Em gái tôi đã hình thành phản xạ cơ bắp rồi.
Đoạn Thanh Việt liên tục lùi lại, miệng kêu không cần, nhưng khi bàn tay cầm tăm bông của Kiều Hủy chạm vào da cậu ta, ánh mắt của nhị thiếu gia bỗng trở nên trong veo.
"Em nói xem, đàn ông con trai bị thương chút xíu mà còn phải bôi th/uốc, có phải là bé x/é ra to không?"
Kiều Hủy vừa xử lý vết thương vừa thản nhiên đáp: "Chị không nghĩ vậy."
Em ấy nhẹ nhàng thổi vào vết thương.
Sống lưng Đoạn Thanh Việt lập tức thẳng tắp, mặt đỏ bừng, lắp bắp giải thích:
"Cái đó... anh... anh không đi làm chuyện x/ấu đâu."
"Ừ."
"Vậy em có thể... đừng mách bố mẹ anh không?"
Kiều Hủy ngước mắt lên.
Không ngờ nhị thiếu gia trời không sợ đất không sợ, vậy mà lại sợ bố mẹ.
"Chị sẽ không mách."
"Vết thương đừng dính nước, vài ngày là khỏi thôi, ngủ sớm đi."
Ban đầu chỉ là một chuyện nhỏ.
Nhưng không hiểu sao Đoạn Thanh Việt lại ngồi trên sofa cả đêm không ngủ, còn nhặt cả những chiếc tăm bông đã dùng trong thùng rác ra, xếp ngay ngắn từng cái một để cất giữ.
Hôm nay lại m/ua một đống đồ mang đến, nói là quà cảm ơn.
Kiều Hủy không hiểu nổi.
"Chị chỉ không muốn nhận không tiền của chú dì, nên bày tỏ sự thân thiện với con trai họ thôi."
"Chị, thiếu gia nhà giàu nào cũng khách sáo như vậy sao?"
Tôi lắc đầu: "Không phải khách sáo đâu."
Kiều Hủy: "Hả?"
"Chị thấy cậu ta sắp yêu em rồi đấy."
Kiều Hủy: "..."
"Chị, có thể đừng kể chuyện m/a vào sáng sớm được không?"
08
Gần đây học hành vất vả quá, tối nào cũng đói.
Tôi kéo bằng được Đoạn Nghiên Lễ đi ăn khuya cùng mình.
Đại thiếu gia như chưa từng đến khu chợ đêm phàm trần của chúng tôi, nhìn khói bụi trên không, dầu mỡ dưới đất, không nhịn được mà nhíu mày.
"Em có thể chọn một khách sạn năm sao, anh mời."
"Không không không." Tôi kéo cậu ta đi vào trong, "Đồ ăn khách sạn không ngon bằng ở đây đâu!"
Tôi chọn một quán bình dân, m/ua hai bát lớn m/a lạt thang.
Cho một thìa sốt mè, rưới chút dầu ớt, thêm chút nước tỏi, rắc vài nhúm đường trắng.
M/a lạt thang Đông Bắc sền sệt, ai ăn là mê mẩn!
Đoạn Nghiên Lễ nhìn bát lớn trước mặt, lộ vẻ khó xử.
Tôi lườm cậu ta một cái: "Ăn đi!"
Thiếu gia không dám ho he, lặng lẽ cầm đũa.
Khó khăn lắm mới cho một miếng vào miệng, sau đó đôi mắt từ từ mở to, giống như một chú nhím nhỏ xù lông.
"Ngon không?"
Đoạn Nghiên Lễ miễn cưỡng thừa nhận: "...Ngon."
Đã bảo mà.
Chẳng ai có thể cưỡng lại sức hút của món m/a lạt thang sền sệt này!
Ăn được một nửa thì điện thoại của Đoạn Thanh Việt gọi đến.
"Anh cả, làm sao bây giờ, Kiều Hủy biến mất rồi!!"
Ra khỏi quán mới phát hiện bên ngoài mưa rất to.
Điện thoại của Kiều Hủy gọi mãi không thông.
Nhị thiếu gia Đoạn đúng là loại "cọp giấy" ngoài cứng trong mềm.
Bình thường trông có vẻ gh/ê g/ớm, thực ra gan chẳng lớn chút nào, lúc hội họp với chúng tôi, cậu ta sợ đến mức chân gần như mềm nhũn.
Tôi trấn tĩnh lại, vừa gọi tất cả mọi người trong biệt thự ra ngoài tìm người thì Kiều Hủy về.
Em ấy từng bước đi trong mưa, cầm một chiếc ô rá/ch, cả người đã ướt sũng.
Tôi còn chưa kịp nói gì thì nhị thiếu gia đã lao tới.
"Mưa to thế này mà em đi đâu hả?! Đêm hôm khuya khoắt chạy lung tung cái gì?! Gọi điện cũng không nghe, không làm người khác lo ch*t không thôi đúng không?!!!"
