May mắn thay họ vẫn nhớ đến chuyện quan trọng này.

Ta quỳ ngay ngắn, hai tay chắp lại, vẻ mặt thành kính như đang khẩn cầu trời cao rủ lòng thương: "Ta cảm nhận được, các người không muốn ta ch*t như vậy, ta cũng không muốn. Vậy nên, các người có thể giúp ta tìm giải dược không? Ta muốn sống thật tốt, ta muốn để Lăng Kì Phong tự làm tự chịu!"

Nói xong, là một khoảng lặng kéo dài.

Trước mắt không có bình chú nào hiện lên.

Lâu đến mức ta tưởng chừng như họ đã biến mất hết, những dòng chữ vàng mới lại xuất hiện.

Nhưng lại tràn đầy vẻ do dự và không chắc chắn:

【Mặc dù ta cũng rất muốn giúp nàng, nhưng ta chỉ là một đ/ộc giả bình thường, làm sao biết giải đ/ộc cơ chứ.】

【Đây đều là nội dung tác giả hư cấu ra, lúc cô ấy viết thiết lập này, đoán chừng còn chẳng nghĩ đến chuyện giải dược, chúng ta lại càng không có cách nào.】

【Đừng đùa nữa, đó là th/uốc đ/ộc, đâu phải là khung xươ/ng gà, nàng mở môi trên chạm môi dưới, nói m/ua hai cái là có hai cái, nói m/ua ba cái là có ba cái đâu!】

Những dòng chữ cứ nhảy ra từng hàng một, khiến ta có chút hoa mắt chóng mặt.

Tuy đa phần đều là lời thoái thác, nhưng ta vẫn từ đó nhìn ra được mấu chốt--

"Nếu các người nói, đây đều là do tác giả bịa đặt, vậy cô ấy có thể bịa ra th/uốc đ/ộc, tự nhiên cũng có thể bịa ra giải dược."

Các bình chú vừa nghe, lập tức nổi hứng thú:

【Ơ, nàng nói nghe cũng có lý đấy!】

【Đúng vậy! Tác giả có thể tạo ra loại đ/ộc quái đản như vậy, bảo cô ấy sửa thiết lập, làm ra một loại giải dược cũng không khó nhỉ.】

【Vấn đề bây giờ là, làm sao giải thích chuyện này với tác giả? Chẳng lẽ nói với cô ấy rằng, chúng ta đang trò chuyện với nữ chủ trong truyện của cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ tưởng chúng ta bị hâm, đến lúc đó tố cáo chúng ta hết cả lượt.】

【Hay là ta tìm người cho cô ấy "bay màu" hộ khẩu...】

【Không được làm bậy, đó là phạm pháp đấy!】

Tranh cãi một hồi, họ cũng không rút ra được kết luận gì.

Nhận thấy ta vẫn đang quỳ, lại không đành lòng:

【Biết nàng rất gấp, nhưng nàng đừng vội, chúng ta sẽ giúp nàng nghĩ cách.】

【Nàng là nữ chủ ta thích nhất, ta cũng không muốn nhìn nàng ch*t một cách uất ức như vậy.】

【Girl help girls, nàng tin ta, ta nhất định có thể c/ứu nàng!】

Tuy nhiều ngôn từ trong đó ta không hiểu nổi.

Nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được tấm lòng bảo vệ ta của họ.

"Diệp Uyển Oánh ở đây xin tạ ơn đại ân đại đức của các vị!"

Ta cúi người bái lạy, trịnh trọng dập đầu ba cái.

Bình chú tràn ngập những lời từ chối khéo như 【Ôi chao ôi chao không dám nhận đâu】.

Cũng thật là náo nhiệt.

07

Tuy đã dừng th/uốc, nhưng đ/ộc tố trong cơ thể vẫn tồn tại, thân thể vẫn ngày một suy kiệt.

Một ngày nọ, các phi tần đến thỉnh an.

Tuy thỉnh thoảng có lời qua tiếng lại, nhưng cũng coi như là một mảnh hòa thuận.

Kết quả ta sơ suất, phun m/áu trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều h/oảng s/ợ.

Đối mặt với sự quan tâm của mọi người, ta phất tay tỏ ý đều là b/ệnh cũ, không cần để tâm.

"Là bản cung thất lễ, khiến các vị muội muội phải lo lắng rồi."

"Quý phi nương nương đây là lời gì vậy, người phượng thể an khang, chúng ta mới có thể yên tâm."

Chu Quý tần nhìn quanh, khẽ hừ một tiếng, "Tuy ngày thường tỉ muội có chút mâu thuẫn, nhưng đều là chuyện vặt vãnh, nay nương nương phượng thể không an, lại có người rời đi trước, thật đúng là lạnh lùng vô tình!"

Lời này vừa dứt, mọi người đều đổ dồn ánh mắt.

Vị trí vốn dĩ Tĩnh phi ngồi, sớm đã chẳng còn bóng người.

Nhìn vẻ phẫn nộ của họ, ta cười khổ lắc đầu: "Chút chuyện nhỏ thôi, không sao."

Nếu là trước kia, ta chắc chắn sẽ sinh lòng bất mãn với Từ Uyển Như.

Nhưng từ khi biết nàng ta cũng bị hạ đ/ộc, thậm chí sẽ có kết cục ch*t thảm.

Ta không oán h/ận nàng ta.

Ta thương hại nàng ta.

Thương hại nàng ta cũng giống như ta, đều là những con kiến cỏ bị Lăng Kì Phong tùy ý đùa bỡn mà thôi.

Đợi đến khi mọi người rời đi, ta đang nghỉ ngơi trong điện.

