Niệm Niệm bước tới, khoác tay lên cổ tôi, cười hì hì nói: "Mẹ, con bây giờ có tiền rồi mà."

Nó tựa vào vai tôi, giọng điệu trở nên nghiêm túc: "Hồi nhỏ con uống một chai sữa cũng phải hỏi mẹ xem có được uống không, ăn một miếng sườn cũng phải cân nhắc trong lòng rất lâu."

"Giờ con tự ki/ếm được tiền rồi, m/ua cho mẹ chút quà, không cần phải xin phép nữa chứ ạ?"

Nghe những lời đó, mắt tôi nóng lên, giơ tay búng nhẹ vào trán nó: "Chỉ được cái dẻo miệng."

Những ngày sau đó, Niệm Niệm thực hiện tâm ý này đến mức triệt để. Mỗi khi đi công tác ở thành phố khác, nó luôn gửi đặc sản địa phương về cho tôi; cứ hễ thời tiết trở lạnh, tin nhắn WeChat của nó còn đúng giờ hơn cả dự báo thời tiết, dặn dò tôi và Chu Minh Viễn thêm áo ấm; mỗi dịp lễ tết, nó luôn nhớ m/ua vé từ sớm, xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà.

Năm Lạc Lạc tốt nghiệp đại học, nhất quyết đòi đến thành phố nơi Niệm Niệm đang ở để lập nghiệp. Niệm Niệm không nói hai lời, giúp em tìm nhà, đặt cọc tiền, cuối tuần còn giúp em chuyển ký túc xá. Lạc Lạc mới vào đời gặp trắc trở, nửa đêm gọi điện khóc lóc kể lể với chị, nó kiên nhẫn lắng nghe, hôm sau lại mời em đi ăn một bữa ngon, tiện thể phân tích lợi hại cho em.

Tết năm nay, cả nhà ăn xong cơm tất niên, hai đứa trẻ ngồi trên thảm phòng khách khui kiện hàng. Đó là những món đồ tết Niệm Niệm đã đặt m/ua online từ trước. Lạc Lạc cầm một hộp sô-cô-la nhập khẩu, cứ khăng khăng đó là m/ua cho mình. Niệm Niệm gi/ật lấy, trừng mắt nói: "Mơ đi, cái này m/ua cho mẹ, phần của chú mày ở trong cái hộp đằng kia kìa!"

"Chị, chị thiên vị! Chị m/ua cho mẹ toàn đồ đắt tiền, m/ua cho em toàn đồ giảm giá!"

"Chú hiểu cái gì, mẹ nuôi chị vất vả lắm, nuôi chú chỉ là tiện thể thôi, có phần cho chú là tốt lắm rồi!"

Nhìn hai đứa cãi nhau chí chóe trong phòng khách, Chu Minh Viễn ngồi bên cạnh vui vẻ bóc cam. Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn khung cảnh náo nhiệt dưới ánh đèn, bỗng thấy bao nhiêu vất vả, ấm ức, nhọc nhằn của những năm tháng qua, giờ phút này đều trở nên vô cùng xứng đáng.

Tiếng chuông đêm giao thừa vang lên, Niệm Niệm chạy về phòng mình, lấy ra một phong bao lì xì nhét vào tay tôi.

"Mẹ, tiền mừng tuổi ạ." Nó cười nói.

Tôi đi theo nó vào phòng, ánh mắt vô tình rơi vào góc tủ quần áo. Chiếc vali cũ mang theo năm mười tuổi ấy vẫn nằm yên lặng ở đó. Bao nhiêu năm trôi qua, nó không còn chứa bộ quần áo nào của người rời nhà, cũng không còn phát ra tiếng bánh xe m/a sát chói tai trong đêm khuya. Nó giống như một nhân chứng thầm lặng, chứng kiến một cô bé nhút nhát, vụn vỡ đã lớn lên, đ/âm chồi nảy lộc và có được chỗ dựa vững chắc ở nơi đây thế nào.

"Mẹ, mẹ nhìn gì thế ạ?" Niệm Niệm nhìn theo ánh mắt của tôi.

"Không có gì." Tôi mỉm cười.

09

Sau này, Niệm Niệm yêu đương. Nó không giấu chúng tôi, sau khi x/ác định qu/an h/ệ không lâu liền đưa bạn trai về nhà. Cậu bé tính tình ôn hòa, đối nhân xử thế cũng rất đàng hoàng. Ăn cơm xong chủ động giúp Chu Minh Viễn dọn dẹp bát đũa, Lạc Lạc cố tình hỏi cậu ta sau này có ngăn cản chị gái về nhà ngoại không, cậu ấy nghiêm túc trả lời:

"Ở đây vốn dĩ là nhà của cô ấy."