"Nếu em còn chạy lung tung nữa thì sau này đừng có về nữa!!"
Giọng cậu ta vừa kinh ngạc vừa gấp gáp, đầy vẻ trách móc.
Cứ ngỡ Kiều Hủy cố tình chạy đi chơi.
Kiều Hủy chỉ lau nước trên trán, ngoan ngoãn cười một cái.
"Xin lỗi nhé, tại em thấy bên ngoài mưa to, muốn mang ô đến cho anh."
"Nhưng không cẩn thận bắt phải xe dù, nó chở em đi đường vòng, em xuống xe rồi không tìm được vị trí, còn không cẩn thận ngã một cái, điện thoại và ô đều hỏng rồi."
"Xin lỗi Đoạn Thanh Việt, làm anh lo lắng rồi, lần sau sẽ không thế nữa."
Nhị thiếu gia lập tức tắt đài.
Tôi và Đoạn Nghiên Lễ chỉ biết nhìn cậu ta á khẩu, đứng trân trối trong mưa, im lặng như một bức tượng.
Một lúc lâu sau, cậu ta tự t/át mình một cái thật mạnh.
"Mẹ kiếp..."
"Mình đúng là đáng ch*t mà..."
09
Trời mưa to quá.
Tôi và Kiều Hủy bàn bạc, tốt nhất là nên mượn nhà Đoạn Thanh Việt ngủ lại một đêm, sáng mai rồi đi.
Đoạn Thanh Việt rất không tự nhiên sờ sờ chóp mũi: "Anh không có ý kiến gì, chỉ sợ có người không muốn thôi."
Tôi và Kiều Hủy nhìn nhau.
"Ai không muốn cơ?"
Rồi đồng loạt quay đầu nhìn Đoạn Nghiên Lễ: "Anh không muốn sao?"
Đoạn Nghiên Lễ khựng lại: "Anh không có ý kiến, nghe các em thôi."
Nói rồi cậu ta vào phòng tắm.
Đoạn Thanh Việt ồ lên một tiếng, tiến lại gần: "Chị Sênh, chị đỉnh thật đấy, làm cho khúc gỗ cũng biết mở miệng nói chuyện rồi."
Tôi chợt nhớ đến lời của bác tài xế lần trước, hỏi cậu ta: "Cậu và anh trai cậu, qu/an h/ệ không tốt sao?"
Nhị thiếu gia cười cợt nhả: "Không rõ ràng lắm sao?"
"Tại sao chứ? Các cậu là song sinh mà."
Như tôi và Kiều Hủy, dù tính cách khác biệt đến đâu, chúng tôi vẫn là người thân thiết nhất của nhau, vài ngày không gặp là chịu không nổi.
"Song sinh thì sao chứ?"
"Trong mắt bố mẹ, anh ấy mới là quan trọng nhất, tôi chỉ là tiện thể thôi."
"Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ vì b/ệnh của anh ấy mà tìm khắp danh y, quan tâm chăm sóc mọi khía cạnh, còn tôi á, thường chỉ khi gây họa bị gọi phụ huynh mới may mắn được gặp hai cụ một lần."
Tôi và Kiều Hủy nhìn nhau.
Vậy ra Đoạn Thanh Việt thích quậy phá gây chuyện thực ra là để thu hút sự chú ý của bố mẹ sao?
"Nhìn phản ứng của hai người, chắc chưa bao giờ nếm trải cảm giác bị bố mẹ lạnh nhạt nhỉ."
"Chậc chậc, đúng là hai đứa trẻ hạnh phúc."
Tôi và Kiều Hủy gật đầu.
"Đúng là chưa từng nếm trải thật."
"Chúng tôi là trẻ mồ côi."
Đoạn Thanh Việt nghẹn họng.
Cậu ta tự t/át vào bên má còn lại một cái.
10
Đêm đến, tôi và Kiều Hủy nằm chung giường trò chuyện.
Em ấy không nhịn được hỏi tôi: "Chị, đại thiếu gia trông đúng là một khúc gỗ, còn trầm hơn cả em, chị chịu nổi sao?"
"Dù sao ban đầu cũng là nhầm lẫn, nếu chị cảm thấy không vui, chúng ta có thể đổi lại."
...
Đoạn Nghiên Lễ nửa đêm dậy uống nước.
Thấy cửa phòng Kiều Sênh không đóng ch/ặt, còn hắt ra chút ánh sáng.
"Đại thiếu gia là một khúc gỗ... chị chịu nổi sao... dù sao cũng là nhầm lẫn... có thể đổi lại..."
Là giọng của Kiều Hủy.
Có chút không nghe rõ.
Nhưng Đoạn Nghiên Lễ vẫn bắt được vài từ khóa.
Kiều Sênh dường như đã cười một lúc.