Hứa Mặc đứng trước mặt tôi, cúi đầu, trông như một cậu đồ đệ ngoan ngoãn.
Tôi khẽ mỉm cười, lên tiếng:
"Tớ sẽ làm mẫu trước ba chiêu thường dùng."
"Chiêu thứ nhất, thoát thân khi bị nắm cổ tay và quật ngã."
Vừa dứt lời, tôi đã chộp lấy cổ tay anh.
Thân người hạ thấp, chân gài vào bắp chân anh, vai húc mạnh một cái.
Anh còn chưa kịp phản ứng, người đã ngã nghiêng sang bãi cỏ.
"Nói đi, bữa lẩu tối nay có phải là do cậu hẹn không?"
Tôi dùng đầu gối tì vào hông anh, ép hỏi.
Anh sững người, rồi lập tức kêu lên:
"Không phải! Chỉ là vô tình gặp các cậu thôi!"
Được, không chịu thừa nhận đúng không?
"Chiêu thứ hai, khóa khớp cổ tay."
Anh vừa bò dậy, tôi đã dùng cả hai tay khóa ch/ặt cánh tay phải của anh rồi lật ngược ra ngoài.
Anh đ/au đến mức hít một hơi lạnh, đầu gối khuỵu xuống.
"Tại sao đột nhiên muốn bái tôi làm sư phụ? Có phải muốn trả th/ù tôi không?"
"Sư phụ oan uổng quá, con chỉ là thấy hứng thú nên muốn học thôi..."
Không ngờ thằng nhóc này mồm mép cũng cứng thật.
"Chiêu thứ ba, gạt chân khóa cổ."
Vừa dứt lời, anh theo bản năng né tránh.
Nhưng tôi tung chân quét và dùng tay cùng lúc, anh ngã ngửa ra sau.
Tôi đứng không vững, cả người đổ ập lên lồng ngựk anh.
Chóp mũi gần như chạm chóp mũi, hơi thở dồn dập.
Cả người anh lập tức cứng đờ.
Nhìn gương mặt của Hứa Mặc ở khoảng cách gần thế này, đúng là gu của tôi rồi.
Đường nét góc cạnh, hàng mi dài, đôi môi đỏ hồng...
Tim tôi đột nhiên đ/ập nhanh hơn.
"Kiều Chanh..."
Yết hầu anh chuyển động, khẽ gọi tên tôi.
Tôi hoàn h/ồn, chống tay định đứng dậy.
Anh theo phản xạ đỡ lấy tôi, lòng bàn tay áp vào thắt lưng tôi, nóng rực.
07
Xung quanh yên tĩnh, văng vẳng tiếng côn trùng kêu.
Tôi luống cuống bò dậy, tim vẫn còn đ/ập thình thịch.
Hứa Mặc nằm trên bãi cỏ, bất động nhìn tôi.
Đôi mắt đào hoa đó, thật sự vừa thâm tình vừa cuốn hút.
Mặt tôi nóng bừng, đ/á anh một cái:
"Còn không đứng dậy?"
Anh vươn tay nắm lấy cổ chân tôi, dùng lực kéo nhẹ.
Trọng tâm tôi không vững, lại ngã nhào lên người anh.
Tay đặt lên cơ bụng cứng cáp của anh, nhất thời không nỡ rời ra.
"Kiều Chanh, cứ mãi tranh thủ 'ăn đậu phụ' của đồ đệ thế này, không hay lắm đâu nhỉ?"
Khóe môi anh nở một nụ cười tinh quái.
Tôi thẹn quá hóa gi/ận, véo mạnh vào hông anh.
Anh kêu "á" một tiếng, buộc phải cầu hòa:
"Con sai rồi! Không dám nữa đâu--"
"Hứa Mặc!"
Phía sau đột nhiên vang lên giọng nữ.
Tôi quay đầu lại, là Tô Vũ Huyên.
Cô ta lao tới, đẩy tôi ra một bên, lo lắng hỏi anh:
"Anh không sao chứ? Sao lại ngã nữa rồi?"
Chưa đợi Hứa Mặc lên tiếng.
Cô ta đã quát vào mặt tôi:
"Kiều Chanh! Tại sao cậu lại đá/nh Hứa Mặc?"
"Biết chút võ mèo cào thì giỏi lắm sao? Không khoe khoang một chút là khó chịu à?"
???
Cô ta bị b/ệnh à?
"Là tôi tự nguyện."
Hứa Mặc lên tiếng,
"Hơn nữa, tôi đã bái Kiều Chanh làm sư phụ rồi, xin đừng s/ỉ nh/ục sư phụ của tôi."
Tô Vũ Huyên sững người.
Qua vài giây, cô ta vẫn không cam tâm.
"Hứa Mặc, anh không hiểu cô ta đâu, hồi cấp ba chính cô ta đã đá/nh bạn trai em vào viện đấy."