"Bất cứ khi nào cô ấy muốn về, đều không cần phải thông qua sự đồng ý của con."

Niệm Niệm nghe thấy câu này, cúi đầu mỉm cười. Sau này nó kể với tôi, quyết định kết hôn với cậu ấy không phải vì điều kiện đối phương tốt thế nào, mà vì khi ở bên cậu ấy, nó không cần phải nhìn sắc mặt người khác, cũng không cần phải nhún nhường để đổi lấy sự yêu thương.

Ngày cưới, Chu Minh Viễn đỏ mắt dặn dò cậu con rể:

"Tôi không phải gả con gái cho cậu."

"Nó là một cá thể đ/ộc lập, sau này hai đứa tự chăm sóc nhau, không ai được phép b/ắt n/ạt ai."

Niệm Niệm mặc váy cưới ôm lấy tôi:

"Mẹ, con kết hôn không phải là rời xa ngôi nhà này."

"Con chỉ là tự thêm cho mình một mái nhà nữa thôi."

Sau khi kết hôn, nó vẫn cứ vài ngày lại về một lần. Lúc thì chồng đi cùng, lúc thì nó tự về. Vào cửa vẫn thói quen cũ là cư/ớp đồ ăn vặt của Lạc Lạc, vẫn chê món tôi nấu mặn. Đồ đạc trong phòng nó, chúng tôi cũng chưa từng động vào.

10

Nhiều năm sau, tôi và Chu Minh Viễn đã có tuổi, chuẩn bị sửa sang lại nhà cửa. Khi dọn phòng Niệm Niệm, tôi lại nhìn thấy chiếc vali cũ đó. Bề mặt vali đã phủ đầy bụi, bánh xe hỏng cũng đã rơi hẳn ra. Tôi hỏi Niệm Niệm:

"Cái này còn giữ không?"

Nó đứng ở cửa, nhìn rất lâu. Tôi tưởng nó sẽ nói giữ lại như trước đây. Nhưng nó bước tới, cúi người nhấc chiếc vali lên.

"Vứt đi ạ."

Tôi hơi ngạc nhiên:

"Nỡ vứt sao?"

Niệm Niệm mỉm cười gật đầu.

"Năm mười tuổi, con đặt nó ở đầu giường là để sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào."

"Lúc học đại học để nó ở nhà, là muốn nhắc nhở bản thân rằng con vẫn còn nơi để quay về."

Nó lấy chìa khóa nhà trong túi ra, lắc lắc trước mặt tôi.

"Nhưng giờ, con không cần nó nhắc nữa."

"Ở đây có phòng của con, có ba, có mẹ và có em trai."

"Tình yêu mà mọi người dành cho con suốt những năm qua, sớm đã chứng minh rõ ràng hơn bất cứ chiếc vali nào rằng con là người của gia đình này."

Nó tự tay xách chiếc vali cũ xuống lầu. Khi quay lại, Chu Minh Viễn đã hầm món sườn xào chua ngọt mà nó thích nhất trong bếp. Lạc Lạc đưa vợ về, vừa vào cửa đã kêu ca chị gái thiên vị, không m/ua quà cho em. Niệm Niệm thay dép, quen thuộc đi thẳng vào bếp, gắp một miếng sườn nếm thử.

"Ba, hôm nay ba cho ít đường quá."

Chu Minh Viễn cười đuổi nó:

"Chê không ngon thì tự làm."

Nó lại chạy tới ôm lấy tôi:

"Vậy thì vẫn là mẹ nấu ngon nhất."

Trong nhà ồn ào náo nhiệt, không khác gì nhiều năm về trước. Chỉ là ngoài cửa không còn cô bé kéo chiếc vali cũ nát, không dám bước vào nhà nữa.

Năm mười tuổi, nó đứng ở cửa hỏi tôi:

"Cô ơi, con ở nhờ mấy ngày được không ạ?"

Tôi đã dùng biết bao năm tháng sau đó để nói với nó rằng:

Nhà thực sự, không phải là nơi chỉ cần biết điều mới được ở lại.

Mà là khi con phạm lỗi, không cần phải trốn chạy.

Chịu ấm ức, sẽ có người dang tay đón lấy.

Đi xa đến đâu, cũng luôn có người thắp một ngọn đèn chờ con.

Chiếc vali cũ cuối cùng đã bị vứt bỏ. Nhưng đứa trẻ từng kéo nó đứng ở cửa, rụt rè hỏi mình có được ở lại hay không ấy, từ đó về sau không bao giờ bị bất cứ ai đưa đi nữa.

Chúng tôi đã giữ nó lại trong nhà.

Và tình yêu mà ngôi nhà này dành cho nó, lại nâng đỡ nó bước tới những nơi xa hơn.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm