thần nữ đã trở lại, đoạt lại bảo vật của mình. Từ nay về sau, ta chính là sứ giả do thần nữ chỉ định."
Vừa nói, Thẩm Lạc D/ao vừa nhìn ta với vẻ kh/inh miệt: "Còn về phần yêu nữ này, thần nữ nói chỉ cần th/iêu sống ả, thì sẽ không còn giáng tai họa xuống nhân gian nữa."
Có người bước lên trước: "Thẩm cô nương, sao cô có thể tùy tiện bịa đặt những điều này? Lúc trước nếu không nhờ thần nữ, làm sao trị khỏi b/ệnh sốt rét cho bách tính trong thành?"
Thẩm Lạc D/ao cười lạnh: "Ngươi đừng quên, Tô Ngữ Ly trị khỏi b/ệnh sốt rét cho bách tính trong thành là có điều kiện. Ả đòi hỏi bao nhiêu bạc, gần như vét sạch gia sản của các ngươi. Rõ ràng thần nữ là người vô dục vô cầu nhất, thế mà Tô Ngữ Ly lại chỉ chăm chăm vào những thứ vàng bạc này."
Đúng là không làm chủ thì không biết củi gạo dầu muối đắt đỏ.
Lần dị/ch bệ/nh đó, ta đã phải càn quét th/uốc men ở mấy cửa hàng th/uốc trên nền tảng m/ua sắm trực tuyến mới c/ứu được bách tính trong thành.
Đó đều là tiền thật bạc thật bỏ ra, chẳng lẽ ta còn phải tự móc tiền túi, trả nhiều tiền đến thế sao?
Ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!
"Còn cả băng vệ sinh và quần l/ót dùng một lần mà ả cho con gái các ngươi nữa! Rõ ràng là ân huệ của thần nữ, nhưng ả lại dùng nó để thu phục lòng người. Phàm là nữ tử có qu/an h/ệ tốt với ả, ả mới tặng. Còn nếu qu/an h/ệ không tốt, ả liền mặc kệ không quan tâm!"
"Ả còn u/y hi*p Hoàng thượng, ép Hoàng thượng lập ả làm Hoàng hậu, nếu không thì không cung cấp lương thực cho quân đội!"
"Ả chẳng qua chỉ là dựa vào pháp khí của thần nữ để lôi kéo lòng người, kẻ yêu ngôn hoặc chúng như thế, không thể giữ lại!"
Trên đại điện, tất cả mọi người đều im bặt.
Khi họ nhìn ta, trong mắt không còn sự khâm phục, cũng chẳng còn sự lo lắng, tất cả những gì còn lại chỉ là sự chán gh/ét.
Nhưng vẫn còn vài kẻ không tin vào tà thuyết, kiên định nói: "Cô có bằng chứng gì không?"
"Ta đương nhiên là có, nay thần nữ đã ban pháp khí này cho ta, đó chính là bằng chứng tốt nhất!"
Nói đoạn, Thẩm Lạc D/ao trịnh trọng mở điện thoại ra.
Ả đứng khá gần ta, ta liếc nhìn một cái liền phát hiện, vạch pin ở góc trên bên phải chỉ còn 1%, dự là không quá vài phút nữa, điện thoại sẽ tự động tắt nguồn ngủ đông.
Thẩm Lạc D/ao lại không hề phát hiện ra sự bất thường, mà cứ dán mắt vào màn hình quẹt lo/ạn xạ, sau đó, trước mặt lóe lên một tia kim quang, một gói th/uốc cảm cúm rơi xuống trước mặt mọi người.
Thẩm Lạc D/ao nắm lấy bao bì bên ngoài của gói th/uốc, giơ cao lên: "Nhìn đi, đây chính là bằng chứng! Tô Ngữ Ly làm được, ta cũng làm được. Pháp khí của ta là do thần nữ ban tặng, ả ta chẳng qua chỉ là một yêu nữ!"
"Ta biến ra thần dược này, không cần các ngươi phải cạn kiệt gia tài, càng không cần các ngươi phải dập đầu tạ ơn, cho nên, ta mới là thật!"
Nhìn gói th/uốc cảm trên tay Thẩm Lạc D/ao, vài vị đại thần vốn còn đứng về phía ta, ánh mắt lạnh đi, cuối cùng lùi lại phía sau, không nói một lời.
Ta bình thản lướt nhìn gương mặt của từng người.
Ta nhìn đến ai, kẻ đó liền hổ thẹn cúi đầu, không dám đối diện với ta.
Mà có kẻ sau khi đối diện với ta vài giây, trong mắt lại trào dâng một cơn gi/ận dữ không rõ nguyên do.
