Tôi mất đi cánh tay trái vì thanh mai trúc mã.
Để bù đắp cho tôi, anh ta dấn thân vào các phó bản kinh dị, tìm ki/ếm đạo cụ chữa trị cho tôi.
Thế nhưng lại phải lòng cộng sự của mình.
Từ đó, anh ta đối xử với tôi lúc nóng lúc lạnh, trách móc tôi lấy ân báo oán.
Đạo cụ vốn tìm cho tôi cũng đem tặng cho cô ta.
Đúng ngày chuẩn bị gặp mặt người yêu qua mạng quen biết bốn năm.
Tôi cũng bị kéo vào phó bản kinh dị.
Khán giả xem livestream nói với tôi rằng, kẻ đứng sau lưng tôi chính là đại boss đ/áng s/ợ khiến người ta nghe danh đã khiếp đảm.
Nhưng người yêu qua mạng lại nhắn tin: 【Bảo bối, quay đầu lại đi.】
Khán giả khẳng định chắc nịch rằng, một tân binh như tôi không thể sống sót qua ải đầu tiên.
Vậy mà tôi lại thấy NPC dâng lên cho tôi một bàn tiệc thịnh soạn.
Còn dâng cho thanh mai trúc mã của tôi……
【Một phần cơm hộp lớn, bớt đi bất kỳ chữ nào cũng đều thành nghĩa đen, tôi không đùa đâu.】
【Đừng nói thế mà……】
01
Năm mười lăm tuổi, để c/ứu Cố Hành, tôi mất đi cánh tay trái.
Sau vụ t/ai n/ạn, Cố Hành vô cùng áy náy với tôi, ngày nào cũng rơi lệ.
Anh ta sợ tôi u uất trong lòng, dặn dò tôi, dù có h/ận anh ta hay bất cứ điều gì, thì cảm xúc tiêu cực của tôi nhất định phải nói cho anh ta biết.
Một ngày nọ, mắt anh ta sáng rực lên, bảo với tôi rằng anh ta đã có cơ hội bù đắp cho tôi rồi.
Thế nhưng kể từ đó, tin nhắn của anh ta ngày càng ít đi, những cuộc điện thoại ngày càng ngắn lại.
Có đôi khi tôi gửi đi một tin nhắn, phải vài ngày sau anh ta mới trả lời.
Khi gặp mặt, anh ta cũng thường xuyên thất thần, tâm trí không đặt ở chỗ tôi.
Cho đến ngày chú chó của tôi qu/a đ/ời, tôi đ/au lòng tìm Cố Hành để tâm sự.
Anh ta không an ủi tôi, ngược lại còn chỉ trích:
“Anh là thùng rác cảm xúc của em chắc? Chuyện gì cũng phải nói với anh sao?
“Em có biết những thứ em nói thực sự rất nhàm chán không.
“Cuộc sống của em chỉ có thế thôi à? Tại sao em không ra ngoài vận động nhiều hơn, tìm sở thích khác đi?
“Chỉ vì em c/ứu anh mà em nghĩ anh là vật sở hữu của em sao?
“Năm đó cũng đâu phải anh bắt em c/ứu anh.”
Tôi sững sờ, không thể nào liên tưởng cậu thiếu niên trong b/ệnh viện năm nào với con người trước mặt này.
Cuối cùng, Cố Hành chỉ nói, dù sao thì anh ta cũng sẽ bù đắp cho tôi.
Trước lúc đó, đừng làm phiền anh ta nữa.
Cứ như vậy, hai chúng tôi tan rã trong không vui.
Tôi vẫn luôn vô cùng đ/au lòng, không hiểu nổi nguyên nhân.
Đúng lúc này, điện thoại tôi nhận được một lời mời kết bạn.
Nếu là trước kia, tôi sẽ chẳng thèm để ý.
Nhưng trớ trêu thay, ảnh đại diện của người đó lại giống hệt chú chó đã qu/a đ/ời của tôi.
Như có m/a xui q/uỷ khiến, tôi nhấn đồng ý.
Tài khoản đó gửi cho tôi rất nhiều ảnh.
Toàn là chó.
Góc chụp giống như là tự sướng.
Giống hệt chú chó đã bầu bạn với tôi mấy năm trời.
Tôi ôm điện thoại khóc một trận.
Sau đó, chủ tài khoản nói, là con chó tự nhấn bậy nên kết bạn nhầm, lát nữa sẽ xóa.
Tôi đã quen Tạ Tuyệt như thế đó.
02
Tôi năn nỉ mãi, anh ấy mới chịu giữ kết bạn với tôi.
Tạ Tuyệt không bao giờ đăng bài lên mạng xã hội.
Để được ngắm chó, tôi không từ th/ủ đo/ạn nào.
Ngày nào cũng tìm chủ đề để trò chuyện, an ủi, khen ngợi và bầu bạn với anh ấy.
Sau đó……
【À phải rồi, nhắc đến chuyện này, có thể cho xem ảnh Cookies được không?】
Qua lại vài lần, hai chúng tôi yêu nhau luôn.
Đã x/ác định tình cảm, tôi không nên giấu giếm.
Tôi nói với anh ấy, thực ra tôi chỉ có một cánh tay, cánh tay còn lại là tay giả.
Nhưng anh ấy không hề để tâm, ngược lại còn nói:
【Không sao cả, chuyện đó bình thường mà, chỗ anh có nhiều lắm.】
Bình thường?
Có nhiều lắm?