"Cô ta chỉ là kẻ thích nổi bật, hơn nữa còn chuyên đi quyến rũ bạn trai người khác!"
Tôi không thể nhịn được nữa, túm lấy cổ áo cô ta:
"Cậu nói lại lần nữa xem?!"
Cô ta lộ ra vẻ mặt đắc ý:
"Thấy chưa, Hứa Mặc? Sư phụ của anh lại định động thủ rồi kìa!"
Hứa Mặc không nói gì.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy mu bàn tay tôi, gỡ tay tôi ra khỏi cổ áo cô ta.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, anh chỉ khẽ mỉm cười.
"Đi thôi, Chi Chi chắc m/ua nước xong rồi."
Nói xong, anh khoác vai tôi, xoay người lại.
Nắm lấy cổ tay tôi rồi rời đi.
08
Trong tiệm trà sữa, Chi Chi nhìn thấy chúng tôi liền nhảy chân sáo chạy tới.
Cô ấy làm vẻ bí hiểm, nghiêng đầu:
"Thế nào rồi? Luyện tập có vui không?"
Nhận ra vẻ mặt tôi khác lạ, cô ấy trừng mắt nhìn Hứa Mặc.
Chắc là tưởng anh b/ắt n/ạt tôi.
"Tớ về trước đây, hai người cứ từ từ uống nhé."
Thời gian cũng đã muộn, người trong trường cũng ít dần.
Tôi đi dạo không mục đích, nhìn thấy một hồ nước phía xa.
Dưới ánh trăng, mặt hồ lấp lánh ánh sáng.
Tôi bước nhanh tới, nhìn mặt hồ ngẩn ngơ.
Suy nghĩ quay về đêm hè năm lớp 11, tôi ngồi học bài bên hồ trong trường.
Đột nhiên nghe thấy tiếng nữ sinh trong bụi cây gần đó nói:
"Anh đừng qua đây... đừng làm thế..."
Giọng nói nghe rất đáng thương và h/oảng s/ợ.
Tôi vội chạy tới, thấy một nam sinh đang lôi kéo Tô Vũ Huyên.
Chiếc váy của cô ta nhăn nhúm, dây áo bị kéo tuột xuống vai.
Tôi lao vào ngăn cản tên nam sinh đó, hắn lại buông lời thô tục:
"Con nhóc kia, đừng lo chuyện bao đồng, không thì tao xử luôn cả mày đấy!"
Tôi cười lạnh,
"Vậy anh thử xử một cái xem nào?"
Hắn bị kích động, lao tới.
Nhưng lại bị tôi chộp lấy cổ tay, quật ngã thẳng xuống đất.
Hắn không phục, miệng không ngừng ch/ửi bới.
Hắn ch/ửi một câu, tôi đá/nh một cái, cho đến khi hắn khóc lóc c/ầu x/in.
Đêm hôm đó, hắn phải nhập viện.
Ngày hôm sau, cha mẹ hắn tố cáo tôi b/ạo l/ực với nhà trường, yêu cầu tôi bồi thường viện phí và tổn thất tinh thần.
Nếu không, họ sẽ báo cảnh sát.
Tôi giải thích sự thật với giáo viên.
Giáo viên tìm Tô Vũ Huyên để đối chất.
Không ngờ Tô Vũ Huyên lại một mực phủ nhận.
Cô ta nói rằng mình đang hẹn hò với bạn trai, còn tôi lại đột nhiên xông vào đá/nh hắn.
Nghe những lời đó, tôi ch*t lặng tại chỗ.
Rõ ràng là tôi c/ứu cô ta, tại sao cô ta lại đối xử với tôi như vậy?!
Tôi chất vấn, cô ta chỉ biết khóc lóc né tránh.
Sau đó, mẹ tôi vì muốn yên chuyện nên đã bồi thường số tiền họ yêu cầu.
"Mẹ, tại sao mẹ lại lùi bước? Tại sao không để họ báo cảnh sát?!"
"Con không làm sai, tại sao phải đồng ý với yêu cầu vô lý của họ?"
Tôi gi/ận dữ hét lên với mẹ.
Bà sững người, giọng điệu bình thản an ủi:
"Bây giờ, nhiệm vụ của con là chuẩn bị cho kỳ thi, mẹ không muốn con tiếp tục dây dưa vào chuyện này nữa."
Tôi tức không chịu được, lén lên mạng tư vấn luật sư.
Kết quả luật sư nói với tôi rằng, nếu không có bằng chứng camera, người trong cuộc cũng không muốn làm chứng,
thì tôi không có cách nào chứng minh hành vi của mình lúc đó là nghĩa hiệp.
Nực cười hơn là, một tuần sau, tên nam sinh đó lại chạy đến xin lỗi tôi.
Còn nhất quyết nhét thư tình cho tôi.
Tô Vũ Huyên biết chuyện, liền làm ầm ĩ lên.