Có một vị quan bất thình lình đứng ra lớn tiếng nói: "Nếu không phải tại yêu nữ này, mẹ ta đã không bị đám tiện dân đó giẫm ch*t!"
Khóe miệng ta khẽ nhếch: "Ồ? Mẹ ngươi nhất quyết chạy vào đám dân tị nạn đó để ngắm hoa đạp xuân, ăn chơi trác táng ngay trước mặt bao nhiêu nạn dân, còn chế giễu họ sao không ăn th!t băm. Đúng là ch*t không có gì đáng tiếc."
"Còn không phải tại ngươi sao? Nếu ngươi sớm biến ra lương thực, đám tiện dân này sao phải tìm đến kinh thành!"
Kẻ đó phẫn nộ nói xong, lại có người khác đứng ra.
Đó là một vị lão thần, răng đã rụng vài cái, nói chuyện r/un r/ẩy, nhưng lúc này lại đặc biệt lớn tiếng: "Năm xưa con trai ta mắc b/ệnh lạ, toàn thân lở loét, ngươi nói chỉ cần ba ngàn lượng bạc trắng là có thể đổi lấy thần dược. Lão phu b/án cả tổ trạch, gom đủ bạc, ngươi quả nhiên đã đưa th/uốc cho ta, nhưng chưa đầy nửa năm, đứa con tội nghiệp của ta lại ch*t."
Ánh mắt ta dừng lại trên người ông ta một lát, rồi lập tức nhớ ra đứa con đ/ộc đinh kia của ông ta.
"Con trai ông mắc b/ệnh hoa liễu, lúc ta đưa th/uốc đã nói rõ, chỉ có thể giúp nó kéo dài thời gian một chút. Ai ngờ b/ệnh trên người nó vừa khỏi, lại ra ngoài trăng hoa, loại đàn ông bẩn thỉu này, ch*t cũng đáng đời!"
Ngón tay ông ta chỉ vào ta run lên bần bật: "Hồ ngôn lo/ạn ngữ! Nếu ngươi thực sự là thần nữ, th/uốc của ngươi phải khiến người ch*t sống lại! Con ta đã ch*t, chứng tỏ ngươi không phải thần nữ!"
Lại có một vị quan trẻ tuổi bước lên, mặt mày tái mét: "Còn em gái ta nữa! Chỉ là muốn một miếng giấy đắp mặt của ngươi, ngươi vậy mà không chịu cho! Chính vì ngươi không cho nó, em gái ta mới sinh ra x/ấu xí như thế, chỉ có thể gả đại cho một nhà nào đó."
Ta càng đảo mắt kh/inh bỉ: "Về nhà soi gương đi, ngươi x/ấu thế này thì em gái ngươi cũng x/ấu thôi. Liên quan gì đến ta! Mặt nạ chỉ là để dưỡng da, chứ không phải phẫu thuật thẩm mỹ."
Tiêu Bạch Diễn lạnh lùng nhìn tất cả những điều này, không hề có ý định biện hộ cho ta chút nào.
Thẩm Lạc D/ao kịp thời thêm mắm dặm muối: "Chư vị đại nhân, thần nữ đã nói, yêu nữ này giỏi nhất không phải là lừa người, mà là lừa lòng. Tuyệt đối đừng để trúng kế của ả!"
Đám người đó càng hăng hái hơn.
Có người nói: "Ả ra ngoài phát lương thực, trong cháo toàn trộn lẫn đ/á sỏi, thật là khiến người ta khó mà nuốt trôi!"
Có người nói: "Ả suốt ngày dẫn nữ tử đi du ngoạn, phô bày mặt mũi, ra thể thống gì nữa?"
Lại có người nói: "Chỉ có kẻ thân cận với ả mới được hưởng sự che chở của ả. Đây chẳng phải là đẩy người khác vào chỗ ch*t sao?"
Nghe những lời buộc tội ngày càng hoang đường, lòng ta càng lúc càng bình tĩnh lại.
Hệ thống tranh thủ lúc này cười lạnh bên tai ta: 【Cho ngươi làm thánh mẫu lúc đầu đi, giờ thì bị quả báo rồi nhé.】
Chuyện đã đến nước này, ta có giải thích cũng vô ích, ngược lại còn khiến ta cảm thấy, mạch suy nghĩ của đám người này có chút vấn đề.
"Các ngươi có từng nghĩ, nếu ta thực sự là yêu nữ, ngay lúc này đây, các ngươi khiến ta mất hết mặt mũi, ta có bản lĩnh khiến các ngươi ch*t không toàn thây hay không?"
Trong một khoảnh khắc, tất cả mọi người đều im bặt.
Họ kinh hãi nhìn ta, cũng chẳng biết là ai đang gào lên: "Ả thừa nhận rồi, ả quả nhiên là yêu nữ."