Tôi hỏi anh ấy là người ở đâu.
Anh ấy nói một địa danh mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ: 【Cố Đô.】
Tôi chỉ mất 0 giây để hiểu ra: 【Người Giang Tô à.】
Cũng chẳng biết là cụ thể đến thị trấn nào nữa.
Chẳng lẽ là tên đường phố sao?
Anh ấy: 【Không phải.】
Tôi chỉ lặng lẽ gật đầu.
Trên mạng nói quả không sai, ở Giang Tô làm gì có cách gọi là "người Giang Tô".
Tôi hỏi anh ấy làm nghề gì.
Anh ấy bảo anh ấy là boss.
Còn ra vẻ lắm.
Ông chủ thì cứ bảo ông chủ, còn boss.
Lại còn bày đặt nói chuyện kiểu Tây với tôi.
03
Nhưng nếu anh ấy đã từng gặp nhiều người giống tôi đến thế.
Vậy Tạ Tuyệt chắc hẳn là vị ông chủ chuyên cung cấp việc làm cho người khuyết tật.
Trời ơi, thật là giàu lòng trắc ẩn.
Sau khi x/ác định qu/an h/ệ, anh ấy không chỉ gửi ảnh Cookies nữa, mà còn gửi cả ảnh của chính mình.
Trời ơi, quyến rũ quá.
Thế này thì tôi từ chối sao được?
Nói không với cám dỗ là không đủ.
Chỉ là không hiểu sao, anh ấy luôn chỉ gửi ảnh từ phần thân trên.
Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hàm ý nhắc nhở anh ấy:
Thực ra thỉnh thoảng cũng có thể tập luyện cho đôi chân nữa.
Chỉ có một lần, anh ấy rất lâu không trả lời tôi, sau đó cũng không chịu gửi ảnh nữa.
Tôi thấy không ổn, lần đầu tiên chủ động gọi video.
Mới phát hiện ra anh ấy bị thương.
Tôi hỏi anh ấy đang cười cái gì, không đ/au sao.
Anh ấy nói: “đ/au.
“Nhưng sắp tới sẽ có một chuyện rất tốt đẹp xảy ra.”
Anh ấy lại cười, khẽ nói: “Rất tốt, rất tốt.”
Sau này, tôi nhớ lại chuyện đó, hỏi anh ấy rằng chuyện tốt đẹp kia đã xảy ra chưa.
Anh ấy khác thường, hỏi thăm tình hình cánh tay của tôi.
Tôi gọi video cho anh ấy, khoe chiếc tay giả điện cơ mới nhất của mình:
“Đẹp trai không?”
Anh ấy sững sờ rất lâu, cuối cùng nói: “Đẹp.”
Chỉ là không hiểu sao, nghe có vẻ hơi nghiến răng nghiến lợi.
Cookies cũng chạy tới chạy lui ở phía sau, trông có vẻ rất gi/ận dữ.
Sau đó anh ấy chuyển một khoản tiền lớn cho tôi, bảo tôi rằng đây chính là chuyện tốt.
Những ngày chỉ được nhìn mà không được chạm, tôi đã chán ngấy rồi.
Thế mà mỗi lần nhắc đến chuyện gặp mặt, anh ấy đều thoái thác.
Cho đến kỷ niệm bốn năm, anh ấy mới chịu gật đầu đồng ý gặp mặt.
Tôi: 【Thật hy vọng có thể gặp ngay anh và Cookies.】
Giây tiếp theo, khung cảnh thay đổi, tôi đang đứng trong một hành lang cổ kính.
Dưới chân, trên tấm thảm màu đỏ rư/ợu vang, có vài vết bẩn màu đỏ đen.
Tôi ch*t lặng tại chỗ.
Đây, đây là nơi nào thế này!
04
Khán giả xem livestream bình luận chạy vèo vèo:
【Lại có tân binh à?】
【Tân binh mà đụng phải boss của phó bản này thì tiêu đời rồi.】
【Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, boss đang ở ngay sau lưng tân binh, người đầu tiên biết kết quả phó bản của mình sắp xuất hiện rồi.】
Đúng lúc này điện thoại rung lên, Tạ Tuyệt nhắn tin:
【Bảo bối, quay đầu lại đi.】
Anh ấy không biết tôi đã đến cái nơi q/uỷ quái nào, còn đang nghĩ đến chuyện quay đầu để gặp tôi đấy!
Tôi bật khóc, vừa chạy vừa gửi tin nhắn thoại:
“Để lát quay đầu rồi nói chuyện sau, có quái vật đang đuổi theo em, đ/áng s/ợ quá!”
Đối phương lại nhắn tin: 【……Em thấy đ/áng s/ợ lắm sao?】
Đã bảo là quay đầu rồi nói chuyện sau, quay đầu rồi nói chuyện sau, mà vẫn còn nhắn!
Tôi nổi cáu, ngắn gọn súc tích: “Nói nhảm!”
Bị bắt được là ch*t chắc, đương nhiên là đ/áng s/ợ rồi, chậm chân là đi đời đấy!
Có lẽ là nghe ra sự gi/ận dữ của tôi, Tạ Tuyệt cuối cùng cũng không nhắn lại nữa.
Tôi không nhịn được, quay đầu nhìn thoáng qua vị boss phó bản đ/áng s/ợ mà khán giả nhắc đến.
Nhưng vì ở xa, tôi chỉ lờ mờ nhìn thấy phần thân dưới của boss phó bản không phải là đôi chân.