Đoạt Ngọc

Chương 22

08/08/2026 09:21

Lời đến bên miệng bỗng nhiên nuốt ngược trở lại.

Những lời về quyền mưu, về tính toán, về phản bội, nửa câu cũng không muốn nói nữa.

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng vén những lọn tóc xõa của y.

"A Chấp, cuộc đời này của người, đã làm rất tốt rồi."

"Thế nhưng dù là ta, hay là người, cũng chẳng qua chỉ là những con chim trong lồng mà thôi."

Lông mi Lục Hiếu Chấp r/un r/ẩy, dường như vẫn còn đầy rẫy những bất cam.

"Thiện Chân, nàng nói xem đời này của chúng ta, rốt cuộc là vì cái gì?"

"A Chấp, nếu như ta nói, ta ngay từ đầu đã nhắm vào chiếc long ỷ này, người sẽ nghĩ thế nào?"

Y tựa trong lòng ta, gượng cười một cách vô cùng yếu ớt.

"Không tin, Thiện Chân của ta sẽ không lấy thiên hạ làm quân cờ."

Ta nói: "Ta sẽ."

Nụ cười của y chợt nhạt đi, nhìn ta như thể bừng tỉnh, lẩm bẩm.

"Vậy nàng sao không sớm nói với ta, ta sớm đã đưa hoàng vị này cho nàng, việc gì phải đày đọa nhau những năm qua."

Ta nói: "Nhưng người sẽ không làm thế. Ta hiểu người quá mà, phải không?"

Lục Hiếu Chấp tự giễu nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài, giọng nói dần dần nhỏ xuống.

"Buồn ngủ quá, Thiện Chân."

"A Chấp, người có h/ận ta không?"

"Thiện Chân, Thiện Chân... thứ ta h/ận, không phải nàng, cũng không phải ta, mà là kiếp này..."

Năm Vĩnh Hiền thứ hai mươi mốt, cuối thu, Lục Hiếu Chấp băng hà tại Dưỡng Tâm điện.

Ngày hôm sau, Trưởng công chúa Lục Trọng Anh phụng chiếu kế vị.

Chưa đầy nửa ngày, Nữ đế liền truyền ngôi cho con gái mình là Mạnh Thiện Chân, tự xưng Thái thượng hoàng.

Cải nguyên Chiêu Minh, đại xá thiên hạ.

Lại đặc biệt ban hai đạo ân chỉ khoan hồng.

Một là bãi bỏ lệ cũ cung nhân tuẫn táng, phàm là phi tần tiên đế, cung nữ Dịch Đình.

Ai muốn về quê thăm thân thì tùy ý, ai muốn ở lại cung phụng dưỡng, vẫn cấp bổng lộc cơm áo, không cho phép nội thị hà khắc.

Hai là mở đường cho nữ tử nhập sĩ, phàm là người thông văn mặc, hiểu chính vụ, đức tài vẹn toàn.

Sau khi thi tuyển đạt yêu cầu, có thể vào Hàn Lâm viện, Lục bộ nhậm chức, không cần câu nệ khuôn khổ khuê các.

29

"Hoàng tổ mẫu, sau đó thì sao? Sau đó thì sao ạ?"

Tiểu tôn nữ nằm trên gối ta, chớp chớp mắt đầy vẻ sốt sắng.

"Sau đó à, ta thẳng tay trừng trị một đám đại tham quan, lại đẩy lùi bọn giặc cư/ớp phạm biên giới, còn mở rộng thông thương."

"Chưa đầy ba năm, quốc khố lại đầy ắp rồi!"

Tiểu tôn nữ vui vẻ vỗ tay, giọng trong trẻo reo lên.

"Hay quá! Hoàng tổ mẫu là giỏi nhất!"

"Nhưng Hoàng tổ mẫu ơi, bên ngoài cứ có người nói người là thiên sinh á/c nữ, á/c nữ nghĩa là gì ạ?"

Bọn nội thị trong điện sợ hãi quỳ rạp cả một sàn.

Ta xoa đầu con bé.

"á/c nữ à, chính là người đàn bà không chịu ngoan ngoãn nghe lời, mặc người định đoạt đấy."

"Nếu làm á/c nữ có thể nắm giữ quyền lực, vậy Hoàng tổ mẫu nguyện làm á/c nữ cả đời, mặc cho thế gian thị phi này chú giải về ta."

Đang nói, nội thị ngoài điện cúi người xướng danh.

"Bệ hạ, giờ đã đến, đã đến lúc lâm triều rồi ạ."

Tiểu tôn nữ ngoan ngoãn trượt khỏi gối ta, đứng đắn hành lễ: "Cung tiễn Hoàng tổ mẫu."

Cửa điện chậm rãi mở ra, văn võ bá quan đứng dàn hàng hai bên, triều phục chỉnh tề, tay cầm hốt.

Ta bước lên ngự giai, xoay người ngồi xuống.

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người trong điện đồng loạt cúi đầu quỳ lạy, tiếng hô vang vọng như sóng triều dâng trào.

"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế--"

Ta rũ mắt nhìn quét qua điện.

Ở nơi cuối cùng của hàng văn võ bá quan, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen, đứng một thiếu nữ mười bảy tuổi.

Đó là Mạnh Thiện Chân vừa mới định thân sự, đầy ắp hoài bão về tương lai.

Nàng hỏi ta: "Mạnh Thiện Chân, ngươi giờ đã đạt được thứ mình muốn chưa?"

Ta rũ mắt mỉm cười.

"Chúng ái khanh, bình thân."

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mỹ nhân đậu phụ

Chương 12
A Man từ thuở ấu thơ đã nương tựa vào người mẹ điên bị kẻ gian bắt cóc mà sống. Sau khi phát hiện những bức tranh lụa cùng ngân phiếu ẩn giấu của phụ thân, nàng quyết chí đưa mẫu thân rời khỏi chốn thâm sơn cùng cốc. Trải qua bao phen truy đuổi, tai ương, cuối cùng cũng tìm được cữu phụ Thẩm Minh Chu. Hai người đồng tâm hiệp lực bày mưu, vạch trần bộ mặt ngụy quân tử của Tạ Đình Tranh, kẻ năm xưa đã hạ độc bắt cóc, chiếm đoạt gia sản. Cuối cùng, mẫu thân tỉnh ngộ báo thù, Tạ Đình Tranh bị đày làm nô bộc. Mẫu nữ chung tay đón lấy cuộc đời mới, một câu chuyện cổ trang báo thù ấm áp đầy cảm động.
9.15 K
2 Yêu Nhầm Chương 14
5 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
7 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
10 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày ly hôn, tôi mang thai hai tháng, anh bận đi đăng ký kết hôn với tình cũ nên chẳng thèm đọc thỏa thuận mà ký tên ngay; 11 năm sau, tại lễ tốt nghiệp của con trai, anh nhìn gương mặt giống hệt mình của thằng bé mà chết lặng tại chỗ.

Chương 34
Tôi nhìn chằm chằm vào điều khoản phân chia tài sản, bụng dưới đau âm ỉ – nơi đó đang ươm mầm một sinh linh hai tháng tuổi, còn cha của đứa trẻ lại đang ngồi đối diện tôi, màn hình điện thoại sáng lên, ảnh nền là gương mặt tươi cười của Trần Vũ Miên dưới gốc cây anh đào.
17