Thật là mất hết mặt mũi!
Hiện tại, đối mặt với đám nha hoàn từ phủ Trưởng công chúa tiến lại gần.
Ta chủ động tạ lỗi.
"Đều là lỗi của thần nữ, trên đường đi đột nhiên cảm thấy không khỏe, mong tỷ tỷ giúp ta nói đỡ vài câu với Trưởng công chúa."
Ta cười đầy chân thành, lại đúng lúc đưa ra một chiếc túi tiền nặng trĩu.
Gặp mặt ba phần cười, chẳng ai lại đi gây khó dễ với tiền cả.
Quả nhiên, lần này chúng ta không thu hút sự "chú ý" của mọi người.
Ta lặng lẽ rời xa tỷ tỷ.
Tìm một góc khuất nhưng lại thuận tiện để quan sát mọi người.
Không lâu sau, ta thấy tỷ tỷ chạy khắp nơi hỏi thăm xem có ai thấy ta không.
03
Sao có thể để nàng ta thất vọng được chứ?
Chẳng bao lâu sau, ta nhìn thấy con gái út của Trưởng công chúa, Chiêu Vân Quận chúa, đang ở bên hồ.
Lúc này, bên hồ chỉ có một mình nàng.
Đột nhiên, dưới chân Quận chúa trượt một cái liền rơi xuống nước.
Ta không hề suy nghĩ, trực tiếp nhảy xuống c/ứu người.
Vì ta hành động nhanh, Quận chúa vẫn chưa rơi vào trạng thái hôn mê.
Mà ở không xa, Ngự sử phu nhân đã trở thành nhân chứng cho việc ta c/ứu người.
Ta ôm lấy Quận chúa, vừa vỗ lưng nàng, vừa dịu dàng dỗ dành.
Đúng lúc này, mọi người nhận được tin tức cuối cùng cũng chạy tới.
Tỷ tỷ bất chấp tất cả lao ra khỏi đám đông.
"Oanh Oanh, sao muội có thể đưa Quận chúa ra bờ nước chơi đùa? Tỷ tỷ biết muội có ý tốt, nhưng bờ nước nguy hiểm lắm. C/ầu x/in Trưởng công chúa tha lỗi cho muội muội, nó mới từ quê lên, không hiểu quy củ, chỉ là ham chơi chút thôi. Trưởng công chúa muốn đá/nh muốn ph/ạt, thần nữ nguyện thay muội muội gánh chịu!"
Bất chấp tất cả, nàng ta chụp lên đầu ta cái mũ mưu hại Quận chúa.
Thật là một người tỷ tỷ đại nghĩa lẫm liệt!
Sắc mặt Trưởng công chúa biến đổi dữ dội, cơn gi/ận trào dâng như muốn hóa thành thực thể.
"Lấy đâu ra lá gan, dám mưu hại Quận chúa, hôm nay ai c/ầu x/in cũng vô dụng!"
Ta bình tĩnh nhìn tỷ tỷ diễn kịch, không hề phân trần lấy một lời cho mình.
M/a m/a tiến lại muốn bế Quận chúa đi, nàng lại cứ dán ch/ặt vào lòng ta không chịu rời.
Ta dỗ dành nàng.
"Quận chúa ngoan, cả hai chúng ta đều ướt hết rồi, phải mau chóng thay y phục, nếu không sẽ bị b/ệnh đấy, bị b/ệnh là phải uống th/uốc đắng lắm đó."
Trẻ con đều sợ uống th/uốc.
Quận chúa không tình nguyện để m/a m/a bế đi, vẫn còn nắm ch/ặt tay áo ta không buông.
"Tỷ tỷ cùng đi!"
Giọng trẻ thơ non nớt, cũng là thứ thuần khiết nhất, biết rõ ai mới là người thực lòng tốt với mình.
Ta xoa xoa mái tóc nàng, ôn tồn cất lời.
"Tỷ tỷ là khách của ngày hôm nay, bao nhiêu người đang nhìn, tỷ tỷ thế này trông chật vật quá. Như vậy đi, đợi Quận chúa thay xong y phục, tỷ tỷ cũng thu dọn xong xuôi, rồi sẽ đến tìm muội chơi có được không?"
Nàng gật đầu, ngay sau đó được m/a m/a bế đi.
Ta không kiêu ngạo không siểm nịnh hành lễ với Trưởng công chúa.
"Thần nữ, Hàn Oanh Oanh tham kiến Trưởng công chúa, tình thế cấp bách, vừa rồi từ xa thấy có người rơi xuống nước, trong cơn hoảng lo/ạn liền nhảy xuống c/ứu người, có chỗ nào mạo phạm Quận chúa, mong Trưởng công chúa thứ lỗi!"
Ta phong thái ung dung, không hề tranh cãi vì những lời của tỷ tỷ, cũng không vì sự thân thiết của Quận chúa mà quên mất lễ độ.
Lòng không thẹn, lại không c/ầu x/in điều gì, tự nhiên sẽ đường đường chính chính.
Trong chốc lát, hiện trường im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Ở bên người bề trên, cách tốt nhất chính là sự chân thành.
Ánh mắt Trưởng công chúa nhìn ta, rõ ràng đã thay đổi.