Từ Uyển Như lại quay trở lại.

Không chỉ quay lại, còn ném một cái hộp trước mặt ta.

"Nhìn bộ dạng nghèo nàn này của ngươi, chắc cũng chưa từng thấy món đồ tốt nào. Thứ nhỏ nhặt chẳng đáng giá gì, coi như mở mang tầm mắt cho ngươi đi."

Xuân Hàm nhận được ám hiệu của ta, mở hộp ra.

Khi nhìn thấy thứ bên trong, cả hai chúng ta đều ngẩn người.

-- Một củ nhân sâm ngàn năm.

08

Linh dược trong cung không ít, những năm qua để chữa b/ệnh cho ta, linh đan diệu dược đưa đến như nước chảy.

Chỉ là nhân sâm ngàn năm này không nhiều, trước kia nghe nói Từ thái úy xót con gái thân thể hư nhược, củ sâm này là để nàng ta giữ mạng.

Không ngờ, nàng ta lại đưa cho ta.

Ta ngước mắt nhìn Từ Uyển Như, hỏi nàng ta: "Tại sao?"

Củ sâm này quý giá, nàng ta cũng chỉ có một củ này.

Từ Uyển Như khẽ hừ một tiếng, không cho là đúng: "Thấy ngươi sắp ch*t rồi, cho ngươi kéo dài hơi tàn, nếu không sau này trong cung này, chỉ càng thêm nhạt nhẽo vô vị."

"Ngươi phải sống cho tốt, tận mắt chứng kiến ta giẫm ngươi dưới chân như thế nào, vượt qua ngươi, từng bước từng bước đi đến ngôi vị hoàng hậu mà ngươi khao khát nhất, khiến mưu đồ cả đời này của ngươi, đều trôi sông đổ biển!"

【Ta biết ngay nữ phụ không có lòng tốt thế, thuần túy là để hànhz hạz nữ chủ, thật là đ/ộc á/c.】

【...đ/ộc á/c mà đem th/uốc c/ứu mạng của mình đưa cho đối thủ sao? Vậy sự đ/ộc á/c này, cho ta xin thêm đầy ắp, cảm ơn.】

【Không biết có phải ảo giác của ta không, sao ta thấy nữ phụ có chút thuộc tính ngạo kiều ở trong đó nhỉ.】

Từ Uyển Như nói đầy hào hứng, vẫn cuồ/ng vọng như xưa.

Ta lại lần đầu tiên, nghe ra được hương vị khác lạ từ đó--

"Ngươi lo lắng ta ch*t sao?"

Từ Uyển Như đang cười đắc ý, nghe vậy tiếng cười khựng lại.

Nhíu ch/ặt mày đá/nh giá ta từ trên xuống dưới.

Thành tâm hỏi: "Có phải ngươi b/ệnh đến mức đầu óc hồ đồ rồi không? Ta vừa nói nhiều như vậy, ngươi không nghe thấy à."

Ta mỉm cười.

Đương nhiên là nghe thấy.

Chính vì nghe thấy, mới nhận ra dụng ý của nàng ta.

Tranh giành gì, đối lập gì, trước mặt sinh tử đều là chuyện nhỏ.

Nàng ta có thèm khát ngôi hậu hay không ta không biết.

Điều duy nhất ta rõ là, nàng ta không muốn ta ch*t.

Đóng hộp lại, ta ra hiệu cho Xuân Hàm tạm thời cất đi.

Thấy vậy Từ Uyển Như khó hiểu: "Ngươi không mau uống đi, còn đợi gì nữa? Chẳng lẽ ngươi nghi ngờ ta lén hạ đ/ộc bên trong? Diệp Uyển Oánh, ngươi đừng có coi thường người khác."

Nhìn bộ dạng nanh vuốt của nàng ta, ta đột nhiên phát hiện, hóa ra nàng ta lại đáng yêu đến thế.

Lại không nhịn được mà bật cười.

Cái cười này không xong rồi, làm Từ Uyển Như nổi gi/ận.

Nàng ta vừa định mỉa mai ta, lại bị lời của ta dọa đứng sững tại chỗ--

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mười năm phù hoa lỡ hẹn ngày về

Chương 16
Thẩm Diên đã dành trọn bảy năm để đồng hành cùng Hoắc Đình, từ một gã trai nghèo hai bàn tay trắng trở thành ông trùm quyền lực một tay che trời tại cảng thành. Thế nhưng, từ một đôi vợ chồng ân ái, nương tựa lẫn nhau cho đến khi trở thành kẻ thù nhìn nhau đầy chán ghét, họ chỉ mất vỏn vẹn ba năm. Tất cả cũng chỉ vì Trần Tiểu Nguyệt, một góa phụ làm nghề rửa chân có con nhỏ, mà họ đã làm ầm ĩ đến mức không thể cứu vãn. Hoắc Đình đưa mẹ con Trần Tiểu Nguyệt đi công viên giải trí vào đúng ngày kỷ niệm, cô liền lái xe lao thẳng vào trong, đâm nát toàn bộ hiện trường; Hoắc Đình tặng biệt thự xa hoa cho Trần Tiểu Nguyệt, cô liền cho người canh giữ trước cổng khu nhà, giăng biểu ngữ bêu rếu Trần Tiểu Nguyệt là kẻ thứ ba đê tiện phá hoại hạnh phúc gia đình; Hoắc Đình bỏ vốn mở studio cho Trần Tiểu Nguyệt, cô liền ngày ngày chặn trước cửa, khiến công việc kinh doanh của ả ta không thể tiến triển dù chỉ một bước.
0