Cơn gi/ận của bà dần tiêu tan.
Tỷ tỷ lại không cam tâm, đột ngột xen vào.
"Oanh Oanh à, tỷ tỷ biết muội trong lòng sợ hãi không dám thừa nhận, muội yên tâm, Trưởng công chúa đại nhân đại lượng, sẽ không trách tội muội đâu, mọi việc đã có tỷ tỷ."
Nàng ta lại một lần nữa, âm mưu chụp tội danh lên đầu ta.
Thậm chí còn tỏ vẻ thân thiết nắm lấy tay ta.
Khẩu phật tâm xà, chính là nói hạng người này đây.
Xem ra nàng ta đã đinh ninh rằng ta không có bằng chứng.
Thật là đáng tiếc.
04
Ta còn chưa kịp tự minh oan.
Ngự sử phu nhân đã đứng ra.
"Nghe nói đại tiểu thư Tướng phủ rất chăm sóc muội muội từ quê mới lên, hôm nay thật là mở mang tầm mắt. Hóa ra cái gọi là chăm sóc, chính là hắt nước bẩn lên người muội muội!"
Ngự sử phu nhân xuất thân từ thương gia, cùng Ngự sử đại nhân từng bước đi đến ngày hôm nay.
Hai vợ chồng họ tính cách tương đồng, đều là người không dung thứ cho hạt cát trong mắt, lời bà nói mọi người tự nhiên tin phục.
Kiếp trước, chính vì lời làm chứng của Ngự sử phu nhân mà tỷ tỷ mới trở thành ân nhân c/ứu mạng của Quận chúa.
Quả nhiên, tỷ tỷ nghe thấy lời này sắc mặt liền thay đổi.
"Phu nhân, sao lại nói như vậy? Muội muội mới đến kinh đô, không hiểu quy củ, ta làm tỷ tỷ tự nhiên phải nhắc nhở nó nhiều hơn."
Ngự sử phu nhân không thể nhìn nổi kiểu đổi trắng thay đen này của nàng ta.
"Bản phu nhân tận mắt chứng kiến, Hàn nhị tiểu thư là sau khi Quận chúa rơi xuống nước mới qua c/ứu người. Chính nó cũng đã nói là c/ứu người, thế mà Hàn đại tiểu thư lại cứ nhất quyết bắt muội muội phải nhận lỗi, xin hỏi, nó có lỗi gì?"
"Vừa rồi trước mắt bàn dân thiên hạ, Quận chúa bị kinh hãi, tỏ ra rất ỷ lại vào Hàn nhị tiểu thư, nó hoàn toàn có thể nhân cơ hội này mà đòi hỏi chút lợi ích, nhưng nó không làm. Ngược lại còn dùng lời lẽ dịu dàng khuyên nhủ, không để Quận chúa khóc lóc ầm ĩ."
"Một nữ tử có lễ có tiết, có lòng yêu thương biết tiến biết lui, lại không kiêu ngạo không siểm nịnh như vậy. Có kẻ nào đó, cứ nhất quyết chụp cho nó cái tội mưu hại Quận chúa. Nó đây là cản đường ai sao?"
Quá tuyệt!
Ngự sử phu nhân uy vũ!
Tỷ tỷ lại một lần nữa "tr/ộm gà không thành còn mất nắm thóc".
Vừa rồi, sau khi ta c/ứu Quận chúa lên bờ, người chạy đến đầu tiên chính là tỷ tỷ.
Ngại quá, nhân chứng mà nàng ta chuẩn bị trước, ta đã hào phóng thu nhận hết.
Mà lúc này, nha hoàn dẫn đường vẫn luôn theo bên cạnh ta.
Cũng đã x/ác nhận lời Ngự sử phu nhân nói không hề sai.
Chậc!
Ả ta đã nhận của ta năm hạt dưa vàng đấy.
Tỷ tỷ lập tức bị đả kích nặng nề, sắc mặt tái nhợt.
Trong cơn hoảng lo/ạn, vội vàng tìm cách chữa ch/áy.
"Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi ta chỉ là quá lo lắng thôi. Ta lo muội muội gây ra họa, nó..."
Lời còn chưa nói hết, nàng ta đã che mặt khóc nức nở.
Ngươi nói tiếp đi chứ, ta làm sao?
Đây là quyết tâm muốn h/ủy ho/ại danh tiếng của ta rồi.
Chỉ tiếc là, chiêu này dùng với đàn ông thì có lẽ hữu dụng, nhưng hôm nay, những vị quý phu nhân có mặt ở đây, ai mà không phải là cao thủ chốn nội trạch.
Tiểu xảo này của nàng ta, căn bản không đủ để xem.
Trưởng công chúa đã bình tĩnh trở lại, khi lên tiếng giọng điệu vô cùng ôn hòa.
"Được rồi, chuyện hôm nay là do Quận chúa ham chơi, bản cung nóng lòng nên vừa rồi đã trách lầm Hàn nhị tiểu thư."
Đường đường là Trưởng công chúa vậy mà lại xin lỗi ta.
Tỷ tỷ cũng chẳng màng khóc lóc nữa, trợn tròn mắt không thể tin nổi.